Triệu Tiến Minh
Giới thiệu về bản thân
Ai cũng đã được cắp sách đến ngôi trường Tiểu học. Và tôi cũng vậy, những ngày ngơ ngác cắp sách đến ngôi trường Tiểu học. Nụ cười của thầy cô giáo làm tôi ấm áp và bớt lo lắng đi phần nào.
Cô giáo chủ nhiệm của tôi thời đó là cô Thuỷ. Một hôm, lớp tôi kiểm tra giữa học kì 1. Tôi bị điểm kém, lúc đó tôi rất buồn và thất vọng. Ra về, tôi chuẩn bị bước ra khỏi lớp, thì cô gọi tôi lại an ủi và nói:"điểm số của chúng ta không nói lên được điều gì cả, quan trọng là chúng ta biết cố gắng nỗ lực."Câu nói đó khiến tôi vực dậy tinh thần, cố gắng trong học tập, lúc đó điểm số của tôi cũng dần cải thiện.
Người bạn thân của tôi thời đó tên là Nhật Huy. Bạn ấy là một người chăm chỉ và vui tính. Bạn ấy luôn đứng về phía tôi khi tôi mắc lỗi. Nhưng đến khi tôi biết bạn đó chỉ học cùng với tôi năm lớp một. Lúc đó tôi chỉ muốn khóc vì bạn thân của tôi- người bạn mà tôi kính trọng nhất, lại chuyển đi đột ngột như vậy, đó là cảm xúc buồn nhất mà tôi từng trải qua. Tôi đã níu kéo bạn ở lại nhưng cũng vô ích. Vậy là bạn ấy chuyển đi.
Ai cũng có cảm xúc buồn, vui lẫn lộn trong ngôi trường Tiểu học, nhưng chúng ta vẫn phải lạc quan như tôi, dù bây giờ tôi không được học cùng thầy cô và các bạn cũ nữa, nhưng họ xẽ luôn ở trong tim của tôi.
câu 1: ngôi kể thứ nhất
câu 2: không biết
câu3: cả cây hoàng lan đã khoác lên mình một màu xanh nõn nà. tác dụng: khiến cho câu văn trở nên sinh động, khiến cho cây hoàng lan trở nên gân gũi với con người
câu 4: vì không ngờ bà vẫn còn giữ lại
câu 5: gia đình là nơi luôn chào đón chúng ta. gia đình là một nơi yên bình, vui vẻ. nếu chúng ta không biết trân trong và giữ gìn thì một ngày nào đó chung ta sẽ cảm thấy lạc lõng ân hận