Đỗ Trung Đức

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Trung Đức
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.
Các chỉ dẫn sân khấu trong đoạn trích gồm:

Lời đế (người khác xen vào: “Ra đây có phải xưng danh, không nào?”).

Chỉ dẫn về làn điệu: “(Hát điệu con gà rừng)”, “(hát điệu sa lệch)”.

Chỉ dẫn về âm nhạc và động tác: “Tiếng trống nhịp nổi lên”.

Chỉ dẫn về múa: “Xuý Vân múa điệu bắt nhện, xe tơ, dệt cửi”.

Chỉ dẫn về hành động, trạng thái: “múa xong… rồi cười”.

Câu 2.
Trong lời xưng danh, Xuý Vân kể: tên mình là Xuý Vân, tự nhận “tài cao vô giá”, nổi tiếng hát hay, đồng thời thú nhận việc “phụ Kim Nham, say đắm Trần Phương” dẫn đến cảnh “điên cuồng rồ dại”.
Qua đoạn xưng danh, có thể nhận ra đặc điểm của sân khấu chèo: nhân vật tự giới thiệu trực tiếp với khán giả, lời kể mang tính ước lệ, cường điệu, kết hợp giữa tự sự – trữ tình – đối thoại, và không giấu kín số phận hay tính cách nhân vật.

Câu 3.
Hai câu hát cho thấy ước mơ của Xuý Vân về một cuộc sống vợ chồng bình dị, hạnh phúc, cùng nhau lao động, chia sẻ công việc thường ngày – một mái ấm giản đơn mà ấm áp yêu thương.

Câu 4.
Thực tế cuộc sống của Xuý Vân trong gia đình chồng là cô đơn, buồn tủi, thiếu hạnh phúc, phải chờ đợi chồng đi học xa, không được sẻ chia tình cảm.
Những câu hát diễn tả điều đó là:

“Đắng cay chẳng có chịu được, ức!”

“Láng giềng ai hay, ức bởi xuân huyên

Câu 5.
Xuý Vân “phụ Kim Nham, say đắm Trần Phương” vì cuộc hôn nhân do cha mẹ sắp đặt không dựa trên tình yêu, Kim Nham lại đi học xa khiến nàng cô đơn, khát khao hạnh phúc. Trong hoàn cảnh ấy, Trần Phương giàu có, phong tình xuất hiện, đánh trúng tâm lí chán chường, bế tắc của Xuý Vân, khiến nàng lầm lạc.

Câu 6.
Theo em, Xuý Vân đáng thương nhiều hơn đáng trách. Nàng là nạn nhân của lễ giáo phong kiến và hôn nhân sắp đặt, phải sống trong cảnh cô độc, thiếu tình yêu. Tuy có sai lầm khi phản bội Kim Nham, nhưng đó là hệ quả của bi kịch tinh thần kéo dài. Hành động “giả dại” thể hiện sự bế tắc hơn là bản chất xấu xa.

Câu 7.
Nếu sống ở thời hiện đại, Xuý Vân có thể chọn cách chủ động quyết định cuộc đời mình: thẳng thắn bày tỏ nguyện vọng, chấm dứt cuộc hôn nhân không hạnh phúc, tìm sự hỗ trợ từ gia đình, pháp luật và xã hội. Nàng cũng có thể học tập, lao động để tự lập kinh tế, từ đó tìm kiếm một tình yêu và cuộc sống phù hợp với bản thân, thay vì phải “giả dại” để trốn chạy bi kịch.

a. Dấu hiệu nổi bật giúp nhận ra lỗi về mạch lạc là lỗi dùng từ liên kết: mặc dù ... nên

b. Các lỗi liên kết trong đoạn văn

- Về nội dung

câu 1: đề cập việc con người sử dụng điện thoại thay sách

câu 2: con người vứt bỏ thói quen đọc sách

câu 3: nó khó giúp con người tìm được yên tĩnh trong tâm hồn

suy ra các câu không có mối quan hệ triển khai, bổ sung ý nghĩa cho nhau

- Về phép liên kết

Sử dụng từ nối không phù hợp: mặc dù ... nên

Sử dụng phép thế không phù hợp: Từ “nó” ở câu thứ 3 là điện thoại, nhưng lại được đặt sau câu 2 nói về sách sẽ khiến bạn đọc hiểu “nó” thay cho “sách” dẫn đến hiểu sai ý văn bản.

c. Bởi vì không thấy được lợi ích của sách trong việc bồi dưỡng tâm hồn, phát huy trí tưởng tượng và rèn luyện cách suy nghĩ nên không ít người hầu như đã vứt bỏ thói quen đọc sách. Thay vì cầm một cuốn sách để đọc, nhiều người bây giờ chỉ biết lăm lăm trong tay một chiếc điện thoại thông minh. Nó tuy rất tiện lợi trong việc đáp ứng nhu cầu của con người trong cuộc sống hiện đại, nhưng lại khó giúp ta tìm được sự yên tĩnh, lắng sâu trong tâm hồn”.

a. Phép lặp từ được sử dụng nhưng các câu kề nhau nhưng đoan văn vẫn rời rạc vì phương tiện nối giữa các câu không phù hợp và các câu chưa thống nhất cùng một chủ đề.

b. Đoạn văn chưa có phương tiện kết nối hợp lí, các câu không nói về cùng một chủ đề.

a. Về hình thức, đoạn văn bắt đầu bằng chữ cái viết hoa, thụt đầu hàng, là sự gắn kết của các câu văn và kết thúc bằng dấu ngắt câu. 

b.* Mạch lạc về nội dung giữa các câu trong đoạn văn:

- Câu 1: khẳng định bản chất nghệ thuật của con người

- Câu 2:  chỉ ra những tác động đến bản chất nghệ thuật ấy

- Câu 3: chỉ ra tinh thần không khuất phục những tác động trên

- Câu 4: khẳng định đó là nghệ sĩ

=> Mỗi câu văn đều phải dựa vào câu văn trước đó làm tiền đề để nêu ý nghĩa. 

* Mạch lạc trong phép liên kết:

- Phép lặp: chỉ, đồng cảm

- Phép thế: tấm lòng ấy, những người ấy

- Phép nối: Nói cách khác

c. Dấu hiệu cho thấy mạch lạc giữa đoạn văn này và các đoạn văn khác của văn bản “Yêu và đồng cảm” là có từ nối: “Nói cách khác”. Điều này cho thấy đoạn văn trước đó tác giả đã đề cập đến nội dung về người nghệ sĩ. 

d. Trong đoạn văn, từ ngữ “người”, “đồng cảm”, “chỉ” được lặp lại nhiều lần. Việc lặp như vậy nhằm tạo ra mạch liên kết trong văn bản, giúp các câu trong đoạn văn cùng thống nhất một chủ đề. 

 Về mạch lạc: các đoạn văn trong văn bản đều làm nổi bật luận đề chung của văn bản, và được sắp xếp theo một trình tự hợp lí, logic.

Về liên kết: các câu trong đoạn văn đều hướng về chủ đề chính của từng đoạn và được liên kết với nhau bằng các phép lặp, phép thế, phép nối,…