Đỗ Phương Thảo Vy
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
- Thể thơ được sử dụng trong bài thơ trên là: thơ Tự do
Câu 2:
- Phương thức biểu đạt chính là Biểu cảm
Câu 3:
Những hình ảnh, dòng thơ mà tác giả sử dụng để khắc hoạ những kỉ niệm gắn với trường cũ:
- "Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ"
- "Sân trường đêm - rụng xuống trái bàng đêm"
- "Có một nàng Bạch Tuyết các bạn ơi/ Với lại bảy chú lùn rất quấy
- "Những trận cười trong sáng đó lao xao"
- "Hết thời cầm dao khắc lăng nhăng lên bàn ghế cũ"
=>Theo em, những kỷ niệm ấy không chỉ đơn thuần là sự tái hiện quá khứ, mà chúng là những "mảnh linh hồn" được ướp hương bằng sự hồn nhiên, thanh khiết nhất của tuổi học trò. Đó là sự giao thoa giữa cái thực là bàn ghế, lớp học và cái mộng mơ về truyện cổ tích nàng Bạch Tuyết, bảy chú lùn, tạo nên một không gian nghệ thuật đầy tính độc bản. Chúng đặc biệt bởi sự gắn kết máu thịt với cái "tôi" trữ tình: khi nhìn lại, tác giả không chỉ thấy sự vật, mà thấy cả một thời vàng son hiện hữu trong từng tiếng cười lao xao và màu hoa phượng rực cháy.
Câu 4:
- BPTT: Ẩn dụ: lấy cái "trong veo" của thị giác và cái "xé" của xúc giác để tả tiếng ve của thính giác
+) Khiến cho câu thơ trở sinh động, hấp dẫn, lôi cuốn, tăng sức gợi hình gợi cảm
+) Nhấn mạnh sự vang vọng và sức công phá của âm thanh qua từ "xé" nó đã diễn tả cho cường độ âm thanh cực đại, báo hiệu một sự chuyển mình dữ dội của thời gian. Tiếng ve không chỉ là tín hiệu của mùa hè, mà còn là thanh âm của sự chia ly, "xé" tan sự bình yên của tuổi học trò để bước vào một ngưỡng cửa mới đầy biến động.
+) Câu thơ bộc lộ sự nhạy cảm tinh tế của một tâm hồn nghệ sĩ. Qua đó, ta thấy được một nỗi lòng bàng hoàng trước sự trôi chảy quá nhanh của thời gian. Đó là sự nâng niu, trân trọng từng khoảnh khắc cuối cùng của thời hoa mộng trước khi nó bị "xé" đôi bởi thực tại của chiến tranh và sự trưởng thành.
Câu 5
=> Em cảm thấy đặc biệt ám ảnh với hình ảnh "chiếc lá buổi đầu tiên" xuất hiện ở khổ thơ kết. Đây là một thi ảnh mang tính biểu tượng đa tầng. Nó không chỉ là hình ảnh thực của thiên nhiên trên sân trường, mà còn tượng trưng cho cái thuở ban đầu trắng trong, cho rung động đầu đời vụng dại và tình yêu đầu tiên chớm nở. "Chiếc lá" ấy là chứng nhân của một thời đại thanh xuân đã mất. Việc nhân vật trữ tình "ngoảnh lại" mà "không thấy" tạo nên một khoảng trống hun hút trong tâm hồn, xoáy sâu vào nỗi đau của sự mất mát không thể vãn hồi. Hình ảnh này để lại dư vang xa xăm, khiến bài thơ kết thúc nhưng nỗi nhớ thì dường như vẫn cứ xanh hoài trong lòng người đọc như sắc lá năm nào.
Câu 1:
Bài làm
"Chiếc lá đầu tiên" của Hoàng Nhuận Cầm không chỉ là một tác phẩm nói về tuổi học trò, mà là một bản giao hưởng của thời gian và nỗi nhớ, nơi những mảnh vỡ ký ức được hàn gắn bằng sợi dây xúc cảm mãnh liệt. Bài thơ chính là lời tự tình của một tâm hồn đa cảm, ngoảnh lại nhìn quãng đời học trò trong veo trước khi dấn thân vào khói lửa chiến tranh. Tác giả đã kiến tạo nên một không gian nghệ thuật đầy ắp những biểu tượng của tuổi trẻ: từ màu "hoa súng tím" mê say đến tiếng ve "xé đôi hồ nước", tất cả đều nhuốm màu ly biệt nhưng vẫn rạng ngời sức sống. Đặc sắc nghệ thuật nằm ở sự kết hợp nhuần nhuyễn giữa thể thơ tự do linh hoạt và những hình ảnh ẩn dụ chuyển đổi cảm giác đầy tinh tế. Ngôn từ của Hoàng Nhuận Cầm vừa mang hơi thở của đời sống học đường hồn nhiên khi nói về nàng Bạch Tuyết, bảy chú lùn vừa mang tầm vóc của những suy tưởng sâu sắc về sự hữu hạn của đời người. Đặc biệt, hình ảnh "chiếc lá buổi đầu tiên" ở cuối bài thơ là một nhãn tự đắt giá, tượng trưng cho cái thuở ban đầu trắng trong đã vĩnh viễn lùi xa, để lại một khoảng trống hun hút trong lòng người đi. Bài thơ chính là một "chiếc lá" xanh hoài trong tâm tưởng, khẳng định sức sống bất diệt của những giá trị tinh thần trong sáng nhất của con người.
Câu 2:
Bài làm
Trong dòng chảy của nhân sinh, đôi khi ranh giới giữa một tiếng cười hồn nhiên và một bi kịch đau đớn chỉ mỏng manh như một sợi tóc. Câu nói trong tiểu thuyết của James Michener: “Mặc dù bọn trẻ ném đá vào lũ ếch để đùa vui, nhưng lũ ếch không chết đùa mà chết thật” không chỉ là một quan sát sinh học mà là một ẩn dụ sắc lạnh về sự vô tâm và hệ lụy của những hành động nhân danh niềm vui cá nhân trong xã hội loài người.
"Đùa vui" là trạng thái tâm lý hướng tới sự giải trí, thường được coi là vô hại và nhẹ nhàng. Ngược lại, "chết thật" là sự kết thúc của một sinh mệnh, là nỗi đau thực hữu và không thể đảo ngược. Câu văn đã chỉ ra sự lệch pha nghiệt ngã giữa ý thức người gây ra và hậu quả người gánh chịu. Nó khẳng định một sự thật đau lòng: Sự vô tình của người này có thể là tận cùng bi kịch của người khác.
Trong thực tế, những "hòn đá" ấy thường xuất hiện dưới hình hài của bạo lực ngôn từ hoặc sự vô cảm của một tập thể. Trên không gian mạng, một lời bình luận ác ý, một sự phán xét phiến diện được đưa ra chỉ để "cho vui" hoặc "theo phong trào" có thể đẩy một cá nhân vào vực thẳm của trầm cảm và tuyệt vọng. Người ném đá có thể quên ngay sau đó, nhưng nạn nhân - những "lũ ếch" tội nghiệp - phải đối mặt với những vết thương rỉ máu trong tâm hồn. Ý nghĩa sâu xa của câu nói là lời cảnh tỉnh về trách nhiệm đạo đức: Chúng ta không thể lấy sự "vô tư" làm lá chắn cho sự tàn nhẫn.
Nhìn vào lịch sử và thực tại Việt Nam, ta thấy những con người luôn sống với tâm thế "kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân" (điều gì mình không muốn thì đừng làm cho người khác). Điển hình như nghệ sĩ Quyền Linh hay những tình nguyện viên trong đại dịch, họ không chỉ tránh việc "ném đá" mà còn sẵn sàng dùng đôi tay mình để che chắn, nâng niu những mảnh đời yếu thế. Họ hiểu rằng mỗi hành động nhỏ đều có thể cứu sống hoặc hủy diệt một niềm tin, từ đó chọn lối sống thấu cảm thay vì thỏa mãn cái tôi ích kỷ.
Tuy nhiên, cũng cần nhìn nhận rằng, có những người vì quá sợ hãi việc gây ra tổn thương mà trở nên nhu nhược, không dám đấu tranh trước cái ác. Sự "ném đá" cần bị lên án, nhưng sự im lặng trước cái sai cũng là một loại "đá vô hình" làm chết dần chết mòn những giá trị tốt đẹp của cộng đồng.
Là một học sinh đang đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành, em tự răn mình rằng: Trước khi buông một lời bình phẩm hay thực hiện một hành động mang tính giải trí, hãy dừng lại một nhịp để tự hỏi "Liệu hòn đá của mình có đang làm ai đó tổn thương?". Trưởng thành không phải là khi ta có sức mạnh để ném đá, mà là khi ta có đủ bản lĩnh để cầm hòn đá ấy đặt xuống và gieo mầm cho sự tử tế. Bởi suy cho cùng, thế giới chỉ thật sự ấm áp khi tiếng cười của người này không phải là tiếng khóc của người kia.