Nguyễn Đức Khoa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Đức Khoa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1. 

Thể thơ: Lục bát.

Câu 2. 

Phương thức biểu đạt chính của bài thơ: Biểu cảm. 

Câu 3. 

một biện pháp tu từ trong khổ thơ: Lặp cấu trúc (Ta đi ta nhớ ...), điệp từ (nhớ), liệt kê (rừng, dòng sông, đồng ruộng, khoai ngô, bữa cơm rau muống, quả cà giòn tan).

+ Lặp cấu trúc: Nhấn mạnh tình yêu, nỗi nhớ của người con xa quê dành cho quê của mình. 

+ Điệp từ: Khẳng định nỗi nhớ của người con xa quê dành cho quê hương thông qua những sự vật quen thuộc, bình dị như núi đồng ruộng, khoai ngô. 

+ Liệt kê: Chỉ ra những sự vật bình dị, quen thuộc của quê hương như núi rừng, dòng sông, đồng ruộng, khoai ngô, bữa cơm rau muống, quả cà giòn tan, qua đó thể hiện tình yêu, sự trân trọng của người con xa quê dành cho quê hương của mình. 

Câu 4. 

Con người Việt Nam hiện lên trong bài thơ với những phẩm chất:

– Dũng cảm, anh hùng: Khi đất nước lâm nguy, con người Việt Nam sẵn sàng vùng lên đấu tranh, đánh tan quân thù: Đạp quân thù xuống đất đen.

– Hiền hòa, chăm chỉ, cần cù: Mặt người vất vả in sâu/ Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn; Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa.

– Thủy chung, trọng tình: Yêu ai yêu trọn tấm tình thuỷ chung; Nước bâng khuâng những chuyến đò/ Đêm đêm còn vọng câu hò Trương Chi;...

– Khéo léo, tinh tế: Tay người như có phép tiên/ Trên tre lá cũng dệt nghìn bài thơ;... 

Câu 5. 

 Đề tài: Vẻ đẹp của quê hương, đất nước. 

– Chủ đề: Tình yêu, sự trân trọng, ngợi ca dành cho vẻ đẹp và con người quê hương, đất nước. 

Bài thơ "Việt Nam quê hương ta" của Nguyễn Đình Thi là một bản tình ca tha thiết về vẻ đẹp đất nước và con người Việt Nam. Bằng thể thơ lục bát uyển chuyển, tác giả đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tươi đẹp, trù phú với "biển lúa" mênh mông, "cánh cò" bay lả và đỉnh "Trường Sơn" mây phủ. Thế nhưng, đằng sau vẻ đẹp thơ mộng ấy là một bề dày lịch sử gian khó: "Bao nhiêu đời đã chịu nhiều thương đau". Hình ảnh "áo nâu nhuộm bùn" và "gương mặt vất vả" chính là biểu tượng cho sự cần cù, chịu thương chịu khó của nhân dân ta. Đáng tự hào hơn cả là tinh thần quật cường "vùng đứng lên" từ trong máu lửa để bảo vệ chủ quyền, nhưng khi hòa bình lập lại, họ lại trở về với bản tính "hiền như xưa". Bài thơ còn ngợi ca tâm hồn chung thủy, tài hoa của con người qua những làng nghề truyền thống và những câu hò vang vọng trên sông nước. Kết thúc bằng nỗi nhớ da diết về "bữa cơm rau muống quả cà", tác giả đã chạm đến sợi dây tình cảm thiêng liêng nhất trong lòng mỗi người con đất Việt. Tác phẩm không chỉ bồi đắp lòng yêu nước mà còn là lời nhắc nhở chúng ta trân trọng những giá trị bền bỉ của dân tộc.