Phùng Trịnh Thuần
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Trong đoạn trích, nhân vật lão Goriot hiện lên như một bức chân dung đau đớn về tình phụ tử mù quáng và bi kịch trong xã hội thực dụng. Lão là người cha "rút gan rút ruột" vì con, sẵn sàng hy sinh mọi thứ từ tiền bạc đến lòng tự trọng để đổi lấy một chút hơi ấm tình thân. Tâm lý lão diễn biến cực kỳ phức tạp: trong cơn hấp hối, lão vừa phẫn uất nguyền rủa sự bất hiếu của hai cô con gái, coi chúng là "những kẻ giết cha", nhưng ngay sau đó lại bào chữa, khao khát được nhìn thấy manh áo chúng mặc hay vuốt ve mái tóc chúng. Sự mâu thuẫn này cho thấy tình yêu thương con đã trở thành một thứ bản năng mãnh liệt, vượt qua mọi nỗi đau thể xác và sự sỉ nhục về nhân phẩm. Cái chết cô độc của lão trong căn phòng trọ tồi tàn, giữa tiếng gọi con vô vọng, không chỉ là bi kịch cá nhân mà còn là lời tố cáo đanh thép của Balzac đối với xã hội đồng tiền – nơi mà sợi dây huyết thống bị cắt đứt bởi lòng tham và sự ích kỷ.
Câu 2
Nếu bi kịch của lão Goriot trong kiệt tác của Balzac bắt nguồn từ sự lên ngôi của đồng tiền ở thế kỷ XIX, thì trong thế kỷ XXI, chúng ta lại đang đối mặt với một loại bi kịch khác: sự xa cách về tâm hồn giữa cha mẹ và con cái. Dù sống chung dưới một mái nhà, nhưng khoảng cách giữa các thế hệ đôi khi còn xa hơn cả nghìn dặm không gian. Thực trạng này hiện hữu rõ nét trong từng gia đình. Bữa cơm chiều vốn là nơi gắn kết thì nay thường xuyên vắng mặt các thành viên, hoặc nếu có, mỗi người lại bận rộn với một thế giới riêng qua màn hình điện thoại. Cha mẹ và con cái ít khi có những cuộc đối thoại sâu sắc; thay vào đó là những câu hỏi xã giao hoặc những lời nhắc nhở khô khan về bài vở, công việc. Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên "kết nối toàn cầu" nhưng lại "ngắt kết nối" với những người thân yêu nhất. Nguyên nhân đầu tiên phải kể đến là áp lực của cuộc sống hiện đại. Cha mẹ mải mê cuốn theo vòng xoáy mưu sinh, nỗ lực mang lại điều kiện vật chất tốt nhất cho con nhưng lại vô tình quên mất rằng thứ con cần nhất là sự đồng hành. Ngược lại, con cái với cái tôi cá nhân mạnh mẽ và sự tiếp cận sớm với các giá trị văn hóa mới thường cảm thấy cha mẹ "lạc hậu", từ đó đóng cửa trái tim, từ chối sự chia sẻ. Bên cạnh đó, sự bùng nổ của mạng xã hội cũng khiến con người lười giao tiếp trực tiếp, chúng ta dễ dàng nhắn tin cho người lạ nhưng lại thấy khó khăn khi nói câu "con yêu mẹ" hay "cha hiểu con". Sự xa cách này dẫn đến những hệ lụy đau lòng. Khi thiếu đi sự thấu hiểu, gia đình không còn là bệ phóng tinh thần mà trở thành một "nhà tù" của sự im lặng. Trẻ em dễ rơi vào trạng thái cô độc, trầm cảm hoặc tìm kiếm sự an ủi từ những hội nhóm tiêu cực trên mạng. Người già thì sống trong sự trống trải, cảm thấy mình trở thành gánh nặng, giống như nỗi đau "khát mà không được uống" của lão Goriot năm nào. Để hàn gắn vết nứt này, giải pháp quan trọng nhất chính là sự lắng nghe và thấu hiểu. Cha mẹ cần hạ thấp cái quyền uy của mình để làm bạn cùng con, tôn trọng sự khác biệt của thế hệ trẻ. Ngược lại, con cái cũng cần hiểu rằng những lời giáo huấn của cha mẹ, dù đôi khi khắt khe, đều xuất phát từ tình yêu vô điều kiện. Một buổi tối tắt Wi-Fi để cùng nhau nấu ăn, một chuyến đi chơi ngắn ngày hay đơn giản là một cái ôm thật chặt có thể giá trị hơn mọi món quà vật chất xa xỉ. Gia đình là tế bào của xã hội, là nơi bão dừng sau cánh cửa. Đừng để sự vô tâm và nhịp sống hối hả biến chúng ta thành những người dưng chung lối. Hãy nhớ rằng, thời gian không chờ đợi bất cứ ai, và đừng để đến lúc phải thốt lên lời hối hận muộn màng như lão Goriot trước lúc lâm chung.
Câu 1
Trong đoạn trích, nhân vật lão Goriot hiện lên như một bức chân dung đau đớn về tình phụ tử mù quáng và bi kịch trong xã hội thực dụng. Lão là người cha "rút gan rút ruột" vì con, sẵn sàng hy sinh mọi thứ từ tiền bạc đến lòng tự trọng để đổi lấy một chút hơi ấm tình thân. Tâm lý lão diễn biến cực kỳ phức tạp: trong cơn hấp hối, lão vừa phẫn uất nguyền rủa sự bất hiếu của hai cô con gái, coi chúng là "những kẻ giết cha", nhưng ngay sau đó lại bào chữa, khao khát được nhìn thấy manh áo chúng mặc hay vuốt ve mái tóc chúng. Sự mâu thuẫn này cho thấy tình yêu thương con đã trở thành một thứ bản năng mãnh liệt, vượt qua mọi nỗi đau thể xác và sự sỉ nhục về nhân phẩm. Cái chết cô độc của lão trong căn phòng trọ tồi tàn, giữa tiếng gọi con vô vọng, không chỉ là bi kịch cá nhân mà còn là lời tố cáo đanh thép của Balzac đối với xã hội đồng tiền – nơi mà sợi dây huyết thống bị cắt đứt bởi lòng tham và sự ích kỷ.
Câu 2
Nếu bi kịch của lão Goriot trong kiệt tác của Balzac bắt nguồn từ sự lên ngôi của đồng tiền ở thế kỷ XIX, thì trong thế kỷ XXI, chúng ta lại đang đối mặt với một loại bi kịch khác: sự xa cách về tâm hồn giữa cha mẹ và con cái. Dù sống chung dưới một mái nhà, nhưng khoảng cách giữa các thế hệ đôi khi còn xa hơn cả nghìn dặm không gian. Thực trạng này hiện hữu rõ nét trong từng gia đình. Bữa cơm chiều vốn là nơi gắn kết thì nay thường xuyên vắng mặt các thành viên, hoặc nếu có, mỗi người lại bận rộn với một thế giới riêng qua màn hình điện thoại. Cha mẹ và con cái ít khi có những cuộc đối thoại sâu sắc; thay vào đó là những câu hỏi xã giao hoặc những lời nhắc nhở khô khan về bài vở, công việc. Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên "kết nối toàn cầu" nhưng lại "ngắt kết nối" với những người thân yêu nhất. Nguyên nhân đầu tiên phải kể đến là áp lực của cuộc sống hiện đại. Cha mẹ mải mê cuốn theo vòng xoáy mưu sinh, nỗ lực mang lại điều kiện vật chất tốt nhất cho con nhưng lại vô tình quên mất rằng thứ con cần nhất là sự đồng hành. Ngược lại, con cái với cái tôi cá nhân mạnh mẽ và sự tiếp cận sớm với các giá trị văn hóa mới thường cảm thấy cha mẹ "lạc hậu", từ đó đóng cửa trái tim, từ chối sự chia sẻ. Bên cạnh đó, sự bùng nổ của mạng xã hội cũng khiến con người lười giao tiếp trực tiếp, chúng ta dễ dàng nhắn tin cho người lạ nhưng lại thấy khó khăn khi nói câu "con yêu mẹ" hay "cha hiểu con". Sự xa cách này dẫn đến những hệ lụy đau lòng. Khi thiếu đi sự thấu hiểu, gia đình không còn là bệ phóng tinh thần mà trở thành một "nhà tù" của sự im lặng. Trẻ em dễ rơi vào trạng thái cô độc, trầm cảm hoặc tìm kiếm sự an ủi từ những hội nhóm tiêu cực trên mạng. Người già thì sống trong sự trống trải, cảm thấy mình trở thành gánh nặng, giống như nỗi đau "khát mà không được uống" của lão Goriot năm nào. Để hàn gắn vết nứt này, giải pháp quan trọng nhất chính là sự lắng nghe và thấu hiểu. Cha mẹ cần hạ thấp cái quyền uy của mình để làm bạn cùng con, tôn trọng sự khác biệt của thế hệ trẻ. Ngược lại, con cái cũng cần hiểu rằng những lời giáo huấn của cha mẹ, dù đôi khi khắt khe, đều xuất phát từ tình yêu vô điều kiện. Một buổi tối tắt Wi-Fi để cùng nhau nấu ăn, một chuyến đi chơi ngắn ngày hay đơn giản là một cái ôm thật chặt có thể giá trị hơn mọi món quà vật chất xa xỉ. Gia đình là tế bào của xã hội, là nơi bão dừng sau cánh cửa. Đừng để sự vô tâm và nhịp sống hối hả biến chúng ta thành những người dưng chung lối. Hãy nhớ rằng, thời gian không chờ đợi bất cứ ai, và đừng để đến lúc phải thốt lên lời hối hận muộn màng như lão Goriot trước lúc lâm chung.