Ma Duy Khánh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Đoạn văn nghị luận phân tích nhân vật lão Goriot (Khoảng 200 chữ)\(\frac{\left\vert2*1-2*3+8*6\right\vert}{\sqrt{2^2+\left(-2\right)^2+8^2}*\sqrt{1^2+3^2+6^2}}\)
Nhân vật lão Goriot trong đoạn trích là hiện thân đau đớn cho bi kịch của tình phụ tử mù quáng bị đồng tiền vùi dập. Lão hiện lên với diễn biến tâm lý phức tạp: có lúc tỉnh ngộ khi nhận ra mình "ngu ngốc" vì bị các con bòn rút, bỏ rơi như "một con chó"; có lúc phẫn nộ nguyền rủa sự bất hiếu của Anastasie và Delphine. Thế nhưng, bao trùm lên tất cả vẫn là một tình yêu thương đến mức sùng bái. Dù bị đối xử tệ bạc, trong cơn mê sảng, lão vẫn khao khát được gặp con, vẫn đổ lỗi cho những gã con rể để bảo vệ các con mình. Hình ảnh lão vuốt ve tấm chăn như vuốt mái tóc con và lời chúc phúc cuối cùng trước khi nhắm mắt là những chi tiết đầy ám ảnh. Qua đó, Balzac không chỉ xây dựng một người cha tội nghiệp mà còn đưa ra bản án đanh thép tố cáo xã hội thượng lưu Paris thế kỷ XIX – nơi đồng tiền đã làm băng hoại đạo đức, khiến tình cốt nhục cũng trở thành món hàng bị đem ra trao đổi, lợi dụng.
câu 2
Gia đình vốn được coi là bến đỗ bình yên nhất của mỗi người, nhưng trong nhịp sống hối hả ngày nay, bến đỗ ấy dường như đang xuất hiện những vết nứt của sự xa cách. Nếu như trong tiểu thuyết của Balzac, đồng tiền là rào cản ngăn cách lão Goriot và các con, thì ở xã hội hiện đại, sự xa cách ấy lại đến từ những nguyên nhân tinh vi và phức tạp hơn nhiều.
Sự xa cách hiện hữu ngay trong những điều nhỏ nhặt nhất. Đó là hình ảnh một gia đình đi ăn hàng nhưng mỗi thành viên lại dán mắt vào một chiếc điện thoại thông minh. Đó là những người cha, người mẹ chỉ biết chu cấp vật chất mà quên mất rằng con cái cần một người bạn để sẻ chia. Sự đứt gãy này bắt nguồn từ áp lực mưu sinh nặng nề và cả sự khác biệt quá lớn về thế giới quan giữa các thế hệ. Cha mẹ thường nhìn đời bằng lăng kính kinh nghiệm, đôi khi trở nên áp đặt, trong khi con cái lại khao khát khẳng định cái tôi cá nhân mạnh mẽ.
Hậu quả của sự im lặng kéo dài trong gia đình là vô cùng nghiêm trọng. Khi không tìm thấy tiếng nói chung tại nhà, con cái dễ tìm đến những sự an ủi ảo trên mạng xã hội hoặc rơi vào trạng thái cô độc, trầm cảm. Ngược lại, cha mẹ cũng cảm thấy thất vọng khi nỗ lực hy sinh không được con cái thấu hiểu.
Để hàn gắn khoảng cách này, không có liều thuốc nào quý hơn sự "thấu hiểu". Cha mẹ cần học cách lắng nghe nhiều hơn là phán xét, và con cái cũng cần học cách bao dung cho những giới hạn của cha mẹ. Một bữa cơm ấm áp không điện thoại, một lời hỏi han chân thành sau giờ học sẽ là sợi dây vô hình nhưng bền chặt nối liền hai thế giới.
Tóm lại, dù xã hội có phát triển đến đâu, tình cảm gia đình vẫn là giá trị cốt lõi không gì thay thế được. Đừng để sự vô tâm biến chúng ta thành những "lão Goriot" đơn độc hay những đứa con "vô ơn" trong chính ngôi nhà của mình. Hãy kết nối khi còn có thể, bởi gia đình là điều duy nhất còn lại sau tất cả những giông bão ngoài kia.
Câu 1. Xác định ngôi kể
Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi kể thứ ba.
Câu 2. Đề tài của văn bản
Đề tài của văn bản là tình phụ tử và sự tha hóa đạo đức trong xã hội đồng tiền. Cụ thể hơn, đó là bi kịch của một người cha yêu con mù quáng bị chính những đứa con mình sùng bái bỏ rơi trong cảnh nghèo khổ và cái chết.
Câu 3. Cảm nhận về lời nói của lão Goriot với Rastignac
Lời nói của lão Goriot: "Con phải yêu quý cha mẹ con... Ta luôn thấy khát nhưng không bao giờ ta được uống. Ta đã sống như thế trong suốt mười năm qua" gợi lên nhiều suy nghĩ xót xa:
Lời răn dạy đau đớn: Câu nói "Con phải yêu quý cha mẹ con" không chỉ là lời khuyên, mà là tiếng kêu cứu từ một tâm hồn đang tan nát. Lão nhận ra giá trị cốt lõi của tình thân khi chính mình đang bị tước đoạt điều đó.
Hình ảnh ẩn dụ về sự "khát": Cái "khát" của lão không phải là khát nước bình thường, mà là khát tình thương. Suốt 10 năm, lão đã hy sinh tất cả nhưng đổi lại chỉ là sự ghẻ lạnh. Điều này cho thấy sự cô độc đến tận cùng của một con người dù đã cho đi toàn bộ cuộc đời mình.
Sự đối lập nghiệt ngã: Một người cha dành cả đời để "cho" lại chết trong sự "thiếu thốn" tình cảm cơ bản nhất. Nó khiến chúng ta phải suy ngẫm về lòng hiếu thảo và sự vô ơn trong xã hội.
Câu 4. Vì sao lão Goriot khao khát gặp các con ngay sau khi nguyền rủa chúng?
Sự thay đổi tâm lý đột ngột này không phải là sự mâu thuẫn vô lý, mà là sự phản ánh chân thực bản năng của người cha:
Bản năng yêu thương lấn át lý trí: Dù lý trí mách bảo rằng các con lão tồi tệ ("độc ác và bẩn thỉu"), nhưng tình yêu thương bấy lâu nay đã trở thành một thứ "đạo giáo" sùng bái. Lão không thể ngừng yêu chúng vì đó là mục đích sống duy nhất của lão.
Nỗi sợ cái chết và sự cô đơn: Trong giờ phút lâm chung, nỗi sợ bị bỏ rơi ("chết như một con chó") lớn hơn cả lòng tự trọng. Lão sẵn sàng tha thứ tất cả chỉ để được nhìn thấy, được chạm vào áo của con, vì đó là sợi dây liên hệ duy nhất của lão với thế gian.
Sự đổ lỗi cho ngoại cảnh: Lão cố bám víu vào lý do là "những thằng con rể" ngăn cấm để tự an ủi mình rằng các con vẫn tốt, giúp lão ra đi thanh thản hơn.
Câu 5. Nhận xét về tình cảnh lúc cuối đời của lão Goriot
Tình cảnh của lão Goriot lúc cuối đời là một bi kịch hoàn thiện và tột cùng:
Sự bi thảm về vật chất: Một triệu phú vang bóng một thời giờ đây chết trong căn phòng tồi tàn, không tiền bạc, không thuốc thang, phải nhờ đến lòng tốt của một anh sinh viên nghèo (Rastignac).
Sự bi thảm về tinh thần: Nỗi đau lớn nhất không phải là cái chết, mà là sự phản bội. Lão chết trong sự chờ đợi vô vọng, bàn tay chỉ còn biết vuốt ve cái chăn rách và tưởng tượng đó là mái tóc của con.
Ý nghĩa tố cáo: Tình cảnh của lão là bản án đanh thép tố cáo xã hội Paris thời bấy giờ – nơi đồng tiền đã làm xói mòn mọi giá trị thiêng liêng nhất của con người. Lão Goriot chính là nạn nhân của chính sự sùng bái vật chất mà lão đã dùng để nuôi dạy các con mình