Nguyễn Yến Chi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Văn bản “Giữa người với người” đã gợi lên một vấn đề đáng suy ngẫm trong xã hội hiện đại: sự xa cách và vô cảm giữa con người với nhau, đặc biệt dưới tác động của mạng xã hội. Tác giả không trực tiếp lí luận khô khan mà thông qua hàng loạt tình huống thực tế: từ việc người ta thản nhiên quay clip người bị nạn, đến những tin đồn thất thiệt lan truyền chóng mặt, gây tổn thương cho người khác. Qua đó, văn bản phơi bày một thực trạng đáng buồn: con người ngày càng dễ bị cuốn vào đám đông, thiếu đi sự kiểm chứng và lòng trắc ẩn. Đáng lo hơn, sự vô cảm không chỉ xuất hiện trong đời sống thực mà còn được khuếch đại trên không gian mạng, nơi một cái “chia sẻ” vô ý thức có thể gây hậu quả nghiêm trọng. Với giọng văn nhẹ nhàng nhưng đầy trăn trở, tác giả đã gửi gắm thông điệp sâu sắc: con người cần học cách sống chậm lại, biết lắng nghe, thấu hiểu và chịu trách nhiệm với hành vi của mình. Chỉ khi giữ được tình người, xã hội mới thực sự là nơi kết nối, chứ không phải là khoảng cách vô hình giữa những cá thể cô đơn.
Câu 2
Trong dòng chảy hối hả của xã hội hiện đại, con người ngày càng được kết nối bởi công nghệ, nhưng nghịch lí thay, khoảng cách giữa người với người dường như lại ngày càng xa hơn. Một trong những biểu hiện đáng lo ngại nhất chính là sự thờ ơ, vô cảm – căn bệnh tinh thần đang âm thầm lan rộng.
Vô cảm là trạng thái con người trở nên lạnh lùng, dửng dưng trước nỗi đau, niềm vui hay số phận của người khác. Đó là khi ta có thể bình thản lướt qua một người gặp nạn, thờ ơ trước những hoàn cảnh khó khăn, hay thậm chí vô tình tiếp tay cho cái xấu bằng sự im lặng. Trong thời đại mạng xã hội, sự vô cảm còn biểu hiện rõ hơn khi nhiều người sẵn sàng quay clip, chia sẻ thông tin giật gân để “câu view” mà không quan tâm đến hậu quả đối với người trong cuộc.
Thực trạng này xuất phát từ nhiều nguyên nhân. Trước hết là lối sống cá nhân, đề cao cái tôi, khiến con người chỉ quan tâm đến lợi ích của bản thân. Bên cạnh đó, áp lực cuộc sống khiến nhiều người trở nên mệt mỏi, dần thu mình lại và mất đi sự nhạy cảm với thế giới. Đặc biệt, sự phát triển của công nghệ và mạng xã hội, nếu không được sử dụng đúng cách, dễ khiến con người trở nên “chai lì” trước thông tin, coi nỗi đau của người khác như một thứ để giải trí.
Hậu quả của sự vô cảm là vô cùng nghiêm trọng. Nó làm băng hoại các giá trị đạo đức, khiến xã hội trở nên lạnh lẽo, thiếu tình người. Khi con người không còn biết yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau, những mối quan hệ cũng dần rạn nứt. Nguy hiểm hơn, sự vô cảm còn tiếp tay cho cái ác tồn tại và phát triển, bởi khi cái xấu không bị lên án, nó sẽ ngày càng lấn át cái tốt.
Tuy nhiên, trong xã hội vẫn luôn tồn tại những con người giàu lòng nhân ái – những người sẵn sàng giúp đỡ người khác, lan tỏa yêu thương bằng những hành động nhỏ bé mà ý nghĩa. Chính họ là minh chứng rằng tình người chưa bao giờ mất đi, chỉ là cần được đánh thức và nuôi dưỡng.
Để khắc phục tình trạng vô cảm, mỗi người cần tự ý thức rèn luyện bản thân: biết lắng nghe, thấu hiểu và đặt mình vào vị trí của người khác. Đồng thời, cần sử dụng mạng xã hội một cách có trách nhiệm, không lan truyền thông tin sai lệch hay gây tổn hại đến người khác. Gia đình và nhà trường cũng cần giáo dục về lòng nhân ái, giúp mỗi cá nhân hình thành nhân cách tốt đẹp.
Con người không thể sống tách rời cộng đồng. Chỉ khi biết yêu thương và đồng cảm, chúng ta mới thực sự sống đúng nghĩa. Bởi lẽ, điều làm nên giá trị của một xã hội không phải là sự phát triển vật chất, mà chính là tình người – thứ kết nối những trái tim và làm cho cuộc sống trở nên ấm áp hơ
Câu 1: Văn bản thuộc thể loại tản văn
Câu 2: Văn bản bàn về mối quan hệ giữa người với người trong xã hội hiện đại, đặc biệt là thực trạng vô cảm, thiếu thấu cảm và tác động tiêu cực của mạng xã hội làm con người ngày càng xa cách nhau.
Câu 3: Biện pháp liệt kê hàng loạt sự việc như tin đồn thực phẩm bẩn, câu nói vu vơ bị thổi phồng… giúp khắc họa rõ thực trạng tin giả lan truyền nhanh chóng, tạo ấn tượng mạnh, tăng sức tố cáo thói a dua, thiếu kiểm chứng của con người, đồng thời làm nổi bật hậu quả nghiêm trọng và qua đó thể hiện thái độ phê phán của tác giả.
Câu 4: Hai câu văn gợi lên một thực trạng đáng báo động khi con người ngày càng thờ ơ, vô cảm, chỉ chú ý đến những giá trị vật chất hoặc hiện tượng bề nổi mà quên đi con người và nỗi đau phía sau; điều đó phản ánh sự băng hoại của những chuẩn mực đạo đức, sự lấn át của lối sống ích kỉ, thực dụng, đồng thời là lời cảnh tỉnh mỗi cá nhân cần thức tỉnh lương tri, nuôi dưỡng lòng nhân ái và trách nhiệm với cộng đồng.
Câu 5: Văn bản gửi gắm những bài học sâu sắc: mỗi người cần sống chậm lại để lắng nghe và thấu cảm, biết yêu thương và sẻ chia, không vô cảm trước nỗi đau của đồng loại; đồng thời phải có ý thức trách nhiệm trong việc tiếp nhận và lan truyền thông tin, tránh a dua theo đám đông, góp phần gìn giữ và bồi đắp những giá trị nhân văn để con người không trở nên xa lạ ngay trong chính thế giới tưởng chừng kết nối.