Hoàng Diệu Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 :Đoạn trích của Nguyễn Quang Sáng là một bản nhạc buồn về thân phận con người, đặc biệt là trẻ em trong xã hội cũ. Tác giả đã xây dựng thành công sự đối lập gay gắt giữa tâm hồn ngây thơ của bé Bào và sự tàn nhẫn, vô cảm của gia đình chủ. Bào, một đứa trẻ đi ở đợ vì nợ, không chỉ chịu áp lực từ những trận đòn roi "tàn nhẫn" mà còn bị tước đoạt cả quyền được an toàn. Hình ảnh Bào ngã xuống từ cây trứng cá, máu chảy đầm đìa nhưng bà chủ chỉ quan tâm đến cái chết của con chim vàng đã đẩy kịch tính lên cao độ. Qua đó, nhà văn không chỉ bày tỏ niềm xót thương vô hạn trước những kiếp đời nhỏ bé, "rẻ rúng" mà còn lên án mạnh mẽ thói vô cảm, sự băng hoại đạo đức của tầng lớp giàu có. Đoạn trích để lại dư vị cay đắng về một bàn tay "với mãi nhưng chẳng với được ai", khẳng định giá trị nhân đạo sâu sắc của tác phẩm.
Câu 2 : Trong tác phẩm của Nguyễn Quang Sáng, hình ảnh cậu bé Bào tuyệt vọng với tay tìm kiếm một sự cứu giúp nhưng nhận lại chỉ là sự thờ ơ đã để lại trong lòng người đọc nỗi ám ảnh khôn nguôi. Chính chi tiết ấy khiến ta trăn trở về giá trị của tình yêu thương – món quà quý giá nhất mà con người có thể trao tặng cho nhau trong cuộc đời này.
Tình yêu thương không phải là điều gì quá xa xôi hay trừu tượng. Nó hiện hữu trong ánh mắt cảm thông của một người lạ, trong sự sẻ chia ổ bánh mì của những người nghèo khổ, hay đơn giản là sự thấu hiểu giữa những người cùng cảnh ngộ. Tình yêu thương giống như ánh nắng mặt trời, có thể sưởi ấm những trái tim lạnh giá và làm bừng sáng những góc tối tăm nhất của xã hội. Khi chúng ta biết yêu thương, cái tôi cá nhân nhỏ bé sẽ hòa vào cái ta chung rộng lớn, tạo nên một sức mạnh gắn kết vô hình nhưng bền bỉ.
Hãy thử tưởng tượng, nếu gia đình bà chủ trong truyện có chút lòng trắc ẩn, nếu họ nhìn Bào như một đứa trẻ thay vì một món đồ thế nợ, thì có lẽ máu đã không đổ trên gốc cây trứng cá. Sự vô cảm chính là liều thuốc độc giết chết nhân tính nhanh nhất. Ngược lại, tình yêu thương chính là "phép màu" có thật. Nó giúp người bệnh có thêm ý chí chiến đấu với tử thần, giúp đứa trẻ mồ côi có thêm nghị lực để đến trường. Một xã hội giàu có về vật chất nhưng nghèo nàn về tình thương thì đó chỉ là một xã hội chết.
Tuy nhiên, yêu thương không chỉ là lời nói đầu môi mà phải biến thành hành động. Trao đi yêu thương không có nghĩa là mong cầu nhận lại, bởi bản thân việc nhìn thấy người khác hạnh phúc đã là một phần thưởng vô giá. Chúng ta cần học cách yêu thương một cách đúng đắn: yêu thương để nâng đỡ chứ không phải để hạ thấp, sẻ chia để cùng tiến bộ chứ không phải để ban phát uy quyền.
Tóm lại, tình yêu thương là ngôn ngữ chung duy nhất mà mọi trái tim đều có thể thấu hiểu. Đừng để cuộc sống cuốn đi đến mức ta quên mất việc phải dừng lại để lắng nghe và xoa dịu nỗi đau của người bên cạnh. Hãy là người "thò tay xuống" để nâng đỡ, thay vì chỉ để tìm kiếm những "con chim vàng" phù phiếm của riêng mình.
Câu 1:phương thức biểu đạt chính là tự sự. Câu 2: tình huống câu chuyện là cậu bé Bào (một đứa trẻ ở đợ) phải cố gắng bắt con chim vàng để chiều lòng cậu chủ nhỏ ( Quyên ) và tránh những trận đòn roi của bà chủ . Tuy nhiên , khi bắt được con chim , Bào đã bị ngã từ trên cao xuống dẫn đến trấn thương nặng ( máu chảy , ngất đi ) , trong khi bà chủ chỉ quan tâm cái chết của con chim mà không màng đến tính mạng của em Câu 3 : ngôi kể thứ ba ( người kể chuyện giấu mặt , gọi tên các nhân vật là Bào , Quyên , bà chủ ,…) Tác dụng : giúp việc kể chuyện trở nên khách quan , bao quát được toàn bộ diễn biến và tâm lý của nhiều nhân vật khác nhau - làm nổi bật sự đối lập hoàn cảnh đáng thương của Bào và thái độ vô cảm của gia đình chủ , từ đó khơi gợi đồng cảm nơi người đọc Câu 4:Ý nghĩa: * Sự cô độc và tuyệt vọng: Hình ảnh "với mãi nhưng không với được ai" biểu tượng cho sự lạc lõng, không nơi nương tựa của đứa trẻ nghèo khổ trong xã hội cũ.
• Sự vô cảm của con người: Trong lúc Bào cận kề cái chết và khát khao một sự giúp đỡ (một bàn tay cứu mạng), thì bàn tay của bà chủ thò xuống không phải để nâng đỡ em mà là để nhặt xác con chim.
• Nỗi đau thân phận: Chi tiết này khắc họa sâu sắc thân phận "rẻ rúng" của đứa trẻ đi ở, tính mạng con người không bằng một con vật cảnh của nhà giàu.
A, -Về hình thức: Đoạn văn được bắt đầu bằng chữ viết hoa và thụt đầu dòng, kết thúc bằng dấu chấm câu -Về nội dung: Các câu trong đoạn văn cùng triển khai một chủ đề duy nhất là sự đồng cảm, với các ý được sắp xếp theo một trình tự logic nhất địnhMạch lạc về nội dung
B, Câu 1: Giới thiệu bản chất của con người là giàu lòng đồng cảm. Câu 2: Giải thích tại sao lòng đồng cảm ấy lại bị hao mòn (bị cách nghĩ của người đời dồn ép). Câu 3: Nêu lên trường hợp đặc biệt là người thông minh vẫn giữ được lòng đồng cảm dù chịu áp bức. Câu 4: Khẳng định những người đó chính là nghệ sĩ
Mạch lạc về hình thức: Phép thế và phép lặp được sử dụng để tạo sự liên kết: "tấm lòng ấy" thay cho "lòng đồng cảm", và cụm từ "lòng đồng cảm" được lặp lại ở câu cuối.
C , Dấu hiệu là cụm từ “Nói cách khác” ở câu 1. Cụm từ này cho thấy đoạn văn đang diễn giải , làm rõ hơn cho một ý đã được nêu ở đoạn trước , hoặc là một các diễn đạt khác về cùng một vấn đề
D ,Từ ngữ được lặp lại nhiều lần:"lòng đồng cảm", "tấm lòng ấy Tác dụng: Nhấn mạnh chủ đề: Sự lặp lại của các từ ngữ này giúp người đọc tập trung vào chủ đề chính của đoạn văn là sự đồng cảm.
Tạo sự liên kết: Nó tạo ra sự liên kết chặt chẽ giữa các câu, giúp cả đoạn văn trở nên mạch lạc và thống nhất hơn.
- Về mạch lạc: các đoạn văn trong văn bản đều làm nổi bật luận đề chung của văn bản, và được sắp xếp theo một trình tự hợp lí, logic.
- Về liên kết: các câu trong đoạn văn đều hướng về chủ đề chính của từng đoạn và được liên kết với nhau bằng các phép lặp, phép thế, phép nối,…