Mai Trọng Tấn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Mai Trọng Tấn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Thể thơ: Lục bát

Câu 2:

Lầu hồng

Câu 3:

 Biện pháp tu từ: Ẩn dụ (cỏ nội hoa hèn, bèo bọt).

Tác dụng: Nhấn mạnh thân phận thấp bé, khiêm nhường và đầy tự ti của Thúy Kiều trước một đấng anh hào như Từ Hải.

Câu 4:

Từ Hải hiện lên là một bậc anh hùng với tầm vóc phi thường. Ông không chỉ có tài năng xuất chúng mà còn có tâm hồn phóng khoáng, tự do, không màng đến những định kiến xã hội. Từ Hải hiện lên như một "tri kỷ" đích thực, người duy nhất nhìn ra giá trị cao quý của Kiều đằng sau thân phận kỹ nữ.

Câu 5:

Văn bản khơi gợi sự ngưỡng mộ trước khí phách của Từ Hải và sự xúc động trước cuộc gặp gỡ định mệnh này. Vì nó cho thấy sức mạnh của sự thấu cảm; giữa một thế giới đầy bất công, con người vẫn có thể tìm thấy nhau và trân trọng giá trị thật của nhau vượt qua mọi rào cản địa vị.

Câu 1:

Đoạn trích "Thúy Kiều gặp Từ Hải" là một trong những phân đoạn rực rỡ nhất về cảm hứng anh hùng trong Truyện Kiều. Trước hết, Nguyễn Du đã xây dựng hình tượng Từ Hải với những nét vẽ ước lệ nhưng đầy sức sống của một đấng trượng phu: "Đội trời đạp đất ở đời". Từ Hải không chỉ mạnh mẽ về tầm vóc mà còn có một nhãn quan tinh đời khi nhận ra Kiều là một "tâm phúc tương cờ". Cuộc đối thoại giữa hai người không phải là cuộc ngã giá giữa khách làng chơi và kỹ nữ, mà là sự giao thoa giữa hai tâm hồn tri kỷ. Kiều dù tự ti với thân phận "bèo bọt" nhưng đã gặp được người thực sự hiểu và trân trọng mình. Qua đó, Nguyễn Du không chỉ ngợi ca vẻ đẹp của đấng anh hùng mà còn thể hiện khát vọng tự do, công lý và sự trân trọng phẩm giá con người trong xã hội cũ.

Câu 2:

Giữa dòng đời hối hả của thế kỷ 21, khi ánh hào quang của sự nổi tiếng và những giá trị vật chất hào nhoáng thường được tôn vinh trên mặt báo, chúng ta đôi khi vô tình quên mất rằng: nền móng vững chắc nhất của xã hội lại được xây dựng từ những viên gạch vô danh. Đó chính là sự hy sinh thầm lặng một vẻ đẹp tâm hồn cao quý, lặng lẽ tỏa hương mà không cần bất kỳ sự tung hô nào.

Hy sinh thầm lặng không nhất thiết phải là những hành động kinh thiên động địa hay những lựa chọn mang tính sinh tử. Thực chất, đó là sự tự nguyện từ bỏ cái tôi cá nhân, gác lại những lợi ích, niềm vui riêng để vun đắp cho hạnh phúc của người khác hoặc lợi ích chung của cộng đồng. Cái tinh túy của đức tính này nằm ở hai chữ ”thầm lặng” làm mà không cần ai biết, cống hiến mà không mong cầu sự trả ơn.

Trong phạm vi gia đình, sự hy sinh ấy hiện hữu qua đôi bàn tay thô ráp của người cha và những vết rạn chân chim trên đuôi mắt mẹ. Đó là những người thức khuya dậy sớm, chắt bóp từng đồng lương ít ỏi để con có thêm cuốn sách mới, hay đơn giản là dành miếng ngon nhất trong mâm cơm cho con mà chẳng bao giờ kể công. Sự hy sinh của cha mẹ giống như dòng nhựa sống âm thầm chảy trong thân cây, nuôi dưỡng cành lá xanh tươi mà bản thân nó mãi mãi ẩn mình sau lớp vỏ xù xì.

Bước ra ngoài xã hội, chúng ta bắt gặp những "người hùng không áo choàng" ở khắp mọi nơi. Đó là người công nhân vệ sinh lặng lẽ quét rác trong đêm lạnh để thành phố đón bình minh bằng sự sạch sẽ. Đó là những chiến sĩ biên phòng gác lại nỗi nhớ nhà, canh giữ biên cương nơi đầu sóng ngọn gió. Hay gần gũi hơn là những y bác sĩ trực chiến thâu đêm nơi tuyến đầu, những tình nguyện viên thầm lặng giúp đỡ người vô gia cư... Họ chọn làm những công việc gian khổ nhất trong sự lặng lẽ, chấp nhận làm một "nốt trầm" trong bản nhạc cuộc đời để giữ gìn sự bình yên cho bao người khác.

Ý nghĩa của sự hy sinh thầm lặng vô cùng to lớn. Nó là sợi dây vô hình gắn kết con người, ngăn chặn sự rạn nứt của các mối quan hệ trong một xã hội đang dần trở nên thực dụng. Khi một người biết sống vì người khác, họ không chỉ làm cho thế giới tốt đẹp hơn mà còn đang bồi đắp cho chính nhân cách của mình, trở nên cao thượng và bao dung hơn. Giữa thời đại mà nhiều giá trị bị đo lường bằng "lượt thích" hay "lượt xem" trên mạng xã hội, sự thầm lặng chính là minh chứng đanh thép nhất cho lòng nhân ái đích thực.

Tuy nhiên, thật đáng buồn khi vẫn còn một bộ phận lối sống ích kỷ, "vô cảm" đang lên ngôi. Có những người chỉ làm việc tốt khi có ống kính máy ảnh hướng vào, hoặc luôn đòi hỏi sự đền đáp tương xứng. Lối sống ấy khiến tâm hồn trở nên cằn cỗi và xa cách. Sự hy sinh chân chính không cần tiếng vỗ tay, bởi phần thưởng lớn nhất của nó chính là sự thanh thản trong tâm hồn và nụ cười của những người xung quanh.

Sự hy sinh thầm lặng là những đóa hoa không sắc nhưng có sức lan tỏa hương thơm bền lâu nhất. Mỗi chúng ta không cần phải là một vĩ nhân mới có thể hy sinh. Hãy bắt đầu từ việc biết quan tâm, biết nhường nhịn và sống trách nhiệm hơn với gia đình và cộng đồng. Hãy để sự tử tế của bạn lên tiếng một cách lặng lẽ, bởi đôi khi, âm thanh của trái tim chân thành còn vang vọng hơn mọi lời ca tụng trên đời.