Đoàn Quang Minh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Trong hành trình tồn tại và phát triển, con người không phải là một thực thể tách biệt mà luôn gắn bó mật thiết với thế giới xung quanh; vì vậy, việc biết yêu thương vạn vật không chỉ là một đức tính cao đẹp mà còn là lẽ sống cần thiết trong thời đại ngày nay. Yêu thương vạn vật chính là sự trân trọng, nâng niu từ nhành cây, ngọn cỏ, các loài động vật cho đến toàn bộ môi trường sống tự nhiên. Khi chúng ta mở lòng yêu thương thế giới, tâm hồn ta trở nên bao dung và thanh thản hơn, giúp đẩy lùi sự ích kỷ và những hành vi bạo lực trong xã hội. Hơn nữa, muôn loài và thiên nhiên chính là lá phổi xanh, là nguồn sống cung cấp mọi điều kiện để con người tồn tại; một thái độ sống tôn trọng thiên nhiên thông qua các hành động cụ thể như bảo vệ môi trường hay không ngược đãi động vật sẽ tạo nên một hệ sinh thái bền vững, giúp con người tránh được những thảm họa từ sự giận dữ của mẹ thiên nhiên. Đáng tiếc thay, vẫn còn nhiều cá nhân vì lợi ích trước mắt mà tàn phá rừng xanh, săn bắn trái phép, khiến sự cân bằng của sự sống bị đe dọa nghiêm trọng. Mỗi người cần hiểu rằng, yêu thương vạn vật cũng chính là đang bảo vệ chính bản thân mình và thế hệ mai sau. Hãy bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất như trồng một cây xanh hay bảo vệ một sinh vật bé nhỏ, bởi chính những điều đó sẽ dệt nên một thế giới hài hòa, tốt đẹp và tràn đầy tình thân.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là: Nghị luận
Câu 2:
Nội dung của văn bản trên: Văn bản là lời tự vấn, suy ngẫm của tác giả về sự vô tâm, vô tình của con người trước những tổn thương mà ta gây ra cho vạn vật, thế giới xung quanh. Qua đó, tác giả ngợi ca tấm lòng bao dung của thiên nhiên và nhắc nhở con người cần sống chậm lại, biết lắng nghe, nâng niu và trân trọng sự sống để có thể thấu cảm với những nỗi đau dù là nhỏ bé nhất.
Câu 3:
-Trong đoạn (7),tác giả sử dụng biện pháp tu từ tiêu biểu là: Nhân hóa
-Biểu hiện: Mặt đất biết "tha thứ", đại dương biết "độ lượng", cánh rừng biết "trầm mặc", dòng sông "quen chảy xuôi", hồ đầm "nín lặng", thảm rêu "không biết dỗi hờn", đóa hoa "không bao giờ chì chiết", giấc mơ "bao dung", yêu thương "không bao giờ trả đũa"
-Tác dụng:
nội dung:Làm cho thế giới vạn vật trở nên có tâm hồn, có tính cách như con người. Khắc họa vẻ đẹp tâm hồn cao thượng, bao dung, nhân hậu của thiên nhiên trước những tác động thô bạo của con người.
nghệ thuật:Làm cho lời văn thêm sinh động, gợi hình, gợi cảm; tạo nên sự đối lập tương phản gay gắt giữa sự vị tha của vạn vật và sự vô tình của con người, từ đó tác động mạnh mẽ đến nhận thức và cảm xúc của người đọc.
Câu 4:
Tác giả nói "Thỉnh thoảng bàn chân nên bị gai đâm"*vì:
"Bị gai đâm" là một ẩn dụ cho những đau đớn, tổn thương hay biến cố mà con người phải gánh chịu.
-Khi bị đau, con người mới có thể "giật mình" để thức tỉnh khỏi cơn mê muội của sự vô tâm, để nhận ra rằng mình cũng dễ bị tổn thương và từ đó hiểu được cảm giác đau đớn của vạn vật khi bị mình làm hại.
-Cái đau từ "gai đâm" giúp con người học được sự thấu cảm, biết trân trọng những gì đang có và sống tử tế hơn với thế giới xung quanh.
Câu 5:
Bài học ý nghĩa nhất:Bài học về sự thấu cảm và trách nhiệm sống: Trong cuộc đời, chúng ta cần biết lắng nghe và nâng niu từng vẻ đẹp dù là nhỏ bé, bình dị nhất của cuộc sống. Mỗi hành động vô tâm của ta đều có thể gây ra những tổn thương cho người khác hoặc vạn vật. Vì vậy, con người cần học cách sống chậm lại, rèn luyện sự tinh tế trong tâm hồn để nhận ra những nỗi đau thầm lặng, từ đó sống bao dung và trách nhiệm hơn, tránh làm đau lên những "niềm người quá đỗi mong manh".