Đoàn Hoàng Như
Giới thiệu về bản thân
1, -> CH3-CHCl-CH3 + HCl (sp chính)
-> CH2Cl-CH2-CH3 + HCl (sp phụ)
2, -> CH3-CH3
3, -> CH3-CHBr-CH3 (sp chính)
-> CH2Br-CH2-CH3 (SP phụ)
4, ->C6H6Cl6
5, ->CH3-CO-CH3 +Cu + H20
câu 1: Đoạn trích trên đã tái hiện một cách xúc động bi kịch tình yêu tan vỡ qua tâm trạng của Kim Trọng khi trở lại vườn xưa. Sau nửa năm thực hiện nghĩa vụ hiếu đạo tại Liêu Dương, chàng Kim vội vã quay về với hy vọng tái ngộ người thương, nhưng chờ đợi chàng lại là sự tan tác của gia đình họ Vương. Nguyễn Du đã khéo léo sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình để cực tả nỗi đau này. Cảnh vật vẫn còn đó nhưng nhân vật lại rơi vào trạng thái "thẫn thờ hồn mai", một sự bàng hoàng, mất mát đến tê dại. Cụm từ "dầm dề giọt ngọc" không chỉ tả những giọt nước mắt đau xót mà còn tôn vinh sự trân quý, thủy chung trong tình cảm của Kim Trọng dành cho Kiều. Qua đó, người đọc không chỉ thấy được sự nghiệt ngã của số phận đã chia lìa lứa đôi mà còn cảm nhận được trái tim đa tình, trọng nghĩa của chàng Kim. Đoạn văn là minh chứng cho tài năng bậc thầy của Nguyễn Du trong việc nắm bắt những rung động tinh tế nhất của tâm hồn con người trước bi kịch cuộc đời.
câu 2:
BÀI LÀM
Trong một kỷ nguyên mà sự phô trương lên ngôi, nơi mỗi hành động tử tế đôi khi được đo đếm bằng lượt "tim" hay số lần chia sẻ trên mạng xã hội, thì sự hi sinh thầm lặng bỗng trở thành một biểu tượng của sự cao thượng thuần khiết. Đó là những cống hiến không tên, không tuổi, không cần sự thừa nhận của đám đông, nhưng lại là những viên gạch móng giữ cho tòa nhà nhân loại không bị sụp đổ trước cơn bão của sự vị kỷ.
Sự hi sinh thầm lặng không phải là một khái niệm trừu tượng. Nó hiện hữu trong những "anh hùng đời thường" mà chúng ta vẫn vô tình lướt qua mỗi ngày. Đó là người cha gác lại những giấc mơ cá nhân, chấp nhận làm công việc nặng nhọc để con được cầm trên tay cuốn sách mới. Đó là người mẹ dành cả thanh xuân trong căn bếp nhỏ, vun vén sự ấm êm mà chưa một lần đòi hỏi sự tôn vinh. Cao cả hơn, đó là những người lính hải quân canh giữ biển trời, những bác sĩ âm thầm trong phòng bệnh truyền nhiễm, hay những tình nguyện viên lặng lẽ dọn rác dưới những dòng kênh đen kịt. Họ chọn đứng trong bóng tối để nhường ánh sáng cho người khác. Họ chọn "vô danh" để cuộc đời được "hữu danh".
Giá trị của sự hi sinh thầm lặng nằm ở sự tự nguyện và lòng vị tha tuyệt đối. Khi một người hi sinh mà không cần ai biết đến, đó là lúc lòng tốt đạt đến ngưỡng cửa của sự thánh thiện. Sự âm thầm ấy không làm giảm đi giá trị của hành động, trái lại, nó tạo ra một sức lan tỏa vô hình nhưng bền bỉ. Nó chứng minh rằng thế giới này không chỉ vận hành bằng những bản hợp đồng sòng phẳng "có qua có lại", mà còn được vận hành bằng những trái tim biết đập vì người khác. Nếu cuộc đời ai cũng chỉ muốn là "ngôi sao" rực rỡ trên sân khấu, thì ai sẽ là người kéo màn, ai sẽ là người giữ cho ánh đèn không tắt? Chính những người thầm lặng ấy đã lấp đầy những khoảng trống vô hình, hàn gắn những rạn nứt của xã hội bằng thứ keo dính vô hình mang tên tình thương.
Tuy nhiên, xã hội hiện đại cũng đang chứng kiến một nghịch lý như lòng tốt bị thương mại hóa. Có những người làm việc nghĩa nhưng tay trái làm, tay phải đã vội cầm điện thoại để ghi hình. Sự phô trương ấy khiến sự hi sinh trở thành một thứ trang sức cho cái tôi cá nhân, làm mất đi vẻ đẹp thiêng liêng vốn có. Hi sinh thực sự không cần tiếng vang của trống dong cờ mở, bởi "hữu xạ tự nhiên hương". Một hành động đẹp được thực hiện trong im lặng sẽ tự nó có khả năng cảm hóa lòng người mạnh mẽ hơn bất kỳ lời hoa mỹ nào.
Đối với thế hệ trẻ, sự hi sinh thầm lặng không nhất thiết phải là những gì quá lớn lao hay đau đớn. Đó có thể chỉ là việc ta chọn sống chậm lại để lắng nghe nỗi đau của một người bạn, là việc nỗ lực học tập để không phụ sự kỳ vọng của gia đình, hay đơn giản là biết nhường nhịn, sẻ chia trong những sinh hoạt đời thường. Sống cống hiến thay vì chỉ biết hưởng thụ, sống vì cộng đồng thay vì chỉ thu mình trong cái tôi hẹp hòi, đó chính là cách chúng ta tiếp nối mạch ngầm của sự hi sinh.
Tóm lại, sự hi sinh thầm lặng giống như những rễ cây đâm sâu vào lòng đất để nuôi dưỡng tán lá xanh tươi. Chúng ta có thể không nhìn thấy rễ, nhưng nếu không có rễ, cây sẽ chẳng thể đứng vững trước gió giông. Mỗi chúng ta hãy học cách trân trọng những giá trị khuất lấp và đôi khi, hãy tự nguyện trở thành một nốt trầm lặng lẽ để bản hòa ca cuộc đời thêm phần sâu lắng và nhân văn.
Câu 1: Văn bản thuộc thể loại: Truyện thơ Nôm
Câu 2: Ngôn ngữ văn bản
Văn bản là sự kết hợp giữa ngôn ngữ người kể chuyện và ngôn ngữ nhân vật
Câu 3: Tóm tắt các sự kiện chính
- Kim Trọng trở lại: Sau nửa năm chịu tang ở Liêu Dương, Kim Trọng vội vã quay về vườn Thúy tìm Kiều.
- Cảnh cũ hoang tàn: Kim Trọng bàng hoàng thấy vườn Thúy giờ đây xơ xác, quạnh quẽ, không còn bóng dáng người thương.
- Dò hỏi tin tức: Chàng hỏi thăm láng giềng thì bàng hoàng biết gia đình Kiều gặp nạn, Kiều đã bán mình chuộc cha và cả nhà đã dời đi nơi khác.
- Cuộc gặp gỡ đau thương: Kim Trọng tìm đến nơi ở mới tồi tàn của gia đình họ Vương, nghe cha mẹ Kiều kể lại sự tình "trao duyên" và nỗi đau của Kiều.
- Nỗi đau khổ của Kim Trọng: Chàng đau đớn đến mức "vật mình vẫy gió tuôn mưa", hồn phách thẫn thờ vì mất đi người tri kỷ.
Câu 4: Ý nghĩa hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông"
- Về điển tích: Sử dụng ý thơ của Thôi Hộ về việc tìm lại người xưa nhưng chỉ thấy hoa đào còn đó, người đã vắng bóng.
- Về ý nghĩa: Hình ảnh này tạo nên sự đối lập gay gắt giữa thiên nhiên vĩnh hằng và số phận con người mong manh. Hoa đào vẫn nở, vẫn "cười" với gió xuân, nhưng người con gái năm xưa thề non hẹn biển giờ đã không còn. Nó nhấn mạnh cảm giác hụt hẫng, trống trải và dự cảm về một cuộc chia ly vĩnh viễn trong lòng Kim Trọng.
Câu 5: Tác dụng của biện pháp tả cảnh ngụ tình Đoạn thơ sử dụng các hình ảnh: én liệng lầu không, cỏ lan mặt đất, rêu phong, gai góc mọc đầy.
- Tái hiện sự hoang tàn: Cho thấy sự tàn phá của thời gian và biến cố. Nơi từng là chốn tình tự đẹp đẽ giờ chỉ còn là sự bỏ hoang, không có dấu chân người.
- Bộc lộ tâm trạng nhân vật: Cảnh vật u ám, lạnh lẽo chính là sự phản chiếu nỗi lòng lo âu, thảng thốt và cô đơn của Kim Trọng. Nhìn cảnh mà lòng đau thắt vì linh cảm điều chẳng lành.
- Tăng sức biểu cảm: Giúp người đọc cảm nhận sâu sắc hơn sự mất mát của tình yêu và bi kịch của gia đình Thúy Kiều qua cái nhìn đầy xót xa của người ở lại.
Câu 1: Văn bản thuộc thể loại: Truyện thơ Nôm
Câu 2: Ngôn ngữ văn bản
Văn bản là sự kết hợp giữa ngôn ngữ người kể chuyện và ngôn ngữ nhân vật
Câu 3: Tóm tắt các sự kiện chính
- Kim Trọng trở lại: Sau nửa năm chịu tang ở Liêu Dương, Kim Trọng vội vã quay về vườn Thúy tìm Kiều.
- Cảnh cũ hoang tàn: Kim Trọng bàng hoàng thấy vườn Thúy giờ đây xơ xác, quạnh quẽ, không còn bóng dáng người thương.
- Dò hỏi tin tức: Chàng hỏi thăm láng giềng thì bàng hoàng biết gia đình Kiều gặp nạn, Kiều đã bán mình chuộc cha và cả nhà đã dời đi nơi khác.
- Cuộc gặp gỡ đau thương: Kim Trọng tìm đến nơi ở mới tồi tàn của gia đình họ Vương, nghe cha mẹ Kiều kể lại sự tình "trao duyên" và nỗi đau của Kiều.
5. Nỗi đau khổ của Kim Trọng: Chàng đau đớn đến mức "vật mình vẫy gió tuôn mưa", hồn phách thẫn thờ vì mất đi người tri kỷ.
Câu 4: Ý nghĩa hình ảnh "Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông"
- Về điển tích: Sử dụng ý thơ của Thôi Hộ về việc tìm lại người xưa nhưng chỉ thấy hoa đào còn đó, người đã vắng bóng.
- Về ý nghĩa: Hình ảnh này tạo nên sự đối lập gay gắt giữa thiên nhiên vĩnh hằng và số phận con người mong manh. Hoa đào vẫn nở, vẫn "cười" với gió xuân, nhưng người con gái năm xưa thề non hẹn biển giờ đã không còn. Nó nhấn mạnh cảm giác hụt hẫng, trống trải và dự cảm về một cuộc chia ly vĩnh viễn trong lòng Kim Trọng.
Câu 5: Tác dụng của biện pháp tả cảnh ngụ tình Đoạn thơ sử dụng các hình ảnh: én liệng lầu không, cỏ lan mặt đất, rêu phong, gai góc mọc đầy.
- Tái hiện sự hoang tàn: Cho thấy sự tàn phá của thời gian và biến cố. Nơi từng là chốn tình tự đẹp đẽ giờ chỉ còn là sự bỏ hoang, không có dấu chân người.
- Bộc lộ tâm trạng nhân vật: Cảnh vật u ám, lạnh lẽo chính là sự phản chiếu nỗi lòng lo âu, thảng thốt và cô đơn của Kim Trọng. Nhìn cảnh mà lòng đau thắt vì linh cảm điều chẳng lành.
- Tăng sức biểu cảm: Giúp người đọc cảm nhận sâu sắc hơn sự mất mát của tình yêu và bi kịch của gia đình Thúy Kiều qua cái nhìn đầy xót xa của người ở lại.
4,642
a/2
10