Phạm Mai Lan
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Bài làm
Trong thời đại mà mọi thứ thay đổi từng ngày, người trẻ nếu chỉ chăm chỉ thôi có lẽ chưa đủ, mà còn cần có tính sáng tạo. Sáng tạo không phải điều gì quá lớn lao hay chỉ dành cho thiên tài. Đôi khi, đó chỉ là cách nhìn khác đi, nghĩ sâu hơn và dám bước ra khỏi lối mòn quen thuộc. Theo tôi, đây là một trong những yếu tố quan trọng nhất giúp thế hệ trẻ khẳng định giá trị bản thân trong xã hội hiện nay. Một người biết sáng tạo sẽ không dễ bị cuốn theo đám đông hay phụ thuộc hoàn toàn vào người khác. Họ chủ động tìm giải pháp, thích nghi nhanh và có khả năng tạo ra sự khác biệt. Thực tế cho thấy nhiều người trẻ thành công nhờ tư duy đổi mới như Nguyễn Hà Đông với trò chơi Flappy Bird từng gây tiếng vang trên toàn thế giới. Tuy nhiên, tôi cho rằng sáng tạo không đồng nghĩa với việc cố tỏ ra khác biệt bằng mọi giá. Nếu thiếu kiến thức, bản lĩnh và trách nhiệm, sự sáng tạo rất dễ trở thành bốc đồng, lệch hướng. Đáng tiếc là hiện nay vẫn có không ít bạn trẻ ngại đổi mới, sợ thất bại, quen sống an toàn nên khó phát huy hết năng lực của mình. Vì vậy, mỗi người cần rèn luyện tư duy độc lập, mạnh dạn đưa ra ý tưởng mới và kiên trì theo đuổi điều tích cực mình tin tưởng. Với bản thân tôi, sáng tạo trước hết là dám thay đổi cách học, cách nghĩ để tiến bộ hơn mỗi ngày; còn với mọi người, đó cũng là chìa khóa để xã hội phát triển và không ngừng đi lên.
Câu 2:
Bài làm
Có những tác phẩm không cần quá nhiều biến cố dữ dội vẫn khiến người đọc day dứt rất lâu, bởi điều đọng lại không nằm ở cốt truyện mà ở tình người. Biển người mênh mông của Nguyễn Ngọc Tư là một câu chuyện như thế. Giữa những phận người nhỏ bé, lặng lẽ trôi đi trong cuộc đời rộng lớn, nhà văn đã khắc họa hình ảnh con người Nam Bộ với tất cả sự chân chất, nghĩa tình và cả những nỗi cô đơn rất thật. Qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, người đọc không chỉ thấy một miền Tây mộc mạc mà còn cảm nhận được vẻ đẹp sâu thẳm trong tâm hồn con người nơi đây.
Điều khiến tôi ấn tượng đầu tiên ở nhân vật Phi chính là sự lặng lẽ. Anh gần như sống cả đời trong cảm giác thiếu hụt tình thương. Sinh ra không có cha đúng nghĩa, lớn lên trong ánh nhìn lạnh nhạt và đầy mặc cảm, Phi hiểu rất sớm những nỗi đau mà đáng lẽ một đứa trẻ không nên hiểu. Có lẽ đau nhất không phải là nghèo khó, mà là cảm giác mình trở thành cái gai trong chính gia đình mình. Người cha trên danh nghĩa luôn nhìn anh bằng ánh mắt “lạnh lẽo, chua chát”, như nhắc Phi nhớ rằng anh là vết thương chưa bao giờ lành của quá khứ. Nhưng điều đáng quý là Phi không biến mình thành kẻ cay nghiệt. Anh sống âm thầm, tự lập, vừa học vừa làm để tồn tại. Một con người nhiều tổn thương nhưng vẫn giữ được sự hiền lành và tử tế — đó mới là điều khiến người ta trân trọng.
Tôi nghĩ đây cũng là nét rất đặc trưng của con người Nam Bộ trong văn của Nguyễn Ngọc Tư: họ ít nói về nỗi đau của mình, nhưng lại âm thầm chịu đựng và sống hết lòng với người khác. Phi bầy hầy, xuề xòa, sống một mình sau khi ngoại mất, nhưng sâu bên trong anh vẫn là một người giàu tình cảm. Anh quan tâm ông Sáu Đèo, lắng nghe những câu chuyện cũ kỹ của ông, rồi cuối cùng chấp nhận chăm sóc con bìm bịp như một lời hứa. Có những người tưởng chừng lạnh nhạt với cuộc đời, thật ra chỉ là họ đã quen giấu cảm xúc vào bên trong.
Nếu Phi khiến người đọc thương bởi sự cô độc thì ông Sáu Đèo lại khiến người ta nghẹn lòng bởi sự thủy chung và nghĩa tình hiếm có. Ông nghèo, sống lang bạt, đồ đạc chỉ gói gọn trong vài cái thùng các tông, nhưng lại mang trong mình một tấm lòng sâu nặng. Chỉ vì một lần nóng nảy, một lần “nặng lời” với vợ mà ông day dứt suốt gần bốn mươi năm trời. Chi tiết ông đi khắp nơi chỉ để tìm vợ “xin lỗi” thật sự khiến tôi ám ảnh. Trong cuộc sống hôm nay, người ta đôi khi dễ buông bỏ nhau chỉ vì vài mâu thuẫn nhỏ, nên một con người dành gần nửa đời để giữ một lời xin lỗi càng trở nên đáng quý hơn bao giờ hết.
Tôi đặc biệt thích cách Nguyễn Ngọc Tư xây dựng nhân vật ông Sáu Đèo. Ông không phải kiểu nhân vật lớn lao hay phi thường. Ông nói năng mộc mạc, có lúc nhậu nhẹt, có lúc xuề xòa như bao người đàn ông miền Tây khác. Nhưng càng đọc, người ta càng nhận ra bên trong vẻ ngoài bình dị ấy là một trái tim rất sâu tình. Có lẽ chính điều đó làm nên vẻ đẹp của con người Nam Bộ: chân chất nhưng sống rất thật, rất nghĩa tình. Họ có thể nghèo vật chất, nhưng lại giàu tình cảm.
Không chỉ khắc họa thành công nhân vật, Nguyễn Ngọc Tư còn tạo dấu ấn bằng nghệ thuật kể chuyện giàu cảm xúc. Giọng văn của chị nhẹ nhàng, tự nhiên nhưng thấm thía. Ngôn ngữ đậm chất Nam Bộ với những cách xưng hô như “qua”, “chú em”, những lời ăn tiếng nói mộc mạc khiến câu chuyện trở nên gần gũi và chân thật hơn. Nghệ thuật xây dựng nhân vật cũng rất tinh tế: nhà văn không cố tạo những tình huống quá kịch tính mà để nhân vật tự bộc lộ qua lời nói, hành động và những nỗi day dứt âm thầm. Chính sự giản dị ấy lại khiến cảm xúc chạm đến người đọc sâu hơn. Đọc truyện, tôi có cảm giác như đang nghe chính những con người miền Tây ngồi kể chuyện đời mình bằng giọng buồn chậm rãi.
Biển người mênh mông không chỉ giúp người đọc cảm nhận vẻ đẹp của con người Nam Bộ mà còn gợi nhiều suy ngẫm về tình người trong cuộc sống hôm nay. Giữa một xã hội nhiều vội vã, những con người như Phi hay ông Sáu Đèo khiến ta hiểu rằng sự tử tế, thủy chung và bao dung vẫn luôn là điều đáng quý nhất. Và có lẽ, giữa “biển người mênh mông” ấy, điều con người cần nhất vẫn là được yêu thương, thấu hiểu và sống chân thành với nhau.
Câu 1: kiểu văn bản của ngữ liệu trên là: vawn bản thông tin
Câu 2: hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi:
+ hình ảnh chợ nổi Ngã Bảy
+ rao bằng “cây bẹo“
+ nhô lên vô số cây bẹo như cột “ăng ten“ di động
+ “treo tấm lá lợp”
+ dùng tiếng kèn, lời rao để mời khách
Câu 3: việc sử dụng tên các địa danh trong văn bản:
nổi Cái Bè (Tiền Giang), chợ nổi Cái Răng, Phong Điền (Cần Thơ), chợ nổi Ngã Bảy (Phụng Hiệp – Hậu Giang), chợ nổi Ngã Năm (Thạnh Trị – Sóc Trăng), chợ nổi Sông Trẹm (Thới Bình – Cà Mau), sông Vĩnh Thuận (Miệt Thứ – Cà Mau),...
- tác dụng:
+ Làm cho văn bản trở nên sinh động hấp dẫn, thu hút người đọc người nghe
+ cung cấp cho người đọc thông tin cụ thể, chính xác, tăng độ đáng tin cậy cho văn bản
+ qua đó tác giả cho thấy chợ nổi xuất hiện ở nhiều nơi, thể hiện nét văn hoá đặc trưng của vùng sông nước miền Tây
câu 4: Biện phương tiện phi ngôn ngữ: sử dụng hình ảnh chợ nổi Ngã Bảy
Tác dụng:
- giúp văn bản sinh động, hấp dẫn
+ tăng tính chính xác, khách quan, chân thực thuyết phục người đọc
+ giúp người đọc hình dung rõ tính đặc trưng, hình ảnh buôn bán của người dân mien Tây
Câu 5: vai trò của chợ nổi với người dân miền Tây:
Là nơi trai đổi, buôn bán hàng hoá phục vụ đời sống, cũng như nét văn hoá truyền thống đặc trưng của người dân nơi đây
+ giúp việc giao thương trở nên phù hợp, thuận loijw vời điều kiện sông nước miền Tây
+ thể hiện, phát huy và lưu giữ nest văn hoá đặc trưng của vùng sông nướcaNam Bộ
+ góp phần gắn kết tình làng xóm tạo nen sự gần gũi, thân tình trong đời sống thường ngày của bà con