Nguyễn Ngọc Nhật Long
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài làm
Trong bối cảnh kỷ nguyên số bùng nổ, tính sáng tạo không chỉ là một kỹ năng mà còn là "chìa khóa vàng" giúp thế hệ trẻ khẳng định bản thân. Trước hết, sự sáng tạo giúp người trẻ phá vỡ những rào cản tư duy lối mòn, từ đó tìm ra những giải pháp đột phá cho các vấn đề phức tạp trong học tập và công việc. Nó biến những thách thức thành cơ hội, giúp các bạn trẻ không bị đào thải trước sự phát triển mạnh mẽ của trí tuệ nhân tạo (AI) và tự động hóa. Bên cạnh đó, óc sáng tạo còn là chất xúc tác để người trẻ tạo nên dấu ấn cá nhân, xây dựng bản sắc riêng giữa một thế giới phẳng đầy rẫy những sự tương đồng. Khi dám nghĩ khác, làm khác, thế hệ trẻ không chỉ làm giàu thêm đời sống tinh thần của chính mình mà còn đóng góp những giá trị mới mẻ, thúc đẩy xã hội tiến về phía trước. Tóm lại, nuôi dưỡng tính sáng tạo chính là trang bị hành trang vững chắc nhất để thế hệ trẻ làm chủ tương lai và cống hiến hết mình cho cộng đồng.
Câu 2
Bài làm
Nếu ví văn chương Việt Nam là một khu vườn đa sắc, thì Nguyễn Ngọc Tư chính là nhành hoa lục bình tím ngát, lặng lẽ trôi dọc các dòng sông miền Tây để chắt chiu cái hồn cốt của đất và người nơi đây. Trong truyện ngắn Biển người mênh mông, qua hình tượng nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, người đọc không chỉ thấy những mảnh đời riêng lẻ đầy thương cảm mà còn chạm tới vẻ đẹp lấp lánh của cốt cách con người Nam Bộ: hiền lành, chân chất và vô cùng nặng tình. Trước hết, nhân vật Phi hiện lên là một thanh niên có số phận khá đặc biệt và buồn thương. Sinh ra từ một "nghi án" lòng thủy chung của người mẹ trong chiến tranh, Phi sống trong sự ghẻ lạnh, cái nhìn "lạnh lẽo, chua chát" của người cha. Anh lớn lên trong vòng tay ngoại, rồi khi ngoại mất, anh sống cuộc đời "lôi thôi" giữa phố thị. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài có phần bệ rạc ấy là một tâm hồn vô cùng lành tính. Phi không trách cứ người cha hắt hủi mình, cũng không giận người mẹ thiếu quan tâm. Anh đón nhận mọi thứ với một thái độ nhẫn nại, bình thản đến lạ kỳ. Cái chất "hiền như cục đất" của Phi chính là đặc trưng của người con trai Nam Bộ: không cầu kỳ, không thù hận, cứ thế sống bao dung với cuộc đời dù cuộc đời chẳng mấy ưu ái mình. Đối lập với vẻ trẻ tuổi của Phi là hình ảnh ông già Sáu Đèo – một "lão nông tri điền" đúng nghĩa của vùng sông nước. Ông hiện thân cho vẻ đẹp của sự phóng khoáng và tinh thần trọng nghĩa. Cả cuộc đời ông là một cuộc hành trình dài dặc "dời nhà cả thảy ba mươi ba bận" chỉ để tìm lại người vợ cũ. Chi tiết này gây xúc động mạnh bởi mục đích của việc tìm kiếm không phải để yêu cầu bồi thường hay níu kéo, mà đơn giản chỉ là "để xin lỗi". Một lời xin lỗi đánh đổi bằng bốn mươi năm lội bộ, bằng một đời phiêu bạt. Đó chính là cái khí chất "trọng nghĩa khinh tài", biết sai thì sửa, sống chết vì một chữ tình của những lưu dân phương Nam. Cách ông kết bạn với Phi, chia sẻ bữa rượu từ giã và tin cậy gửi gắm con bìm bịp cho một người dưng mới quen cho thấy sự cởi mở, chân thành, coi người lạ như người thân – một nét đẹp văn hóa lâu đời của mảnh đất này. Sự kết nối giữa Phi và ông Sáu Đèo trong "biển người mênh mông" ấy thật đẹp. Họ là hai thế hệ, hai số phận khác nhau nhưng gặp nhau ở sự cô đơn và lòng tử tế. Qua những lời đối thoại mang đậm âm hưởng địa phương như "qua", "cổ", "biểu", "rầy"... Nguyễn Ngọc Tư đã vẽ nên một bức tranh chân thực về những con người sống giữa sóng nước. Họ có thể nghèo về vật chất, có thể mang những vết sẹo trong tim, nhưng chưa bao giờ nghèo nàn về tình cảm. Họ sống giữa "biển người" nhưng không lạc lõng vì luôn sẵn lòng mở lòng mình ra để che chở, thấu hiểu cho nhau. Tóm lại, qua nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, Biển người mênh mông không chỉ là câu chuyện về nỗi buồn mà là bài ca về lòng nhân hậu. Con người Nam Bộ trong văn Nguyễn Ngọc Tư hiện lên vừa mạnh mẽ, vừa dịu dàng, luôn giữ được cái "gốc" tình người giữa dòng đời xô bồ. Đọc tác phẩm, ta thêm yêu những con người bình dị, quanh năm cần lao nhưng tâm hồn lại rộng mở như chính những dòng sông chở nặng phù sa của miền đất ấyCâu 1: kiểu văn bản ngữ liệu trên là : Văn bản thông tin.
Câu 2: Một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi :
+, "Người bán hàng dùng một cây sào tre dài, cắm dựng đứng trên ghe xuồng, rồi treo cao các thứ hàng hoá – chủ yếu là trái cây, rau củ – giúp khách nhìn thấy từ xa ".
+," chiếc ghe mà “cây bẹo” treo tấm lá lợp nhà "
+,"Có kèn bấm bằng tay,có kèn đạp bằng chân "
+,"các cô gái bán đồ ăn thức uống thì thường “bẹo hàng” bằng lời rao".
Câu 3:
- Tên các địa danh trong văn bản trên: :chợ nổi Cái Bè (Tiền Giang), chợ nổi Cái Răng, Phong Điền (Cần Thơ), chợ nổi Ngã Bảy (Phụng Hiệp – Hậu Giang), chợ nổi Ngã Năm (Thạnh Trị – Sóc Trăng), chợ nổi Sông Trẹm (Thới Bình – Cà Mau), sông Vĩnh Thuận (Miệt Thứ – Cà Mau),.."
- Tác dụng :
+, Tăng tính xác thực, tin cậycho thông tin được cung cấp trong văn bản.
+, Giúp người đọc hình dung được sự phân bố rộng khắp và quy mô của văn hóa chợ nổi khắp các tỉnh miền Tây
+, Thể hiện niềm tự hào và sự trân trọng đối với những vùng đất mang đậm bản sắc sông nước miền Tây.
Câu 4:
- Phương tiện phi ngôn ngữ : hình ảnh Chợ nổi Ngã Bảy - Hậu Giang
-Tác dụng:
+, Làm cho văn bản trở nên sinh động, trực quan và hấp dẫn người đọc hơn.
+, Giúp người đọc dễ dàng hình dung cụ thể về không gian, không khí tấp nập và cách "bẹo hàng" đặc trưng mà ngôn từ đôi khi không diễn tả hết được.
+,Minh chứng cho vẻ đẹp thực tế của văn hóa chợ nổi.
+,Giúp người đọc dễ dàng tra cứu, định vị hoặc lên kế hoạch tham quan thực tế các điểm du lịch này.
Câu 5
- vai trò của chợ nổi đối với đời sống của người dân miền Tây
+, Là nơi giao thương, tiêu thụ nông sản, hàng hóa thiết yếu, tạo sinh kế bền vững cho người dân vùng sông nước.
+, Mỗi chiếc ghe không chỉ là phương tiện buôn bán mà còn là ngôi nhà lưu động, nơi gắn kết tình làng nghĩa xóm của những "thương hồ" chân chất.
+, Văn hóa - Du lịch: Là di sản văn hóa độc đáo, là "linh hồn" của miền Tây giúp thu hút du khách, thúc đẩy ngành du lịch địa phương phát triển.
+, tiếp nhận thông tin, giúp người đọc nắm bắt nhanh không khí sầm uất của chợ mà không cần mô tả quá dài dòng.