Lự Thị Thanh Huyền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lự Thị Thanh Huyền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

bài viết

Trong bối cảnh thế giới đang thay đổi từng giây với sự bùng nổ của công nghệ, tính sáng tạo không còn là một năng khiếu xa xỉ mà đã trở thành "vũ khí" bắt buộc của thế hệ trẻ. Sáng tạo chính là chìa khóa để người trẻ mở ra cánh cửa thành công và khẳng định giá trị bản thân trong kỷ nguyên mới.

Sáng tạo không nhất thiết phải là những phát minh vĩ đại làm thay đổi lịch sử. Ở góc độ đời thường, đó là khả năng nhìn nhận vấn đề cũ dưới những góc nhìn mới, tìm ra giải pháp tối ưu, tiết kiệm và hiệu quả hơn. Với giới trẻ, sáng tạo là sự phá vỡ những tư duy lối mòn để tạo ra những giá trị mới mẻ, khác biệt.

Về mặt cá nhân, tính sáng tạo giúp người trẻ rèn luyện tư duy linh hoạt và khả năng thích nghi. Khi đối mặt với khó khăn, thay vì bế tắc, người có óc sáng tạo sẽ luôn tìm thấy cơ hội trong thách thức. Nó giúp các bạn trẻ tự tin hơn vào năng lực của mình, tạo nên dấu ấn cá nhân đậm nét trong công việc và học tập, từ đó dễ dàng thăng tiến và đạt được mục tiêu.

Nhìn rộng hơn, sự sáng tạo của thế hệ trẻ là động lực thúc đẩy sự phát triển của quốc gia. Những dự án khởi nghiệp (startup) đột phá, những sản phẩm công nghệ xanh hay những tác phẩm nghệ thuật hiện đại đều bắt nguồn từ những ý tưởng không giới hạn. Thế hệ trẻ sáng tạo chính là lực lượng then chốt đưa đất nước hội nhập và cạnh tranh sòng phẳng trên trường quốc tế.

Tuy nhiên, cần phân biệt rõ giữa sáng tạo thực tiễn và những ý tưởng "viển vông" thiếu căn cứ. Sáng tạo không đồng nghĩa với việc nổi loạn hay rũ bỏ mọi giá trị truyền thống một cách cực đoan. Để sự sáng tạo có ý nghĩa, nó cần dựa trên nền tảng tri thức vững chắc và đạo đức nghề nghiệp, đồng thời phải có tính ứng dụng vào đời sống.

Tóm lại, sáng tạo là linh hồn, là sức sống của tuổi trẻ. Mỗi chúng ta cần không ngừng học hỏi, rèn luyện tư duy phản biện và dám nghĩ dám làm để nuôi dưỡng ngọn lửa sáng tạo trong mình. Đừng sợ sai, bởi mỗi lần thử nghiệm thất bại chính là một nấc thang dẫn đến những phát kiến tuyệt vời hơn trong tương lai.

Câu 2:

Bài viết

Văn chương của Nguyễn Ngọc Tư giống như một dòng sông chảy tràn qua những phận đời trôi nổi trên dải đất phương Nam, nơi mà nỗi buồn đôi khi mênh mông như sóng nước nhưng tình người lại ấm sực như nắng chiều. Trong truyện ngắn Biển người mênh mông qua nhân vật Phi và ông già Sáu Đèo, tác giả không chỉ kể về những mảnh đời khuyết thiếu mà còn tạc nên bức chân dung sống động về con người Nam Bộ: dù trong bão giông hay cô độc, họ vẫn giữ vẹn nguyên tấm lòng thuần hậu, bao dung và khao khát được thấu hiểu.

Nhân vật Phi hiện lên như một nốt trầm buồn của hậu chiến, một người trẻ mang vết thương lòng sâu sắc khi bị cha ruột chối bỏ và lớn lên trong sự thiếu hụt hơi ấm gia đình. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài "lôi thôi", có vẻ bất cần của anh là một tâm hồn hiền lành, hiếu thảo đến tội nghiệp. Phi không biết phản kháng, cũng không biết oán hận; anh chọn cách sống lặng lẽ, nhẫn nhịn và đầy bao dung trước sự lạnh lẽo của người cha dượng hay sự vô tâm của mẹ. Cái chất Nam Bộ ở Phi chính là sự "lành tính" như đất, một sức sống bền bỉ không khoa trương, luôn sẵn lòng mở lòng mình ra để đón nhận những mảnh đời đồng cảnh ngộ.

Đối lập với vẻ lặng lẽ của Phi là hình bóng xê dịch, phong trần của ông già Sáu Đèo – hiện thân của thế hệ tiền nhân Nam Bộ gắn liền với sông nước và những chuyến đi. Dù gia tài chỉ vỏn vẹn mấy thùng các tông và một con chim bìm bịp, ông vẫn mang theo cái phong thái tự tại, phóng khoáng của một "lão nông tri điền" thực thụ. Cách ông trò chuyện, sự bộc trực và sự quan tâm "rất đời" đến cái đầu, mái tóc của Phi không chỉ là tình hàng xóm mà còn là sự kết nối của những người cùng mang nỗi đau tha hương, thèm khát một điểm tựa tinh thần giữa đời thường bộn bề.

Cuộc gặp gỡ giữa Phi và ông Sáu Đèo là một nét vẽ đầy nhân văn, minh chứng cho tính cách trọng tình trọng nghĩa của người dân miền Tây. Họ giống như hai thực thể đơn độc tự tìm thấy nhau, sưởi ấm cho nhau bằng những câu chuyện kể và sự quan tâm giản dị. Ở họ, ta thấy một đặc điểm chung: đó là sự thích nghi kỳ diệu với nghịch cảnh. Dù cuộc đời có quăng quật họ đến đâu, họ vẫn sống một cách tử tế, không toan tính, lấy sự chân thành làm kim chỉ nam để đối đãi giữa "biển người" xa lạ.

Có thể nói, hình ảnh con bìm bịp trong lồng của ông Sáu hay sự "lôi thôi" của Phi đều là những biểu tượng cho nỗi nhớ quê hương và sự trống trải trong tâm hồn. Nguyễn Ngọc Tư đã rất tinh tế khi để những con người này tự tìm thấy "nhau" giữa một thế giới đang dần trở nên xa cách. Tính sáng tạo của tác phẩm nằm ở chỗ, tác giả không để họ thoát khỏi nghèo khó hay cô đơn bằng phép màu, mà bằng chính sự thấu cảm giữa những con người xa lạ. Đó chính là vẻ đẹp cao thượng nhất của tâm hồn Nam Bộ: luôn sẵn sàng bao bọc lấy nhau bằng thứ tình thương vô điều kiện, biến những người lạ thành người thân.

Gấp trang sách lại, dư âm về tiếng chim bìm bịp và ánh nhìn của Phi vẫn còn đọng lại như một nốt nhạc bâng khuâng. Qua Biển người mênh mông, ta hiểu rằng con người Nam Bộ dù đi đâu, về đâu, dù mang theo nỗi đau nào, họ vẫn luôn lấp lánh vẻ đẹp của sự nhân hậu và khát vọng gắn kết. Phi và ông Sáu Đèo chính là những nhịp cầu nhỏ bé nhưng chắc chắn, giúp chúng ta tin rằng giữa biển người mênh mông, chỉ cần có tình thương, không ai trong chúng ta phải là một hòn đảo đơn độc.


Câu 1:

- Kiểu văn bản của ngữ liệu trên là văn bản thông tin: thuyết minh

Câu 2:

Một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương, mua bán thú vị trên chợ nổi:

-bẹo hàng

- chiếc kèn

-Có kèn bấm bằng tay

-có kèn đạp bằng chân

-bẹo hàng” bằng lời rao

-Ai ăn chè đậu đen, nước dừa đường cát hôn...? Ai ăn bánh bò hôn...?

Câu 3:

-Tên địa danh trong văn bản trên: Chợ nổi Ngã Bảy - Hậu Giang (Nguồn ảnh: Vietnam Travellog)

-Tác dụng:

+ Giúp người đọc xác định rõ được không gian, bối cảnh cụ thể của nét văn hóa của vùng Đồng Bằn Sông Cửu Long của miền Tây.

+Cung cấp thông một cách chân thực, cụ thể, diễn đạt trở nên sinh động, hấp dẫn, giúp người đọc hình dung nắm bắt thông tin một cách rõ ràng trực quan.

+Làm nổi bật rõ bản sắc văn hóa đặc trưng của từng vùng miền, đồng thời tăng tính xác thực, tin cậy giúp người đọc hiểu rõ hơn về nét đẹp đa dạng của chợ nổi.

Câu 4:

-Phương tiện phi ngôn ngữ: hình ảnh chợ nổi, Chợ nổi Ngã Bảy - Hậu Giang (Nguồn ảnh: Vietnam Travellog)

-Tác dụng:

+Cung cấp số liệu khách quan, xác thực, tăng độ tin cậy của chợ nổi Ngã Bảy, diễn đạt trở nên sinh động, hấp dẫn, giúp người đọc hình dung nắm bắt thông tin một cách rõ ràng, trục quan, tăng tính chân thực cho văn bản.\

+Tạo sự chú ý đặc trưng riêng của chợ nổi cùng với bản sắc văn hóa độc đáo.

+Giúp người đọc dễ dàng nhận biết được chợ nổi là một di sản văn hóa tinh thần độc đáo vô giá, bình dị và còn là điểm tựa du lịch cho người dân.

Câu 5:

-Suy nghĩ về vai trò của chợ nổi đối với đời sống của người dân miền Tây:

+Chợ nổi không chỉ là nơi trao đổi hàng hóa, buôn bán mà còn là di sản văn hóa có nét đẹp riêng tượng trưng cho những người lao động cần cù trong công việc.

+Chợ nổi còn phản ánh sự thích nghi của con người với môi trường sông nước, thế hiện niềm tự hòa đáng trân trọng của người dân miền Tây.

+Không chỉ vậy chợ nổi còn là điểm du lịch hấp dẫn, góp phần giới thiệu hình ảnh con người và thiên nhiên miền tây, thu hút khách du lịch từ các nơi khác.

+Qua đó, chúng ta cần ý thức trân trọng bảo vệ bản sắc dân tộc, đồng thời gắn bó chân thành với vẻ đẹp riêng biệt của quê hương.