Phạm Thanh Liêm
Giới thiệu về bản thân
*Câu 1. Đoạn văn 200 chữ: Ứng dụng trí tuệ nhân tạo trong quảng bá văn hoá truyền thống* Văn bản về Festival Phở 2025 cho thấy trí tuệ nhân tạo đang trở thành cầu nối mới để lan tỏa văn hóa truyền thống. Cụ thể, AI – Chatbot được đặt tại quầy thông tin để tư vấn, giúp du khách tìm đúng gian hàng, món phở yêu thích trong hơn 50 thương hiệu ba miền. Đây là hiện tượng tiêu biểu cho xu hướng “số hóa di sản”. Thay vì chỉ trưng bày tĩnh, AI giúp cá nhân hóa trải nghiệm: khách tương tác trực tiếp, được gợi ý món ăn phù hợp khẩu vị, hiểu thêm câu chuyện lịch sử đằng sau mỗi tô phở. Ứng dụng này vừa tối ưu tổ chức, vừa thu hút giới trẻ vốn quen công nghệ. Từ phở, đến áo dài 3D, bảo tàng ảo, AI đang giúp văn hóa Việt bước ra thế giới một cách sống động, gần gũi. Hiện tượng này khẳng định: muốn di sản sống mãi, phải để di sản “sống cùng thời đại”, mà công nghệ chính là chất xúc tác quan trọng. --- *Câu 2. Bài văn nghị luận: Phân tích đặc sắc nội dung đoạn trích “Rừng miền Đông, một đêm trăng”* “Rừng miền Đông, một đêm trăng” trích từ hồi ký _Trái tim người lính_ của Đại tá tình báo Nguyễn Văn Tàu - Tư Cang, đã khắc họa chân thực một lát cắt đời sống chiến đấu gian khổ mà hào hùng của quân ta thời kháng chiến chống Pháp. Đoạn trích không có những trận đánh ác liệt, nhưng chính hiện thực khốc liệt của đời thường nơi chiến khu lại tạo nên sức lay động sâu sắc. *1. Hiện thực rừng chiến khu được tái hiện chân thực, ám ảnh* Tác giả mở đầu bằng khung cảnh rừng Hắc Dịch mùa khô: đường dễ đi, chưa có vắt. Chỉ vài dòng đã gợi sự tương phản với mùa mưa “đất đỏ dẻo quánh, đường trơn trượt, con vắt nằm đầy trên lá mục”. Cách miêu tả ngắn gọn mà giàu hình ảnh cho thấy sự am hiểu tường tận địa hình của người lính. Rừng không phải phông nền lãng mạn mà là “chiến trường” phải thích nghi từng mùa. Cái đói, cái khổ hiện lên qua chi tiết bữa cơm: “một sét chén”, “miếng cháy bằng ba ngón tay”, “ăn xong mà như chưa ăn”. Đỉnh điểm là ký ức năm 1952: gạo ẩm thúi “đứng gần phải bịt mũi”, phải “nín hơi mà nuốt”. Rồi củ mì non, ghẻ lở đến “bàn tay không xòe thẳng ra được”, cháo loãng độn rau tàu bay. Ngòi bút của Tư Cang không né tránh, không tô hồng. Ông kể như một nhân chứng, để mỗi chi tiết đều thành bằng chứng sống về sự khắc nghiệt mà bộ đội ta đã trải qua. *2. Vẻ đẹp của tình đồng chí và tinh thần lạc quan* Giữa đói khổ, tình người vẫn ấm. “Đồng chí anh nuôi xới cho tơi ra, lấy chén lường cho công bằng rồi úp vào đĩa nhôm”. Cái “công bằng” đến từng miếng cháy, từng vá cháo độn rau cho thấy kỷ luật và sự sẻ chia. Người lính gọi “anh em”, “mình là khách được chia thêm”, không hề tị nạnh. Đói nhưng vẫn nhớ: “vậy mà đến bữa, vẫn phải nín hơi mà nuốt một cách ngon lành cho có cái dằn bụng”. Chữ “ngon lành” ở đây không phải mỹ từ, mà là thái độ: chấp nhận, vượt lên để sống, để chiến đấu. Tinh thần ấy còn thể hiện qua cách kể chuyện: giọng điệu tỉnh táo, pha chút hóm hỉnh “Ăn xong bữa rồi mà cảm thấy như chưa ăn”. Không than vãn, không bi lụy. Gian khổ được kể như chuyện thường ngày ở chiến khu, càng làm nổi bật bản lĩnh thép của người lính Cụ Hồ. *3. Chiều sâu lịch sử và giá trị tư tưởng* Đoạn trích là một trang sử bằng văn. Nó giúp thế hệ sau hiểu “cơm thúi, cháo rau” là có thật, để thấy cái giá của hòa bình hôm nay. Qua lời kể của một nhà tình báo lừng lẫy, ta hiểu thêm: thắng lợi không chỉ nhờ mưu trí mà còn nhờ sức chịu đựng phi thường của cả tập thể. Hình ảnh người lính mang “võng kaki”, “quả lựu đạn bên hông” đi trong rừng đêm vừa lãng mạn vừa căng thẳng, cho thấy tư thế sẵn sàng chiến đấu trong mọi hoàn cảnh. Nhan đề “một đêm trăng” không được miêu tả trực tiếp, nhưng trăng như có mặt, soi sáng phẩm chất người lính: trong gian khổ vẫn giữ được tâm hồn, vẫn “nóng lòng gặp gia đình”. Đó là chất trữ tình ngầm chảy trong hiện thực khốc liệt. Tóm lại, đặc sắc nội dung của đoạn trích nằm ở sự chân thực đến trần trụi và chất nhân văn sâu đậm. Nguyễn Văn Tàu không xây dựng nhân vật anh hùng phi thường, ông chỉ kể lại những con người bình thường đã sống và chiến đấu phi thường. Chính sự giản dị ấy làm nên sức nặng của tư liệu và sức ám ảnh của văn chương. Đọc “Rừng miền Đông, một đêm trăng”, ta không chỉ hiểu thêm về một giai đoạn lịch sử mà còn được tiếp thêm niềm tự hào, lòng biết ơn với thế hệ cha anh đã “nếm mật nằm gai” để đất nước có ngày hôm nay. Đoạn trích vì thế vượt lên một mẩu hồi ức, trở thành bài học về nghị lực, về tình đồng đội và về giá trị của hòa bình.
*Câu 1. Phương thức biểu đạt chính:* Thuyết minh. *Câu 2. Hai điểm nổi bật của Festival Phở 2025:* 1. Quy tụ hơn 50 gian hàng phở ba miền, giới thiệu tinh hoa phở đặc trưng từng địa phương và các thương hiệu phở nổi tiếng Hà Nội. 2. Lần đầu tiên ứng dụng công nghệ AI – Chatbot để tư vấn, hỗ trợ du khách tìm kiếm gian hàng, món phở yêu thích. *Câu 3. Phần sa-pô trình bày:* Thời gian, địa điểm, chủ đề Festival và điểm mới là trải nghiệm ứng dụng AI. *Tác dụng:* Tóm tắt thông tin quan trọng nhất, thu hút sự chú ý của người đọc, định hướng nội dung toàn bài. *Câu 4. Điểm mới của Festival Phở 2025:* Lần đầu tiên đưa công nghệ AI – Chatbot vào hoạt động tư vấn, hỗ trợ khách hàng trong một lễ hội ẩm thực. *Tác dụng của việc nhấn mạnh:* Khẳng định sự đổi mới, kết hợp truyền thống với công nghệ hiện đại; tạo sức hấp dẫn, thể hiện xu hướng đưa di sản vào “kỷ nguyên số”, nâng tầm lễ hội. *Câu 5. Suy nghĩ về trách nhiệm của thế hệ trẻ:* Thế hệ trẻ cần ý thức giữ gìn phở như một di sản văn hóa bằng cách tìm hiểu nguồn gốc, cách nấu và giá trị tinh thần của món ăn. Đồng thời phải chủ động quảng bá, lan tỏa phở ra thế giới qua mạng xã hội, công nghệ số như cách Festival đã làm với AI. Có như vậy, giá trị ẩm thực truyền thống mới vừa được bảo tồn, vừa phát triển phù hợp thời đại, không bị mai một.