Lâm Văn Huy

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lâm Văn Huy
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
câu1:

Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một lời nhắn nhủ ấm áp và sâu sắc về sự tiếp nối giữa các thế hệ. Với thể thơ bảy chữ nhịp nhàng, tác giả đã khắc họa hình ảnh người ông đang tận tâm "bàn giao" lại gia tài cho cháu. Đó không phải là vật chất xa hoa, mà là hồn cốt của quê hương với "gió heo may", "mùi ngô nướng" và "hương bưởi" dịu dàng. Đáng quý hơn, người ông chủ động giữ lại những nhọc nhằn, loạn lạc cho riêng mình, chỉ trao đi tình yêu thương và cả "một chút buồn", "chút cô đơn". Chính những cung bậc cảm xúc ấy sẽ là chất xúc tác giúp người cháu thấu hiểu cuộc đời, để "vững gót làm người". Điệp từ "bàn giao" được lặp lại nhiều lần không chỉ tạo nhịp điệu tha thiết mà còn nhấn mạnh ý thức trách nhiệm và tình cảm bao la của thế hệ đi trước. Qua bài thơ, ta nhận ra rằng mỗi chúng ta hôm nay đều đang thừa hưởng những giá trị thiêng liêng từ cha ông. Từ đó, mỗi người cần biết trân trọng, gìn giữ và sống trách nhiệm hơn để xứng đáng với những gì được trao gửi.

câu 2:

Trong bài thơ "Bàn giao", nhà thơ Vũ Quần Phương đã viết về việc thế hệ đi trước trao lại cho con cháu không chỉ là cảnh sắc quê hương mà còn là cả những cung bậc cảm xúc, từ niềm vui đến "một chút buồn", "chút cô đơn" để cháu có thể "vững gót làm người". Lời nhắn nhủ ấy gợi ra một vấn đề sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay: Tầm quan trọng của sự trải nghiệm trong hành trình trưởng thành.

Trải nghiệm được hiểu là quá trình dấn thân, trực tiếp tham gia vào các hoạt động thực tế, từ đó tích lũy kiến thức, kĩ năng và vốn sống cho bản thân. Trải nghiệm không chỉ dừng lại ở những chuyến đi "xách ba lô lên và đi" tới những vùng đất mới, mà còn là việc chúng ta dám đối mặt với thử thách trong học tập, lao động và cả những va vấp trong tình cảm, quan hệ xã hội. Tại sao tuổi trẻ lại cần sự trải nghiệm? Trước hết, trải nghiệm giúp ta mở rộng thế giới quan. Nếu chỉ ngồi trên ghế nhà trường, kiến thức mãi chỉ nằm trên trang giấy. Chỉ khi bước ra ngoài, ta mới thấy được "mùi ngô nướng", "hương bưởi" hay hiểu được cái giá của "những tháng ngày vất vả" mà cha ông đã đi qua. Trải nghiệm biến những lý thuyết khô khan thành kinh nghiệm sống thực tế, giúp con người trở nên sâu sắc và tinh tế hơn. Thứ hai, sự trải nghiệm là thước đo bản lĩnh của tuổi trẻ. Khi đối diện với khó khăn hay những điều chưa biết, chúng ta buộc phải học cách thích nghi, xoay xở và giải quyết vấn đề. Những vấp ngã ban đầu có thể gây đau đớn, nhưng đó là "học phí" quý giá để ta không lặp lại sai lầm. Như hình ảnh người ông bàn giao "câu thơ vững gót", mỗi trải nghiệm sẽ hun đúc cho chúng ta một đôi chân cứng cáp để đứng vững giữa cuộc đời đầy biến động. Hơn thế nữa, trải nghiệm giúp ta khám phá bản thân. Có những khả năng tiềm ẩn mà nếu không dấn thân, ta sẽ chẳng bao giờ biết tới. Tuổi trẻ là thời điểm vàng để sai và sửa. Việc thử nghiệm nhiều lĩnh vực, gặp gỡ nhiều người giúp ta xác định được đam mê thực sự và mục tiêu sống đúng đắn, tránh được sự mơ hồ khi bước vào ngưỡng cửa cuộc đời. Tuy nhiên, trải nghiệm không đồng nghĩa với việc mạo hiểm mù quáng hay dấn thân vào những thói hư tật xấu để "cho biết". Một bộ phận trẻ hiện nay đang nhầm lẫn giữa trải nghiệm và lối sống buông thả, nổi loạn. Trải nghiệm đích thực phải là những hoạt động mang lại giá trị tích cực cho bản thân và cộng đồng, có sự chọn lọc và suy ngẫm sau mỗi hành động. Tóm lại, tuổi trẻ mà thiếu đi sự trải nghiệm sẽ giống như một cuốn sách chỉ có bìa mà không có nội dung. Chúng ta hãy trân trọng những gì thế hệ đi trước "bàn giao", nhưng cũng cần tự mình viết tiếp những trang đời mới bằng đôi bàn tay và khối óc của mình. Đừng ngại ngần bước ra khỏi vùng an toàn, bởi "đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông". Hãy sống rực rỡ và đầy trải nghiệm để tuổi trẻ không trôi qua một cách hoài phí.
câu1:

Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một lời nhắn nhủ ấm áp và sâu sắc về sự tiếp nối giữa các thế hệ. Với thể thơ bảy chữ nhịp nhàng, tác giả đã khắc họa hình ảnh người ông đang tận tâm "bàn giao" lại gia tài cho cháu. Đó không phải là vật chất xa hoa, mà là hồn cốt của quê hương với "gió heo may", "mùi ngô nướng" và "hương bưởi" dịu dàng. Đáng quý hơn, người ông chủ động giữ lại những nhọc nhằn, loạn lạc cho riêng mình, chỉ trao đi tình yêu thương và cả "một chút buồn", "chút cô đơn". Chính những cung bậc cảm xúc ấy sẽ là chất xúc tác giúp người cháu thấu hiểu cuộc đời, để "vững gót làm người". Điệp từ "bàn giao" được lặp lại nhiều lần không chỉ tạo nhịp điệu tha thiết mà còn nhấn mạnh ý thức trách nhiệm và tình cảm bao la của thế hệ đi trước. Qua bài thơ, ta nhận ra rằng mỗi chúng ta hôm nay đều đang thừa hưởng những giá trị thiêng liêng từ cha ông. Từ đó, mỗi người cần biết trân trọng, gìn giữ và sống trách nhiệm hơn để xứng đáng với những gì được trao gửi.

câu 2:

Trong bài thơ "Bàn giao", nhà thơ Vũ Quần Phương đã viết về việc thế hệ đi trước trao lại cho con cháu không chỉ là cảnh sắc quê hương mà còn là cả những cung bậc cảm xúc, từ niềm vui đến "một chút buồn", "chút cô đơn" để cháu có thể "vững gót làm người". Lời nhắn nhủ ấy gợi ra một vấn đề sâu sắc đối với thế hệ trẻ hôm nay: Tầm quan trọng của sự trải nghiệm trong hành trình trưởng thành.

Trải nghiệm được hiểu là quá trình dấn thân, trực tiếp tham gia vào các hoạt động thực tế, từ đó tích lũy kiến thức, kĩ năng và vốn sống cho bản thân. Trải nghiệm không chỉ dừng lại ở những chuyến đi "xách ba lô lên và đi" tới những vùng đất mới, mà còn là việc chúng ta dám đối mặt với thử thách trong học tập, lao động và cả những va vấp trong tình cảm, quan hệ xã hội. Tại sao tuổi trẻ lại cần sự trải nghiệm? Trước hết, trải nghiệm giúp ta mở rộng thế giới quan. Nếu chỉ ngồi trên ghế nhà trường, kiến thức mãi chỉ nằm trên trang giấy. Chỉ khi bước ra ngoài, ta mới thấy được "mùi ngô nướng", "hương bưởi" hay hiểu được cái giá của "những tháng ngày vất vả" mà cha ông đã đi qua. Trải nghiệm biến những lý thuyết khô khan thành kinh nghiệm sống thực tế, giúp con người trở nên sâu sắc và tinh tế hơn. Thứ hai, sự trải nghiệm là thước đo bản lĩnh của tuổi trẻ. Khi đối diện với khó khăn hay những điều chưa biết, chúng ta buộc phải học cách thích nghi, xoay xở và giải quyết vấn đề. Những vấp ngã ban đầu có thể gây đau đớn, nhưng đó là "học phí" quý giá để ta không lặp lại sai lầm. Như hình ảnh người ông bàn giao "câu thơ vững gót", mỗi trải nghiệm sẽ hun đúc cho chúng ta một đôi chân cứng cáp để đứng vững giữa cuộc đời đầy biến động. Hơn thế nữa, trải nghiệm giúp ta khám phá bản thân. Có những khả năng tiềm ẩn mà nếu không dấn thân, ta sẽ chẳng bao giờ biết tới. Tuổi trẻ là thời điểm vàng để sai và sửa. Việc thử nghiệm nhiều lĩnh vực, gặp gỡ nhiều người giúp ta xác định được đam mê thực sự và mục tiêu sống đúng đắn, tránh được sự mơ hồ khi bước vào ngưỡng cửa cuộc đời. Tuy nhiên, trải nghiệm không đồng nghĩa với việc mạo hiểm mù quáng hay dấn thân vào những thói hư tật xấu để "cho biết". Một bộ phận trẻ hiện nay đang nhầm lẫn giữa trải nghiệm và lối sống buông thả, nổi loạn. Trải nghiệm đích thực phải là những hoạt động mang lại giá trị tích cực cho bản thân và cộng đồng, có sự chọn lọc và suy ngẫm sau mỗi hành động. Tóm lại, tuổi trẻ mà thiếu đi sự trải nghiệm sẽ giống như một cuốn sách chỉ có bìa mà không có nội dung. Chúng ta hãy trân trọng những gì thế hệ đi trước "bàn giao", nhưng cũng cần tự mình viết tiếp những trang đời mới bằng đôi bàn tay và khối óc của mình. Đừng ngại ngần bước ra khỏi vùng an toàn, bởi "đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông". Hãy sống rực rỡ và đầy trải nghiệm để tuổi trẻ không trôi qua một cách hoài phí.

cau 1:

Bài thơ “Than đạo học” của Tú Xương thể hiện sự chán nản và phê phán về nền Nho học trong xã hội thời bấy giờ. Tác giả chỉ trích việc học tập trở nên hời hợt, thiếu nhiệt huyết, không còn giá trị thực tiễn như trước. Qua đó, Tú Xương thể hiện sự thất vọng với tình trạng giáo dục và học thuật đang thoái trào. Nội dung bài thơ thể hiện qua hình ảnh cô hàng sách lim dim ngủ và thầy khoá tư lương nhấp nhổm ngồi, tạo nên một không khí uể oải, thiếu sức sống, phản ánh thực trạng thờ ơ của những người học và dạy. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng thể thơ lục bát đơn giản nhưng dễ tiếp cận, làm nổi bật những tình cảm chân thật, và dễ gây ấn tượng với người đọc. Đồng thời, Tú Xương cũng sử dụng từ láy như “lim dim”, “nhấp nhổm” để tạo nên hình ảnh sinh động và thể hiện cảm xúc mệt mỏi, buồn chán. Tất cả những yếu tố này giúp bài thơ không chỉ có giá trị phê phán sâu sắc mà còn có sức mạnh truyền tải thông điệp mạnh mẽ về sự khủng hoảng trong nền giáo dục thời kỳ đó.

câu 2:

Trong xã hội hiện đại ngày nay, học tập không chỉ là một quyền lợi mà còn là một trách nhiệm của mỗi học sinh. Tuy nhiên, thực tế hiện nay vẫn còn nhiều vấn đề về ý thức học tập của học sinh, đặc biệt là trong bối cảnh phát triển công nghệ thông tin và mạng xã hội mạnh mẽ. Một bộ phận học sinh hiện nay không nhận thức đúng đắn về tầm quan trọng của việc học và thiếu sự chăm chỉ, nghiêm túc trong học tập.


Trước hết, chúng ta có thể nhận thấy rằng một số học sinh hiện nay đang sống trong lối sống thụ động, chỉ học để đạt điểm, thi cử mà không thực sự hiểu sâu về kiến thức. Việc học vì điểm số đã dẫn đến tình trạng học thuộc mà không áp dụng được vào thực tiễn, thiếu đi sự sáng tạo và khả năng tư duy độc lập. Học sinh không còn cảm thấy hứng thú với việc học mà chỉ coi đó là nghĩa vụ để đạt thành tích. Điều này không chỉ làm giảm đi giá trị của việc học mà còn ảnh hưởng đến sự phát triển toàn diện của học sinh.


Bên cạnh đó, mạng xã hội và game online cũng là những yếu tố tác động mạnh mẽ đến ý thức học tập của học sinh. Nhiều học sinh dành quá nhiều thời gian vào những hoạt động giải trí này, bỏ bê học tập. Thay vì đọc sách, nghiên cứu tài liệu, họ lại dành cả ngày để xem video, chơi game, tham gia vào những cuộc trò chuyện vô bổ trên mạng. Điều này không chỉ làm mất thời gian quý báu mà còn khiến học sinh mất đi sự tập trung trong học tập, làm giảm hiệu quả học hành.


Ngoài ra, sự so sánh giữa học sinh trong lớp học cũng là một yếu tố ảnh hưởng đến ý thức học tập. Những học sinh giỏi thường được khen ngợi, trong khi các học sinh có thành tích học tập yếu hơn lại dễ dàng bị coi thường. Điều này khiến cho nhiều học sinh không cảm thấy tự tin, thiếu động lực phấn đấu và bỏ cuộc. Thực tế là mỗi học sinh có một khả năng học tập khác nhau, và việc học không chỉ cần sự nỗ lực mà còn phải có phương pháp phù hợp.


Tuy nhiên, cũng có rất nhiều học sinh hiện nay ý thức học tập tốt, có thái độ nghiêm túc và kiên trì trong học tập. Các em hiểu rằng việc học không chỉ là để thi cử mà còn là để trang bị kiến thức và kỹ năng cho cuộc sống, để có thể đóng góp cho xã hội sau này. Các em chăm chỉ học tập, tìm kiếm cơ hội để rèn luyện bản thân qua các hoạt động ngoại khoá, tham gia vào các cuộc thi, các dự án sáng tạo để phát triển tư duy và khả năng giải quyết vấn đề.


Để nâng cao ý thức học tập, nhà trường, gia đình và xã hội cần có những biện pháp cụ thể để khuyến khích và hướng dẫn học sinh học đúng cách. Nhà trường cần tạo môi trường học tập tích cực, tạo cơ hội cho học sinh phát triển toàn diện. Phụ huynh cũng nên quan tâm đến việc học của con em mình, tạo sự động viên và khuyến khích các em học tập tốt hơn. Còn học sinh, chính bản thân các em cần có lòng kiên trì, sự đam mê và tinh thần trách nhiệm với việc học của mình.



Câu 1. Xác định thể thơ của bài thơ.

Bài thơ này được viết theo thể thơ lục bát, một thể thơ truyền thống của văn học Việt Nam, với các câu thơ có 6 tiếng ở câu lục và 8 tiếng ở câu bát.


Câu 2. Đề tài của bài thơ này là gì?

Đề tài của bài thơ là sự chán nản đối với nền Nho học trong xã hội thời bấy giờ. Tác giả thể hiện sự thất vọng với tình trạng học hành và thi cử trong xã hội, với sự mô tả về sự thờ ơ và giả tạo của người học, người dạy.


Câu 3. Vì sao tác giả cho rằng “Đạo học ngày nay đã chán rồi”?

Tác giả cho rằng “Đạo học ngày nay đã chán rồi” vì nền Nho học không còn được coi trọng và thịnh hành như trước nữa. Học sinh không còn hứng thú học hành, và những người thầy không còn nghiêm túc trong việc giảng dạy. Mọi thứ trở nên hời hợt, thiếu sức sống và kém hiệu quả. Tình trạng này được thể hiện qua hình ảnh cô hàng sách ngủ gật, thầy khoá tư lương loay hoay ngồi mà không có học trò thực sự chăm chỉ.


Câu 4. Nhận xét về việc tác giả sử dụng những từ láy trong bài thơ.

Tác giả sử dụng các từ láy như “lim dim” và “nhấp nhổm” để tạo nên một không khí uể oải, mệt mỏi trong nền giáo dục thời bấy giờ. Từ láy “lim dim” mô tả cảnh ngủ gật, mơ màng, phản ánh sự thiếu nhiệt huyết và tinh thần học hỏi trong xã hội. Từ “nhấp nhổm” mô tả sự bất an, thiếu kiên định của người thầy khi giảng dạy. Việc sử dụng từ láy góp phần làm tăng tính sinh động và sắc nét cho hình ảnh trong bài thơ.


Câu 5. Nội dung của bài thơ này là gì?

Bài thơ phản ánh sự chán nản và thất vọng của tác giả về nền Nho học trong xã hội lúc bấy giờ. Tác giả chỉ trích những thực trạng tiêu cực của nền giáo dục như sự thờ ơ của người học, sự thiếu nghiêm túc của người dạy, và thái độ lười biếng, vô trách nhiệm của cả hai phía. Bài thơ cũng thể hiện sự kêu gọi thay đổi và phê phán những vấn đề tiêu cực trong xã hội đương thời.