Hà Anh Nhân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: Biểu cảm (kết hợp miêu tả).
Câu 2.
Hình ảnh đời mẹ được so sánh với:
- Bến vắng bên sông → gợi sự lặng lẽ, hi sinh, chờ đợi.
- Cây trong quả → gợi sự âm thầm cho đi, nuôi dưỡng mà không đòi hỏi nhận lại.
- Trời xanh nhẫn nại sau mây → gợi sự bao dung, bền bỉ, luôn che chở.
Câu 3.
Câu thơ: “Quả chín rồi ai dễ nhớ ơn cây”
- Biện pháp tu từ: Câu hỏi tu từ.
- Tác dụng:
- Gợi suy ngẫm về thói vô ơn của con người.
- Nhấn mạnh sự hi sinh thầm lặng của người mẹ.
- Khơi dậy lòng biết ơn đối với mẹ.
Câu 4.
Hai dòng thơ:
“Con muốn có lời gì đằm thắm
Ru tuổi già của mẹ tháng năm này.”
Hiểu là:
- Người con mong muốn bày tỏ tình cảm yêu thương, biết ơn đối với mẹ.
- Ước mong được chăm sóc, an ủi mẹ khi mẹ đã già yếu.
- Thể hiện tấm lòng hiếu thảo, mong bù đắp những hi sinh của mẹ.
Câu 5.
Bài học rút ra:
- Phải biết yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ.
- Không vô tâm trước sự hi sinh thầm lặng của cha mẹ.
- Cần quan tâm, chăm sóc, đền đáp công ơn khi cha mẹ còn có thể.
Nhân vật cô Tâm trong truyện ngắn Cô hàng xén của Thạch Lam hiện lên là một người phụ nữ tần tảo, chịu thương chịu khó và giàu đức hi sinh. Cô sống bằng nghề bán hàng xén nhỏ bé, công việc tuy giản dị nhưng chất chứa bao nỗi nhọc nhằn. Hằng ngày, cô tất bật lo toan, chắt chiu từng đồng để nuôi sống gia đình, gánh vác trách nhiệm thay cho người thân. Ở cô Tâm, ta thấy rõ vẻ đẹp của một con người giàu lòng vị tha: luôn nghĩ cho người khác, âm thầm hi sinh mà không hề than thở. Cuộc sống của cô dường như quẩn quanh, đơn điệu, nhưng chính trong cái bình dị ấy lại toát lên phẩm chất đáng quý của người phụ nữ Việt Nam xưa. Đồng thời, qua nhân vật này, nhà văn cũng bày tỏ niềm cảm thông sâu sắc trước số phận lam lũ, nhỏ bé trong xã hội cũ. Cô Tâm không chỉ là hình ảnh của một cá nhân mà còn là biểu tượng cho biết bao người phụ nữ sống âm thầm, hi sinh vì gia đình. Nhân vật đã để lại trong lòng người đọc sự trân trọng và niềm thương cảm sâu sắc.