Huỳnh Thị Anh Thi
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Đoạn trích trong “Truyện Kiều” của Nguyễn Du đã khắc họa sâu sắc tâm trạng đau đớn, xót xa của Kim Trọng khi trở lại chốn cũ tìm người xưa. Sau thời gian chịu tang, chàng vội vã đến vườn Thúy với niềm hi vọng gặp lại Thúy Kiều, nhưng cảnh vật trước mắt lại tiêu điều, hoang vắng: cỏ mọc, rêu phong, không còn bóng người. Biện pháp tả cảnh ngụ tình được sử dụng tinh tế, cảnh vật như phản chiếu nỗi cô đơn, hụt hẫng trong lòng nhân vật. Đặc biệt, hình ảnh “hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” gợi nhắc kỉ niệm đẹp của tình yêu xưa, đồng thời làm nổi bật sự đối lập giữa cảnh còn mà người đã vắng. Khi biết tin Kiều bán mình chuộc cha, Kim Trọng càng đau đớn, bàng hoàng trước biến cố bất ngờ. Qua đó, Nguyễn Du không chỉ thể hiện tình yêu sâu nặng, chung thủy của Kim Trọng mà còn bộc lộ niềm xót thương trước số phận bi kịch của con người trong xã hội phong kiến.
Câu 2:
Trong cuộc sống hiện đại, giữa nhịp sống hối hả và những giá trị vật chất ngày càng được đề cao, sự hi sinh thầm lặng vẫn luôn là một vẻ đẹp đáng trân trọng. Đó là những hành động không ồn ào, không cần được ghi nhận, nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc đối với người khác. Sự hi sinh thầm lặng có thể bắt gặp trong hình ảnh cha mẹ tảo tần sớm hôm vì con cái, thầy cô tận tụy truyền đạt tri thức, hay những con người âm thầm cống hiến cho xã hội mà không mong đền đáp. Chính những hi sinh ấy đã góp phần làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn, gắn kết con người với nhau bằng tình yêu thương và trách nhiệm. Tuy nhiên, trong xã hội ngày nay, vẫn có không ít người sống ích kỉ, chỉ biết đến lợi ích cá nhân mà quên đi giá trị của sự cho đi. Điều đó khiến các mối quan hệ trở nên lạnh nhạt, thiếu đi sự sẻ chia cần thiết. Vì vậy, mỗi chúng ta cần nhận thức rõ ý nghĩa của sự hi sinh thầm lặng, biết trân trọng những người đã và đang hi sinh vì mình, đồng thời học cách sống có trách nhiệm, biết quan tâm và giúp đỡ người khác. Sự hi sinh không nhất thiết phải là điều lớn lao, mà đôi khi chỉ là những hành động nhỏ bé trong cuộc sống hằng ngày. Khi mỗi người biết sống vì người khác, xã hội sẽ trở nên nhân văn, ấm áp và đáng sống hơn.
Câu 1:
Văn bản trên thuộc thể loại truyện thơ (thơ Nôm).
Câu 2:
Văn bản là lời của nhân vật Kim Trọng (kết hợp với lời kể của tác giả).
Câu 3:
Sau khi chịu tang, Kim Trọng trở lại vườn Thúy để tìm Kiều. Cảnh vật thay đổi, hoang vắng, không còn bóng người. Chàng hỏi thăm và biết gia đình Kiều gặp biến cố, Kiều đã bán mình chuộc cha, gia đình tan tác. Kim Trọng đau đớn, vội tìm đến nơi ở mới của Kiều. Gặp gia đình Kiều, chàng được nghe kể lại mọi chuyện, càng thêm xót xa và tiếc nuối mối tình dang dở.
Câu 4:
Biện pháp tả cảnh ngụ tình đã miêu tả cảnh vườn hoang vắng, cỏ mọc, rêu phủ, gợi nên không gian tiêu điều, lạnh lẽo. Qua đó thể hiện tâm trạng cô đơn, đau xót, hụt hẫng của Kim Trọng khi trở lại chốn cũ. Đồng thời làm nổi bật nỗi tiếc nuối quá khứ tươi đẹp đã mất, thể hiện tình cảm sâu nặng của nhân vật.
Câu 5:
Hình ảnh “Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông” gợi lại những kỉ niệm đẹp của năm trước khi tình yêu Kim – Kiều còn trọn vẹn. Hoa đào vẫn như cũ nhưng con người đã vắng bóng, tạo nên sự đối lập giữa cảnh còn và người mất. Qua đó thể hiện nỗi bâng khuâng, tiếc nuối và đau đớn trước sự đổi thay của cuộc đời, đồng thời nhấn mạnh bi kịch tình yêu dang dở.