Vũ Trọng Đạt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Trọng Đạt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.

Đoạn trích được viết theo thể thơ tự do.


Câu 2.

Một số từ ngữ tiêu biểu thể hiện hình ảnh biển đảo và đất nước: Hoàng Sa, biển, sóng dữ, bám biển, biển Tổ quốc, màu cờ nước Việt, máu ngư dân.


Câu 3.


  • Biện pháp tu từ: So sánh – “Mẹ Tổ quốc vẫn luôn ở bên ta / Như máu ấm trong màu cờ nước Việt”.
  • Tác dụng: Làm nổi bật hình ảnh Tổ quốc gần gũi, thiêng liêng, luôn hiện diện và tiếp thêm sức mạnh cho con dân trong sự nghiệp bảo vệ biển đảo; đồng thời gợi cảm xúc tự hào, xúc động về sự hi sinh vì Tổ quốc.



Câu 4.

Đoạn trích thể hiện tình yêu tha thiết, niềm tự hào sâu sắc, sự biết ơn và trân trọng của nhà thơ đối với biển đảo và những con người đang ngày đêm bảo vệ chủ quyền Tổ quốc.


Câu 5.

Từ đoạn trích, em nhận thức rõ trách nhiệm của bản thân trong việc bảo vệ biển đảo quê hương. Trước hết, mỗi người cần nuôi dưỡng tình yêu Tổ quốc, ý thức về chủ quyền biển đảo. Bên cạnh đó, cần học tập, rèn luyện tốt để góp phần xây dựng đất nước vững mạnh. Em cũng phải tích cực tuyên truyền, phản đối những hành vi xâm phạm chủ quyền biển đảo. Khi đất nước cần, thế hệ trẻ sẵn sàng cống hiến sức lực để bảo vệ Tổ quốc.


Câu 1.

Văn bản thể hiện tâm trạng của nhân vật trữ tình khi đang sống, đứng ở nơi xa xứ (San Diego – Mỹ), nhớ về quê hương.


Câu 2.

Những hình ảnh khiến nhân vật trữ tình ngỡ như quê ta: nắng, mây trắng, đồi nhuộm vàng, nắng soi vào cây lá.


Câu 3.

Cảm hứng chủ đạo của văn bản là nỗi nhớ quê hương da diết của người xa xứ.


Câu 4.


  • Ở khổ thơ đầu: cảm xúc bâng khuâng, ngỡ ngàng, có chút ấm áp khi cảnh vật gợi nhớ quê nhà.
  • Ở khổ thơ thứ ba: cảm xúc trầm lắng, buồn hơn, thấm thía nỗi cô đơn và thân phận lữ thứ nơi đất khách.



Câu 5.

Em ấn tượng nhất với hình ảnh “Ngó xuống mũi giày thì lữ thứ / Bụi đường cũng bụi của người ta” vì hình ảnh giản dị mà gợi nỗi cô đơn sâu sắc, thể hiện rõ cảm giác xa lạ, không thuộc về của người xa quê.