Nguyễn Tiến Đạt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Tiến Đạt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.
Văn bản trên thuộc kiểu: Văn bản thông tin (thuyết minh khoa học).


Câu 2.
Phương thức biểu đạt chính: Thuyết minh (kết hợp cung cấp thông tin, số liệu khoa học).


Câu 3.

Nhan đề: “Phát hiện 4 hành tinh trong hệ sao láng giềng của Trái đất”.

Nhận xét:

Ngắn gọn, rõ ràng, đi thẳng vào nội dung chính.

Nêu bật thông tin quan trọng (phát hiện 4 hành tinh, gần Trái đất).

Gây tò mò, thu hút người đọc vì liên quan đến không gian và khoa học.


Câu 4.

Phương tiện phi ngôn ngữ: Hình ảnh mô phỏng sao Barnard và các hành tinh của nó.

Tác dụng:

Giúp người đọc hình dung trực quan về hệ sao và các hành tinh.

Làm nội dung trở nên sinh động, dễ hiểu hơn.

Tăng tính thuyết phục và hấp dẫn cho văn bản.


Câu 5.
Văn bản có tính chính xác, khách quan cao

Cung cấp thông tin cụ thể (thời gian công bố, số lượng hành tinh, khoảng cách,…)

Dẫn nguồn rõ ràng từ các cơ quan, tổ chức uy tín (đài thiên văn, tạp chí khoa học, đại học)

Có trích dẫn ý kiến của chuyên gia, nhà nghiên cứu.

→ Nhờ đó, thông tin trong văn bản đáng tin cậy và mang tính khoa học.


Câu 1.
Kiểu văn bản: Van ban thong tin (có kết hợp yếu tố miêu tả).


Câu 2.
Một số hình ảnh, chi tiết cho thấy cách giao thương thú vị trên chợ nổi:

Người mua bán đi lại bằng xuồng, ghe, len lỏi giữa hàng trăm ghe thuyền.

Hàng hóa đa dạng: trái cây, rau củ, đồ gia dụng,…

Cách rao hàng bằng “cây bẹo”: treo hàng lên sào để khách nhìn từ xa.

Dùng âm thanh kèn hoặc tiếng rao (chè, bánh…) để thu hút khách.


Câu 3.

Việc sử dụng tên các địa danh như Cái Bè, Cái Răng, Ngã Bảy, Ngã Năm,… giúp:

Tăng tính cụ thể, xác thực cho văn bản.

Giới thiệu sự phong phú, đa dạng của chợ nổi miền Tây.

Gợi hứng thú, hiểu biết cho người đọc về vùng đất này.


Câu 4

Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ: “cây bẹo”, kèn, cách trưng bày hàng hóa.

Tác dụng:

Giúp truyền đạt thông tin nhanh chóng, dễ hiểu mà không cần lời nói.

Thu hút sự chú ý của khách từ xa.

Tạo nên nét độc đáo riêng của chợ nổi miền Tây.


Câu 5.
Chợ nổi có vai trò rất quan trọng đối với đời sống người dân miền Tây. Đây không chỉ là nơi trao đổi hàng hóa, giúp người dân mưu sinh mà còn là một nét văn hóa đặc trưng của vùng sông nước. Chợ nổi góp phần giữ gìn bản sắc truyền thống, đồng thời thu hút du lịch, quảng bá hình ảnh miền Tây đến với nhiều người. Vì vậy, cần có ý thức bảo tồn và phát huy giá trị của chợ nổi trong đời sống hiện đại.



  1. Nhà thơ làm thơ bằng chữ, không phải bằng ý

Thơ dựa vào “ý tại ngôn ngoại”, mỗi chữ đều phải cô đúc, đa nghĩa, có âm lượng, sức gợi cảm và nội lực riêng.Chữ trong thơ khác chữ trong văn xuôi về “hóa trị”, tức khả năng tác động và giá trị nghệ thuật.

  1. Công phu và lao động chữ nghĩa quyết định thành công của nhà thơ.Tác giả phản bác quan niệm thần đồng, thiên phú, hay làm thơ theo cảm hứng bốc đồng.Những câu thơ hay là kết quả của kiên trì, lao động miệt mài, “đổi mồ hôi lấy từng hạt chữ”So sánh với nhà văn, nhà thơ nổi tiếng như Tôn-xtôi, Phlô-be, Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go để minh họa.3Mỗi lần sáng tác là một “cuộc bầu” của chữ.Trích dẫn Ét-mông Gia-bét: nhà thơ không có chức suốt đời, mỗi bài thơ là một lần ứng cử, phải được chữ “bầu chọn” bằng sự công phu và tính độc đáo của từng chữ.Ngay cả thiên tài như Vích-to Huy-gô cũng không phải lúc nào cũng được tái cử qua “cuộc bỏ phiếu của chữ”.




  1. Nhà thơ làm thơ bằng chữ, không phải bằng ý

Thơ dựa vào “ý tại ngôn ngoại”, mỗi chữ đều phải cô đúc, đa nghĩa, có âm lượng, sức gợi cảm và nội lực riêng.Chữ trong thơ khác chữ trong văn xuôi về “hóa trị”, tức khả năng tác động và giá trị nghệ thuật.

  1. Công phu và lao động chữ nghĩa quyết định thành công của nhà thơ.Tác giả phản bác quan niệm thần đồng, thiên phú, hay làm thơ theo cảm hứng bốc đồng.Những câu thơ hay là kết quả của kiên trì, lao động miệt mài, “đổi mồ hôi lấy từng hạt chữ”So sánh với nhà văn, nhà thơ nổi tiếng như Tôn-xtôi, Phlô-be, Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go để minh họa.3Mỗi lần sáng tác là một “cuộc bầu” của chữ.Trích dẫn Ét-mông Gia-bét: nhà thơ không có chức suốt đời, mỗi bài thơ là một lần ứng cử, phải được chữ “bầu chọn” bằng sự công phu và tính độc đáo của từng chữ.Ngay cả thiên tài như Vích-to Huy-gô cũng không phải lúc nào cũng được tái cử qua “cuộc bỏ phiếu của chữ”.




  1. Nhà thơ làm thơ bằng chữ, không phải bằng ý

Thơ dựa vào “ý tại ngôn ngoại”, mỗi chữ đều phải cô đúc, đa nghĩa, có âm lượng, sức gợi cảm và nội lực riêng.Chữ trong thơ khác chữ trong văn xuôi về “hóa trị”, tức khả năng tác động và giá trị nghệ thuật.

  1. Công phu và lao động chữ nghĩa quyết định thành công của nhà thơ.Tác giả phản bác quan niệm thần đồng, thiên phú, hay làm thơ theo cảm hứng bốc đồng.Những câu thơ hay là kết quả của kiên trì, lao động miệt mài, “đổi mồ hôi lấy từng hạt chữ”So sánh với nhà văn, nhà thơ nổi tiếng như Tôn-xtôi, Phlô-be, Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go để minh họa.3Mỗi lần sáng tác là một “cuộc bầu” của chữ.Trích dẫn Ét-mông Gia-bét: nhà thơ không có chức suốt đời, mỗi bài thơ là một lần ứng cử, phải được chữ “bầu chọn” bằng sự công phu và tính độc đáo của từng chữ.Ngay cả thiên tài như Vích-to Huy-gô cũng không phải lúc nào cũng được tái cử qua “cuộc bỏ phiếu của chữ”.




  1. Nhà thơ làm thơ bằng chữ, không phải bằng ý

Thơ dựa vào “ý tại ngôn ngoại”, mỗi chữ đều phải cô đúc, đa nghĩa, có âm lượng, sức gợi cảm và nội lực riêng.Chữ trong thơ khác chữ trong văn xuôi về “hóa trị”, tức khả năng tác động và giá trị nghệ thuật.

  1. Công phu và lao động chữ nghĩa quyết định thành công của nhà thơ.Tác giả phản bác quan niệm thần đồng, thiên phú, hay làm thơ theo cảm hứng bốc đồng.Những câu thơ hay là kết quả của kiên trì, lao động miệt mài, “đổi mồ hôi lấy từng hạt chữ”So sánh với nhà văn, nhà thơ nổi tiếng như Tôn-xtôi, Phlô-be, Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go để minh họa.3Mỗi lần sáng tác là một “cuộc bầu” của chữ.Trích dẫn Ét-mông Gia-bét: nhà thơ không có chức suốt đời, mỗi bài thơ là một lần ứng cử, phải được chữ “bầu chọn” bằng sự công phu và tính độc đáo của từng chữ.Ngay cả thiên tài như Vích-to Huy-gô cũng không phải lúc nào cũng được tái cử qua “cuộc bỏ phiếu của chữ”.