Nguyễn Thành Giang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thành Giang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tác giả "rất ghét" và "không mê" những điều sau:


Định kiến về sự "chín sớm và tàn lụi sớm" của các nhà thơ Việt Nam: Ông kịch liệt bác bỏ quan niệm này, cho rằng nó xuất phát từ việc một số nhà thơ sống dựa vào "vốn trời cho" và sự "viện trợ" từ tài năng bẩm sinh, thay vì lao động miệt mài.

Những nhà thơ thần đồng: Tác giả không ưa những người được ca tụng là thần đồng thơ ca, vì ông cho rằng những tài năng này thường chóng vánh và không được trau chuốt bằng lao động thực sự.


Ngược lại, tác giả "ưa" đối tượng là:


Những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy: Ông trân trọng những nhà thơ lao động miệt mài, cần cù, đổi mồ hôi để có được từng "hạt chữ". Họ là những người biến ngôn ngữ công cộng thành "ngôn ngữ đặc sản độc nhất", làm phong phú thêm tiếng mẹ đẻ. Tác giả mong muốn học hỏi từ những nhà thơ như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go – những người dù ở tuổi xế chiều vẫn cho ra đời những mùa thơ chín rộ, bởi "cái trẻ, cái già của nhà thơ quyết định không phải đo ở tuổi trời, mà ở nội lực của chữ".

Tác giả "rất ghét" và "không mê" những điều sau:


Định kiến về sự "chín sớm và tàn lụi sớm" của các nhà thơ Việt Nam: Ông kịch liệt bác bỏ quan niệm này, cho rằng nó xuất phát từ việc một số nhà thơ sống dựa vào "vốn trời cho" và sự "viện trợ" từ tài năng bẩm sinh, thay vì lao động miệt mài.

Những nhà thơ thần đồng: Tác giả không ưa những người được ca tụng là thần đồng thơ ca, vì ông cho rằng những tài năng này thường chóng vánh và không được trau chuốt bằng lao động thực sự.


Ngược lại, tác giả "ưa" đối tượng là:


Những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy: Ông trân trọng những nhà thơ lao động miệt mài, cần cù, đổi mồ hôi để có được từng "hạt chữ". Họ là những người biến ngôn ngữ công cộng thành "ngôn ngữ đặc sản độc nhất", làm phong phú thêm tiếng mẹ đẻ. Tác giả mong muốn học hỏi từ những nhà thơ như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go – những người dù ở tuổi xế chiều vẫn cho ra đời những mùa thơ chín rộ, bởi "cái trẻ, cái già của nhà thơ quyết định không phải đo ở tuổi trời, mà ở nội lực của chữ".

Tác giả "rất ghét" và "không mê" những điều sau:


Định kiến về sự "chín sớm và tàn lụi sớm" của các nhà thơ Việt Nam: Ông kịch liệt bác bỏ quan niệm này, cho rằng nó xuất phát từ việc một số nhà thơ sống dựa vào "vốn trời cho" và sự "viện trợ" từ tài năng bẩm sinh, thay vì lao động miệt mài.

Những nhà thơ thần đồng: Tác giả không ưa những người được ca tụng là thần đồng thơ ca, vì ông cho rằng những tài năng này thường chóng vánh và không được trau chuốt bằng lao động thực sự.


Ngược lại, tác giả "ưa" đối tượng là:


Những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy: Ông trân trọng những nhà thơ lao động miệt mài, cần cù, đổi mồ hôi để có được từng "hạt chữ". Họ là những người biến ngôn ngữ công cộng thành "ngôn ngữ đặc sản độc nhất", làm phong phú thêm tiếng mẹ đẻ. Tác giả mong muốn học hỏi từ những nhà thơ như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go – những người dù ở tuổi xế chiều vẫn cho ra đời những mùa thơ chín rộ, bởi "cái trẻ, cái già của nhà thơ quyết định không phải đo ở tuổi trời, mà ở nội lực của chữ".

Tác giả "rất ghét" và "không mê" những điều sau: Định kiến về sự "chín sớm và tàn lụi sớm" của các nhà thơ Việt Nam: Ông kịch liệt bác bỏ quan niệm này, cho rằng nó xuất phát từ việc một số nhà thơ sống dựa vào "vốn trời cho" và sự "viện trợ" từ tài năng bẩm sinh, thay vì lao động miệt mài. Những nhà thơ thần đồng: Tác giả không ưa những người được ca tụng là thần đồng thơ ca, vì ông cho rằng những tài năng này thường chóng vánh và không được trau chuốt bằng lao động thực sự. Ngược lại, tác giả "ưa" đối tượng là: Những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy: Ông trân trọng những nhà thơ lao động miệt mài, cần cù, đổi mồ hôi để có được từng "hạt chữ". Họ là những người biến ngôn ngữ công cộng thành "ngôn ngữ đặc sản độc nhất", làm phong phú thêm tiếng mẹ đẻ. Tác giả mong muốn học hỏi từ những nhà thơ như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go – những người dù ở tuổi xế chiều vẫn cho ra đời những mùa thơ chín rộ, bởi "cái trẻ, cái già của nhà thơ quyết định không phải đo ở tuổi trời, mà ở nội lực của chữ".