Lê Thùy Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thùy Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Ở đoạn cuối phần 2, tác giả đã triển khai quan niệm “Chữ bầu lên nhà thơ” theo cách: 

- Dẫn ý kiến của các nhà thơ, nhà văn lớn trên thế giới (Ét-mông Gia-bét - Edmond Jabès, Gít-đơ - Gide, Pét-xoa - Pessoa), xem như đó là sự hậu thuẫn tích cực cho cách lí giải vấn đề của mình. 

- Diễn giải ý kiến của Ét-mông Gia-bét theo hướng bám sát ý tưởng đã được đề cập từ nhan đề và phần đầu văn bản. Nếu trong phát biểu của mình, Ét-mông Gia-bét gần như chỉ nói đến vai trò của sáng tạo ngôn từ trong việc xác định danh vị đích thực của nhà thơ, thì Lê Đạt lại phát triển thêm, cho rằng mỗi lần sáng tạo tác phẩm mới lại một lần nhà thơ phải vật lộn với chữ. Rõ ràng, “nhà thơ” không phải là danh vị được tạo một lần cho mãi mãi. Nó có thể bị tước đoạt nếu nhà thơ không chịu khổ công lao động với ngôn từ mỗi khi viết một bài thơ mới.

Về ý kiến “nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.” giúp em hiểu rằng những tác phẩm có tâm huyết thật sự là những tác phẩm được tạo ra từ sự cần cù, tỉ mỉ, đắn đo đến từng câu chữ và phải đánh đổi với thời gian. Đây mới chính là những tiếng lòng chân thành từ bên trong tâm hồn của những con người mang vẻ đẹp của thi ca. Còn những tác phẩm ra đời một cách qua loa, không có sự trau chuốt hay đánh đổi với thời gian thì đều là những tác phẩm kém chất lượng, không thể nói lên tiếng lòng thực sự. Cho dù nó có hay đi nữa thì nó chỉ có thể ra đời dưới tay của những thần đồng-những con người mượn, được ban tặng những tài năng của trời thì đó chỉ có thể là những câu từ mà trời ban tặng, bởi những câu thơ thực sự được tạo ra phải có sự đắn đo kĩ càng. Đồng thời phải là tiếng lòng của nhà thơ.

-Tác giả “rất ghét” cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm. Và ”không mê” những nhà thơ thần đồng.

- Ngược lại, ông “ưa” những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.