Lê Thị Anh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thị Anh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1 Đoạn thơ trong bài “Trăng hè” của Đoàn Văn Cừ đã khắc họa một bức tranh quê yên bình, thơ mộng và đậm đà hồn Việt. Âm thanh “tiếng võng trong nhà kẽo kẹt đưa” vang lên êm đềm, gợi cảm giác thanh thản của một buổi tối mùa hè nơi làng quê. Cảnh vật hiện lên thật giản dị mà nên thơ: con chó “ngủ lơ mơ”, “bóng cây lơi lả bên hàng đậu”, “ông lão nằm chơi ở giữa sân”, “thằng cu đứng vịn bên thành chõng”, tất cả đều toát lên vẻ yên ả, thân thương. Ánh trăng “lấp loáng ánh trắng ngân” phủ lên không gian, khiến khung cảnh thêm phần huyền diệu, sáng trong. Qua ngòi bút tinh tế và tâm hồn nhạy cảm, Đoàn Văn Cừ đã vẽ nên một bức tranh quê không chỉ đẹp về cảnh mà còn đẹp về tình – đó là tình yêu tha thiết, sâu nặng của nhà thơ với quê hương, với cuộc sống dân dã, mộc mạc mà ấm áp nghĩa tình.

Câu 2

Trong cuộc sống, không ai có thể đạt được thành công nếu chỉ dựa vào may mắn hay hoàn cảnh. Điều quan trọng nhất giúp con người vượt qua khó khăn và chạm đến ước mơ chính là sự nỗ lực vươn lên không ngừng. Sự nỗ lực là quá trình con người kiên trì cố gắng, phấn đấu vượt qua giới hạn của bản thân và nghịch cảnh để đạt được mục tiêu. Cuộc sống luôn đầy thử thách, có những lúc ta gặp thất bại, tổn thương, hay mất niềm tin. Nhưng chỉ những ai không bỏ cuộc, luôn kiên định và tin vào bản thân mới có thể thành công. Lịch sử và đời sống cho thấy: những người thành đạt đều là kết quả của quá trình nỗ lực bền bỉ. Edison đã phải thử hàng nghìn lần mới sáng chế ra bóng đèn điện; Nguyễn Ngọc Ký – dù đôi tay bị liệt – vẫn kiên trì luyện viết bằng chân để trở thành nhà giáo ưu tú. Trong thực tế hôm nay, khi nhiều người trẻ dễ nản chí trước áp lực, bài học về nỗ lực lại càng trở nên quý giá. Nỗ lực không chỉ giúp ta đạt mục tiêu mà còn giúp ta trưởng thành, hiểu rõ giá trị của chính mình. Người biết nỗ lực là người biết sống có ý chí, dám đương đầu và chiến thắng chính mình. Tóm lại, sự nỗ lực vươn lên là chìa khóa mở cánh cửa thành công và hạnh phúc. Mỗi chúng ta, dù ở hoàn cảnh nào, cũng cần học cách kiên trì, bền bỉ và không ngừng phấn đấu để cuộc đời luôn tỏa sáng bằng chính sức mạnh của bản thân.

Lưu Quang Vũ là một cây bút tài hoa của nền văn học Việt Nam hiện đại, nổi tiếng với những tác phẩm chan chứa tình cảm nhân văn, đặc biệt là tình yêu thương gia đình. Bài thơ “Áo cũ” là một trong những sáng tác giản dị mà sâu lắng của ông, thể hiện tình mẫu tử thiêng liêng qua hình ảnh chiếc áo quen thuộc – một biểu tượng của tình yêu, sự hi sinh và ký ức tuổi thơ. Ngay từ những dòng đầu tiên, hình ảnh “áo cũ” được gợi lên thật gần gũi: “Áo cũ rồi, mỗi ngày thêm ngắn Chỉ đứt sờn màu bạc hai vai.” Chiếc áo cũ không chỉ là vật dụng bình thường, mà còn là minh chứng cho sự trưởng thành của đứa con và cho thời gian lặng lẽ trôi đi. Áo ngắn dần theo bước lớn lên của con, bạc màu theo năm tháng, giống như tình thương của mẹ đã thấm vào từng đường kim mũi chỉ. Tình cảm trong bài thơ dần trở nên sâu sắc hơn qua những câu thơ đầy xúc động: “Mẹ vá áo mới biết con chóng lớn Mẹ không còn nhìn rõ chỉ để xâu kim.” Từng đường kim vá áo của mẹ không chỉ là công việc thường ngày, mà là biểu tượng của tình yêu thương, sự chăm sóc và hi sinh thầm lặng. Người mẹ vì con mà hao mòn đi, đôi mắt kém dần, còn con thì lớn lên từng ngày trong vòng tay ấy. Hình ảnh mẹ vá áo giản dị mà lay động lòng người, gợi nhớ biết bao kỉ niệm thân thương trong mỗi chúng ta. Càng về cuối, cảm xúc của người con càng trào dâng: “Áo đã ở với con qua mùa qua tháng Cũ rồi con vẫn quý vẫn thương.” Chiếc áo là bạn đồng hành cùng con qua bao tháng năm, là chứng nhân của tình mẹ. Dù áo đã cũ, người con vẫn trân trọng, bởi ẩn trong đó là bao yêu thương và kỷ niệm. Đặc biệt, hai câu thơ cuối khiến người đọc bồi hồi: “Con chẳng nỡ mỗi lần thay áo mới Áo dài hơn thấy mẹ cũng già hơn.” Câu thơ giản dị mà thấm thía. Mỗi lần thay áo mới, con lại nhận ra mình trưởng thành hơn, còn mẹ thì già yếu đi. Sự đối lập ấy làm nổi bật quy luật khắc nghiệt của thời gian và khiến ta càng thêm thương mẹ. Với giọng thơ nhẹ nhàng, chân thành, ngôn từ mộc mạc mà sâu sắc, “Áo cũ” của Lưu Quang Vũ không chỉ là lời tri ân của người con dành cho mẹ mà còn là lời nhắc nhở mỗi người hãy biết trân trọng tình mẹ – tình yêu lớn lao và bền bỉ nhất trên đời. Áo cũ là một bài thơ ngắn nhưng chứa đựng tình cảm sâu nặng. Qua hình ảnh chiếc áo giản dị, Lưu Quang Vũ đã khắc họa vẻ đẹp của tình mẫu tử – thứ tình cảm thiêng liêng, vĩnh hằng, khiến ta thêm trân trọng những hi sinh âm thầm của mẹ và biết sống yêu thương, hiếu thảo hơn trong cuộc đời.

Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận Câu 2: Nội dung chính: Đoạn trích suy ngẫm về cái chết như một lời nhắc nhở để con người nhìn lại cách sống, cách đối xử với nhau; từ đó sống nhân ái, chân thành và bớt ích kỷ hơn. Câu 3: Biện pháp tu từ trong đoạn (7): So sánh, ẩn dụ: đời sống như một “cánh đồng”, cái chết như “cánh đồng bên cạnh”. Hiệu quả: Làm cho khái niệm trừu tượng (cái chết) trở nên cụ thể, dễ hình dung. Gợi suy nghĩ nhẹ nhàng, bớt sợ hãi; mở ra ý niệm về một sự tiếp nối, giúp người đọc hướng thiện và sống bớt tham ,bớt ích kỷ. Câu 4: Em đồng tình, vì: Khi chứng kiến cái chết, con người thường tỉnh ngộ, nhìn lại cách mình ứng xử. Nó giúp ta trân trọng sự sống, trân trọng người bên cạnh, giảm bớt tham vọng và ích kỷ. Câu 5: Thông điệp : Hãy đối xử tử tế với người đang sống, đừng đợi đến khi họ ra đi mới nhận ra giá trị. Vì lòng tốt chỉ có ý nghĩa khi được trao đúng lúc, sự muộn màng thường để lại nuối tiếc mà không thể bù đắp.

Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, Nam Cao đã phản ánh sâu sắc thực trạng ngột ngạt, bế tắc của tầng lớp trí thức nghèo trong xã hội Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Ông giáo Thứ là người có học, có nhân cách, giàu tình thương và luôn khao khát sống có ích, nhưng lại bị cái nghèo và hoàn cảnh khắc nghiệt làm cho mòn mỏi cả tâm hồn lẫn lý tưởng sống.

Câu 2

Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, đặc biệt là sự lan rộng của trí tuệ nhân tạo trong lĩnh vực làm đẹp, con người ngày càng dễ bị cuốn vào những chuẩn mực ngoại hình do mạng xã hội áp đặt. Chính vì thế, chiến dịch “Turn your back” của Dove ra đời như một lời nhắc nhở mạnh mẽ rằng: vẻ đẹp là không có chuẩn mực. Thông điệp này không chỉ dành cho phụ nữ mà còn dành cho tất cả mọi người – những ai đang loay hoay giữa vòng xoáy của sự so sánh, tự ti và áp lực ngoại hình. Thông điệp ấy, trước hết, khẳng định rằng vẻ đẹp không phải là một khuôn mẫu cố định. Con người sinh ra vốn đã khác nhau: khác từ gương mặt, màu da, đến vóc dáng, nụ cười. Chính sự đa dạng ấy làm nên sự phong phú của cuộc sống. Thế nhưng, trong thời đại của các filter, hiệu ứng AI và hình ảnh thẩm mỹ hoá tràn lan, nhiều người vô tình quên đi vẻ đẹp thật của bản thân. Họ bị đẩy vào cuộc chạy đua để “giống nhau”, để đạt “chuẩn đẹp” vô hình mà xã hội dựng lên. Những gò má phải thon, mắt phải to, mũi phải cao… khiến không ít người đánh mất sự tự tin vốn có. Bởi vậy, Dove cổ vũ mọi người quay lưng lại với những chuẩn mực ảo ấy – không phải là quay lưng với công nghệ, mà là quay lưng với sự áp đặt khiến ta không còn thấy chính mình. Thông điệp này còn nhắc chúng ta trân trọng những khiếm khuyết của bản thân. Một vết tàn nhang, một nếp nhăn, làn da không hoàn hảo… vốn được xem là nhược điểm, nhưng lại góp phần làm nên vẻ đẹp độc nhất của mỗi người. Sự hoàn hảo không đến từ việc che đi mọi khuyết điểm bằng hiệu ứng, mà đến từ sự tự tin, từ việc hiểu rằng giá trị của con người không nằm ở gương mặt “không tì vết” mà là ở tâm hồn, nhân cách và cách ta sống. Hơn nữa, khi ai cũng chạy theo vẻ đẹp được “lọc” qua AI, vẻ đẹp thật lại vô tình bị coi nhẹ, và sự tự ti ngày càng lớn. Đó chính là nỗi đau thầm lặng của nhiều người trẻ hiện nay. Chiến dịch của Dove cũng gửi gắm một thông điệp nhân văn: hãy yêu lấy bản thân mình như chính ta vốn có. Tự yêu thương là bước đầu tiên để ta sống hạnh phúc và tự do. Khi ta chấp nhận bản thân, ta không còn bị ám ảnh bởi những lời bình phẩm hay ánh nhìn của người khác. Khi đó, vẻ đẹp tự nhiên mới thật sự tỏa sáng – một vẻ đẹp không cần chỉnh sửa, không cần “đạt chuẩn”, nhưng đầy sức mạnh vì nó xuất phát từ sự chân thật. Trong cuộc sống hiện đại, chúng ta cần nhìn lại cách mình đang đánh giá chính mình và người khác. Đừng để tiêu chuẩn ảo tạo ra sự tự ti thật. Đừng để filter quyết định việc ta có xứng đáng được yêu thương hay không. Con người không sinh ra để trông giống một khuôn mẫu nào đó – chúng ta sinh ra để trở thành chính mình, với tất cả vẻ đẹp rất riêng. Thông điệp của Dove vì thế có ý nghĩa sâu sắc: mỗi người là một phiên bản hoàn hảo theo cách riêng của mình. Và vẻ đẹp chỉ thật sự có ý nghĩa khi nó là vẻ đẹp của con người thật – không che giấu, không gượng ép, không chạy theo chuẩn mực vô hình. Quay lưng lại với chuẩn mực ảo cũng chính là quay về với giá trị thật của bản thân.


Câu 1 Ngôi kể thứ ba. Câu 2 Điểm nhìn đặt ở nhân vật Thứ Tác dụng:giúp người đọc thấu hiểu tâm trạng, suy nghĩ và nỗi xót xa của anh một cách chân thực, sâu sắc. Câu 3 Thứ khóc vì quá thương gia đình đều đói khổ mà vẫn nhường cơm cho mình; vì cảm giác áy náy, tội lỗi, bất lực trước cảnh nghèo đói; vì nỗi thương người dồn nén khiến anh nghẹn ngào không nuốt nổi cơm. Câu 4 Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, Nam Cao đã phản ánh sâu sắc thực trạng ngột ngạt, bế tắc của tầng lớp trí thức nghèo trong xã hội Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Ông giáo Thứ là người có học, có nhân cách, giàu tình thương và luôn khao khát sống có ích, nhưng lại bị cái nghèo và hoàn cảnh khắc nghiệt làm cho mòn mỏi cả tâm hồn lẫn lý tưởng sống.