Dương Thị Phương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Thị Phương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1:

Trong cuốn Nhà giả kim, Paulo Coelho từng viết: “Bí mật của cuộc sống là ngã bảy lần và đứng dậy tám lần”. Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng một thông điệp sâu sắc về nghị lực và sự kiên trì. Trong cuộc sống, không ai có thể tránh khỏi thất bại hay khó khăn. Điều quan trọng không phải là ta ngã bao nhiêu lần, mà là sau mỗi lần vấp ngã, ta có đủ dũng khí để đứng dậy và tiếp tục bước đi hay không. Mỗi lần thất bại chính là một bài học giúp ta trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và hiểu rõ bản thân mình hơn. Nếu chỉ vì một vài lần vấp ngã mà bỏ cuộc, con người sẽ mãi giậm chân tại chỗ và không thể chạm tới ước mơ. Đặc biệt với thế hệ trẻ, tinh thần không bỏ cuộc càng trở nên cần thiết trong học tập và cuộc sống đầy cạnh tranh hiện nay. Tuy nhiên, đứng dậy không có nghĩa là cố chấp lặp lại sai lầm, mà cần biết rút kinh nghiệm để tiến bộ. Vì vậy, mỗi người hãy học cách đối diện với thất bại bằng sự bình tĩnh và ý chí, bởi chính những lần “đứng dậy” ấy mới làm nên giá trị thật sự của cuộc đời.

Câu2

Bài thơ Bảo kính cảnh giới (Bài 33) của Nguyễn Trãi là một trong những tác phẩm tiêu biểu thể hiện rõ tư tưởng, nhân cách và lối sống của ông sau khi rời xa chốn quan trường. Qua những vần thơ giản dị mà sâu sắc, tác giả không chỉ bộc lộ tâm trạng mà còn gửi gắm quan niệm sống thanh cao, coi nhẹ danh lợi, đề cao sự an nhàn và giữ gìn đạo đức.

Trước hết, bài thơ mở ra bằng tâm thế chủ động rời xa vòng danh lợi: “Rộng khơi ngại vượt bể triều quan / Lui tới đòi thì miễn phận an”. Hình ảnh “bể triều quan” gợi lên chốn quan trường đầy sóng gió, hiểm nguy. Nguyễn Trãi không còn muốn dấn thân vào nơi ấy mà lựa chọn lối sống “miễn phận an”, tức là sống thuận theo thời thế nhưng vẫn giữ được sự bình yên cho bản thân. Đó không phải là sự trốn tránh yếu đuối mà là thái độ tỉnh táo, nhận thức rõ thực tại và lựa chọn cách sống phù hợp.

Hai câu thực tiếp theo vẽ nên một bức tranh đời sống thanh nhàn, gần gũi với thiên nhiên: “Hé cửa đêm chờ hương quế lọt / Quét hiên ngày lệ bóng hoa tan”. Những hình ảnh như “hương quế”, “bóng hoa” mang vẻ đẹp tinh tế, thanh khiết, thể hiện tâm hồn nhạy cảm, yêu thiên nhiên của tác giả. Các động tác “hé cửa”, “quét hiên” giản dị nhưng giàu chất thơ, cho thấy một cuộc sống bình dị mà an yên. Qua đó, ta thấy Nguyễn Trãi tìm được niềm vui trong những điều nhỏ bé, không còn vướng bận bởi danh lợi tầm thường.

Đến hai câu luận, tác giả bộc lộ rõ quan niệm sống và nhân cách của mình: “Đời dùng người có tài Y, Phó / Nhà ngặt, ta bền đạo Khổng, Nhan”. Ông thừa nhận xã hội luôn cần những người tài giỏi như Y Doãn, Phó Duyệt, nhưng trong hoàn cảnh của mình, ông chọn giữ vững đạo lý Nho gia, sống đúng với lương tâm và phẩm giá. Điều đó thể hiện sự kiên định, không vì hoàn cảnh khó khăn mà thay đổi nguyên tắc sống.

Hai câu kết khép lại bài thơ bằng một triết lý sâu sắc: “Kham hạ hiền xưa toan lẩn được / Ngâm câu: ‘danh lợi bất như nhàn’”. Nguyễn Trãi chấp nhận sống ở vị trí thấp, tránh xa vòng tranh danh đoạt lợi để giữ lấy sự thanh thản trong tâm hồn. Câu thơ cuối như một lời khẳng định: danh lợi không thể sánh bằng sự nhàn tản, bình yên. Đây không chỉ là tâm sự cá nhân mà còn là một triết lý sống có giá trị lâu dài.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật chặt chẽ, ngôn ngữ cô đọng mà giàu hình ảnh. Các hình ảnh thiên nhiên được chọn lọc tinh tế, giàu tính biểu cảm. Giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, mang đậm chất triết lý. Bên cạnh đó, việc sử dụng điển tích (Y, Phó; Khổng, Nhan) giúp tăng chiều sâu ý nghĩa, thể hiện vốn hiểu biết uyên thâm của tác giả.

Tóm lại, Bảo kính cảnh giới (Bài 33) không chỉ phản ánh lối sống ẩn dật thanh cao của Nguyễn Trãi mà còn thể hiện một nhân cách lớn: coi nhẹ danh lợi, giữ vững đạo đức và tìm niềm vui trong cuộc sống giản dị. Bài thơ để lại cho người đọc nhiều suy ngẫm về cách sống, đặc biệt trong xã hội hiện đại khi con người dễ bị cuốn vào vòng xoáy của danh lợi.


Câu1:

Trong cuốn Nhà giả kim, Paulo Coelho từng viết: “Bí mật của cuộc sống là ngã bảy lần và đứng dậy tám lần”. Câu nói ngắn gọn nhưng chứa đựng một thông điệp sâu sắc về nghị lực và sự kiên trì. Trong cuộc sống, không ai có thể tránh khỏi thất bại hay khó khăn. Điều quan trọng không phải là ta ngã bao nhiêu lần, mà là sau mỗi lần vấp ngã, ta có đủ dũng khí để đứng dậy và tiếp tục bước đi hay không. Mỗi lần thất bại chính là một bài học giúp ta trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn và hiểu rõ bản thân mình hơn. Nếu chỉ vì một vài lần vấp ngã mà bỏ cuộc, con người sẽ mãi giậm chân tại chỗ và không thể chạm tới ước mơ. Đặc biệt với thế hệ trẻ, tinh thần không bỏ cuộc càng trở nên cần thiết trong học tập và cuộc sống đầy cạnh tranh hiện nay. Tuy nhiên, đứng dậy không có nghĩa là cố chấp lặp lại sai lầm, mà cần biết rút kinh nghiệm để tiến bộ. Vì vậy, mỗi người hãy học cách đối diện với thất bại bằng sự bình tĩnh và ý chí, bởi chính những lần “đứng dậy” ấy mới làm nên giá trị thật sự của cuộc đời.

Câu2

Bài thơ Bảo kính cảnh giới (Bài 33) của Nguyễn Trãi là một trong những tác phẩm tiêu biểu thể hiện rõ tư tưởng, nhân cách và lối sống của ông sau khi rời xa chốn quan trường. Qua những vần thơ giản dị mà sâu sắc, tác giả không chỉ bộc lộ tâm trạng mà còn gửi gắm quan niệm sống thanh cao, coi nhẹ danh lợi, đề cao sự an nhàn và giữ gìn đạo đức.

Trước hết, bài thơ mở ra bằng tâm thế chủ động rời xa vòng danh lợi: “Rộng khơi ngại vượt bể triều quan / Lui tới đòi thì miễn phận an”. Hình ảnh “bể triều quan” gợi lên chốn quan trường đầy sóng gió, hiểm nguy. Nguyễn Trãi không còn muốn dấn thân vào nơi ấy mà lựa chọn lối sống “miễn phận an”, tức là sống thuận theo thời thế nhưng vẫn giữ được sự bình yên cho bản thân. Đó không phải là sự trốn tránh yếu đuối mà là thái độ tỉnh táo, nhận thức rõ thực tại và lựa chọn cách sống phù hợp.

Hai câu thực tiếp theo vẽ nên một bức tranh đời sống thanh nhàn, gần gũi với thiên nhiên: “Hé cửa đêm chờ hương quế lọt / Quét hiên ngày lệ bóng hoa tan”. Những hình ảnh như “hương quế”, “bóng hoa” mang vẻ đẹp tinh tế, thanh khiết, thể hiện tâm hồn nhạy cảm, yêu thiên nhiên của tác giả. Các động tác “hé cửa”, “quét hiên” giản dị nhưng giàu chất thơ, cho thấy một cuộc sống bình dị mà an yên. Qua đó, ta thấy Nguyễn Trãi tìm được niềm vui trong những điều nhỏ bé, không còn vướng bận bởi danh lợi tầm thường.

Đến hai câu luận, tác giả bộc lộ rõ quan niệm sống và nhân cách của mình: “Đời dùng người có tài Y, Phó / Nhà ngặt, ta bền đạo Khổng, Nhan”. Ông thừa nhận xã hội luôn cần những người tài giỏi như Y Doãn, Phó Duyệt, nhưng trong hoàn cảnh của mình, ông chọn giữ vững đạo lý Nho gia, sống đúng với lương tâm và phẩm giá. Điều đó thể hiện sự kiên định, không vì hoàn cảnh khó khăn mà thay đổi nguyên tắc sống.

Hai câu kết khép lại bài thơ bằng một triết lý sâu sắc: “Kham hạ hiền xưa toan lẩn được / Ngâm câu: ‘danh lợi bất như nhàn’”. Nguyễn Trãi chấp nhận sống ở vị trí thấp, tránh xa vòng tranh danh đoạt lợi để giữ lấy sự thanh thản trong tâm hồn. Câu thơ cuối như một lời khẳng định: danh lợi không thể sánh bằng sự nhàn tản, bình yên. Đây không chỉ là tâm sự cá nhân mà còn là một triết lý sống có giá trị lâu dài.

Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn bát cú Đường luật chặt chẽ, ngôn ngữ cô đọng mà giàu hình ảnh. Các hình ảnh thiên nhiên được chọn lọc tinh tế, giàu tính biểu cảm. Giọng điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, mang đậm chất triết lý. Bên cạnh đó, việc sử dụng điển tích (Y, Phó; Khổng, Nhan) giúp tăng chiều sâu ý nghĩa, thể hiện vốn hiểu biết uyên thâm của tác giả.

Tóm lại, Bảo kính cảnh giới (Bài 33) không chỉ phản ánh lối sống ẩn dật thanh cao của Nguyễn Trãi mà còn thể hiện một nhân cách lớn: coi nhẹ danh lợi, giữ vững đạo đức và tìm niềm vui trong cuộc sống giản dị. Bài thơ để lại cho người đọc nhiều suy ngẫm về cách sống, đặc biệt trong xã hội hiện đại khi con người dễ bị cuốn vào vòng xoáy của danh lợi.


Câu 1:

Bài làm:

Trong thời đại hiện nay, khi xã hội không ngừng thay đổi và phát triển nhanh chóng, tính sáng tạo trở thành một yếu tố vô cùng quan trọng đối với thế hệ trẻ. Sáng tạo không chỉ giúp mỗi người tìm ra những cách học tập và làm việc hiệu quả hơn mà còn tạo ra những giá trị mới cho bản thân và xã hội. Người trẻ có tư duy sáng tạo thường dám nghĩ, dám làm, không ngại thử thách và sẵn sàng vượt qua giới hạn của chính mình. Nhờ đó, họ dễ thích nghi với môi trường mới, đồng thời có khả năng giải quyết vấn đề linh hoạt và độc đáo hơn. Bên cạnh đó, sáng tạo còn giúp thế hệ trẻ khẳng định dấu ấn cá nhân, tránh lối sống rập khuôn, nhàm chán. Tuy nhiên, sáng tạo không phải là điều bẩm sinh mà cần được rèn luyện qua quá trình học hỏi, trải nghiệm và không ngừng tìm tòi. Vì vậy, mỗi bạn trẻ cần chủ động nuôi dưỡng sự sáng tạo trong suy nghĩ và hành động, từ những việc nhỏ nhất. Khi đó, họ không chỉ phát triển bản thân mà còn góp phần làm cho xã hội ngày càng tiến bộ và phong phú hơn.

Câu2

Bài làm

Trong dòng chảy văn học đương đại, Nguyễn Ngọc Tư luôn để lại dấu ấn riêng bằng những trang viết giản dị mà thấm thía về con người Nam Bộ. Truyện ngắn Biển người mênh mông không chỉ kể một câu chuyện đời buồn mà còn khắc họa rõ nét vẻ đẹp tâm hồn của những con người miền sông nước qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo. Ở họ, người đọc bắt gặp sự chân chất, giàu tình cảm, chịu đựng và đặc biệt là tấm lòng thủy chung, nghĩa tình rất đáng trân trọng.


Trước hết, nhân vật Phi hiện lên như một số phận nhiều tổn thương. Sinh ra trong hoàn cảnh thiếu thốn tình cảm gia đình, từ nhỏ đã không có cha bên cạnh, rồi lại sớm xa mẹ, Phi lớn lên trong sự cô đơn và mặc cảm. Khi cha trở về, thay vì được yêu thương, anh lại phải đối diện với ánh nhìn lạnh lẽo, đầy nghi ngờ. Chính hoàn cảnh ấy đã khiến Phi trở nên lầm lũi, sống buông xuôi, bầy hầy, không còn quan tâm nhiều đến bản thân. Tuy nhiên, ẩn sâu bên trong vẻ ngoài ấy là một con người nhạy cảm, giàu suy nghĩ. Phi hiểu được nỗi khổ của mẹ, hiểu những éo le của quá khứ và chấp nhận nó trong im lặng. Anh không oán trách mà chỉ âm thầm chịu đựng, điều đó thể hiện rõ nét phẩm chất nhẫn nại, cam chịu – một nét tính cách quen thuộc của con người Nam Bộ. Không chỉ vậy, khi nhận lời chăm sóc con bìm bịp của ông Sáu Đèo, Phi còn cho thấy anh là người sống có tình, có nghĩa, biết trân trọng niềm tin mà người khác gửi gắm.


Nếu Phi đại diện cho những con người chịu nhiều mất mát thì ông Sáu Đèo lại làm nổi bật vẻ đẹp nghĩa tình, thủy chung của người Nam Bộ. Cuộc đời ông là chuỗi ngày lang bạt, nghèo khó, nhưng điều khiến người đọc xúc động chính là tình cảm ông dành cho người vợ đã bỏ đi. Chỉ vì một lần lỡ lời trong lúc say, ông đã đánh mất người vợ của mình, và suốt gần bốn mươi năm sau đó, ông vẫn không ngừng tìm kiếm chỉ để nói một lời xin lỗi. Hành trình ấy không chỉ thể hiện sự day dứt mà còn cho thấy tấm lòng thủy chung hiếm có. Dù cuộc sống khắc nghiệt, ông vẫn giữ trọn tình nghĩa, không quên quá khứ, không buông bỏ tình cảm. Bên cạnh đó, ông Sáu Đèo còn là người chân thành, tin người và sống rất tình cảm. Ông coi Phi như người thân, quan tâm đến anh từ những điều nhỏ nhặt nhất. Trước khi rời đi, ông gửi gắm con bìm bịp – tài sản quý giá nhất của mình – cho Phi, điều đó cho thấy sự tin tưởng và tình người ấm áp giữa những con người xa lạ.


Qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh con người Nam Bộ với những phẩm chất đáng quý: giản dị, chân chất, giàu tình cảm và thủy chung sâu nặng. Dù cuộc đời họ có nhiều bất hạnh, thiếu thốn, họ vẫn không đánh mất lòng nhân hậu và niềm tin vào con người. Chính cái tình ấy đã giúp họ gắn kết với nhau giữa “biển người mênh mông” rộng lớn, tạo nên một vẻ đẹp rất riêng, rất đời thường nhưng cũng đầy ám ảnh.


Có thể nói, Biển người mênh mông không chỉ là câu chuyện về những số phận cô đơn mà còn là bản ngợi ca về tình người nơi miền sông nước. Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư đã gửi gắm một thông điệp ý nghĩa: dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, con người vẫn cần sống bằng tình thương và sự chân thành. Chính những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại làm nên giá trị lớn lao, giúp con người không bị lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn.


Câu 1:

Bài làm:

Trong thời đại hiện nay, khi xã hội không ngừng thay đổi và phát triển nhanh chóng, tính sáng tạo trở thành một yếu tố vô cùng quan trọng đối với thế hệ trẻ. Sáng tạo không chỉ giúp mỗi người tìm ra những cách học tập và làm việc hiệu quả hơn mà còn tạo ra những giá trị mới cho bản thân và xã hội. Người trẻ có tư duy sáng tạo thường dám nghĩ, dám làm, không ngại thử thách và sẵn sàng vượt qua giới hạn của chính mình. Nhờ đó, họ dễ thích nghi với môi trường mới, đồng thời có khả năng giải quyết vấn đề linh hoạt và độc đáo hơn. Bên cạnh đó, sáng tạo còn giúp thế hệ trẻ khẳng định dấu ấn cá nhân, tránh lối sống rập khuôn, nhàm chán. Tuy nhiên, sáng tạo không phải là điều bẩm sinh mà cần được rèn luyện qua quá trình học hỏi, trải nghiệm và không ngừng tìm tòi. Vì vậy, mỗi bạn trẻ cần chủ động nuôi dưỡng sự sáng tạo trong suy nghĩ và hành động, từ những việc nhỏ nhất. Khi đó, họ không chỉ phát triển bản thân mà còn góp phần làm cho xã hội ngày càng tiến bộ và phong phú hơn.

Câu2

Bài làm

Trong dòng chảy văn học đương đại, Nguyễn Ngọc Tư luôn để lại dấu ấn riêng bằng những trang viết giản dị mà thấm thía về con người Nam Bộ. Truyện ngắn Biển người mênh mông không chỉ kể một câu chuyện đời buồn mà còn khắc họa rõ nét vẻ đẹp tâm hồn của những con người miền sông nước qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo. Ở họ, người đọc bắt gặp sự chân chất, giàu tình cảm, chịu đựng và đặc biệt là tấm lòng thủy chung, nghĩa tình rất đáng trân trọng.


Trước hết, nhân vật Phi hiện lên như một số phận nhiều tổn thương. Sinh ra trong hoàn cảnh thiếu thốn tình cảm gia đình, từ nhỏ đã không có cha bên cạnh, rồi lại sớm xa mẹ, Phi lớn lên trong sự cô đơn và mặc cảm. Khi cha trở về, thay vì được yêu thương, anh lại phải đối diện với ánh nhìn lạnh lẽo, đầy nghi ngờ. Chính hoàn cảnh ấy đã khiến Phi trở nên lầm lũi, sống buông xuôi, bầy hầy, không còn quan tâm nhiều đến bản thân. Tuy nhiên, ẩn sâu bên trong vẻ ngoài ấy là một con người nhạy cảm, giàu suy nghĩ. Phi hiểu được nỗi khổ của mẹ, hiểu những éo le của quá khứ và chấp nhận nó trong im lặng. Anh không oán trách mà chỉ âm thầm chịu đựng, điều đó thể hiện rõ nét phẩm chất nhẫn nại, cam chịu – một nét tính cách quen thuộc của con người Nam Bộ. Không chỉ vậy, khi nhận lời chăm sóc con bìm bịp của ông Sáu Đèo, Phi còn cho thấy anh là người sống có tình, có nghĩa, biết trân trọng niềm tin mà người khác gửi gắm.


Nếu Phi đại diện cho những con người chịu nhiều mất mát thì ông Sáu Đèo lại làm nổi bật vẻ đẹp nghĩa tình, thủy chung của người Nam Bộ. Cuộc đời ông là chuỗi ngày lang bạt, nghèo khó, nhưng điều khiến người đọc xúc động chính là tình cảm ông dành cho người vợ đã bỏ đi. Chỉ vì một lần lỡ lời trong lúc say, ông đã đánh mất người vợ của mình, và suốt gần bốn mươi năm sau đó, ông vẫn không ngừng tìm kiếm chỉ để nói một lời xin lỗi. Hành trình ấy không chỉ thể hiện sự day dứt mà còn cho thấy tấm lòng thủy chung hiếm có. Dù cuộc sống khắc nghiệt, ông vẫn giữ trọn tình nghĩa, không quên quá khứ, không buông bỏ tình cảm. Bên cạnh đó, ông Sáu Đèo còn là người chân thành, tin người và sống rất tình cảm. Ông coi Phi như người thân, quan tâm đến anh từ những điều nhỏ nhặt nhất. Trước khi rời đi, ông gửi gắm con bìm bịp – tài sản quý giá nhất của mình – cho Phi, điều đó cho thấy sự tin tưởng và tình người ấm áp giữa những con người xa lạ.


Qua hai nhân vật Phi và ông Sáu Đèo, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh con người Nam Bộ với những phẩm chất đáng quý: giản dị, chân chất, giàu tình cảm và thủy chung sâu nặng. Dù cuộc đời họ có nhiều bất hạnh, thiếu thốn, họ vẫn không đánh mất lòng nhân hậu và niềm tin vào con người. Chính cái tình ấy đã giúp họ gắn kết với nhau giữa “biển người mênh mông” rộng lớn, tạo nên một vẻ đẹp rất riêng, rất đời thường nhưng cũng đầy ám ảnh.


Có thể nói, Biển người mênh mông không chỉ là câu chuyện về những số phận cô đơn mà còn là bản ngợi ca về tình người nơi miền sông nước. Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư đã gửi gắm một thông điệp ý nghĩa: dù cuộc sống có khắc nghiệt đến đâu, con người vẫn cần sống bằng tình thương và sự chân thành. Chính những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại làm nên giá trị lớn lao, giúp con người không bị lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn.


a,

Cos = 56/65

b,

3x-4y+47=0 Và

3x-4y-13=0

Có lẽ vì vậy mà tôi rất ủng hộ lời phát biểu của một nhà thơ Pháp, gốc Do Thái Ét-mông Gia-bét: Chữ bầu lên nhà thơ.

Tôn-xtôi đã chữa đi chữa lại nhiều lần cuốn tiểu thuyết đồ sộ Chiến tranh và hoà bình, Phlô-be cân nhắc chữ trên cân tiểu li như một thầy lang bốc những vị thuốc công phạt có thể chết người, ta cần học những nhà thơ như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go, ở vào buổi chiều tóc bạc vẫn thu hoạch những mùa thơ dậy thì, Pi-cát-xô có nói một câu khá thâm thuý: “Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ.”

Ông  rất ghét cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.

Ông không mê những nhà thơ thần đồng

Ông ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ.