Nguyễn Tuấn Anh
Giới thiệu về bản thân
c1rong đoạn trích “Chén thuốc độc” của Vũ Đình Long, nhân vật Thông Thu hiện lên với diễn biến tâm lí đầy đau đớn và bi kịch. Ban đầu, Thông Thu mang tâm trạng tủi hổ, cay đắng khi nhận ra cuộc sống gia đình đang dần rơi vào cảnh khánh kiệt. Hình ảnh “tiêu hoang ném tiền qua cửa sổ” không chỉ cho thấy sự phung phí vật chất mà còn thể hiện lối sống thiếu trách nhiệm của nhân vật. Khi đối diện với thực tế, Thông Thu bắt đầu lo lắng, hoảng sợ và dằn vặt trước hậu quả do chính mình gây ra. Những cảm xúc ấy ngày càng đẩy nhân vật vào trạng thái bế tắc, tuyệt vọng. Đồng thời, qua diễn biến tâm lí của Thông Thu, tác giả cũng gửi gắm lời cảnh tỉnh về lối sống hưởng thụ, ăn chơi thiếu kiểm soát của một bộ phận con người trong xã hội. Nghệ thuật miêu tả nội tâm tinh tế đã giúp nhân vật trở nên chân thực, giàu sức ám ảnh, góp phần làm nổi bật giá trị hiện thực và ý nghĩa nhân văn của tác phẩm
c1 Thể loại của văn bản là Kịch (Bi kịch). Đây được coi là vở kịch nói đầu tiên của nền văn học hiện đại Việt Nam.
c2Đoạn trích chủ yếu được triển khai bằng hình thức Ngôn ngữ đối thoại (giữa các nhân vật) và Ngôn ngữ hành động/chỉ dẫn sân khấu.
c3Thường nằm trong ngoặc đơn, ví dụ: (nói thầm), (vẻ mặt lo lắng), (đứng dậy), (cười nhạt)...Vai trò:Giúp người đọc/diễn viên hình dung rõ hơn về ngoại hình, thái độ, tâm trạng và hành động của nhân vật.Góp phần đẩy cao mâu thuẫn kịch và làm rõ bối cảnh, tình huống trớ trêu mà nhân vật đang gặp phải
c4Hồi thứ Hai: Tâm trạng thầy Thông Thu đầy rối bời, hoảng loạn và bế tắc. Thầy đối diện với nợ nần chồng chất, sự phá sản của gia đình và cảm giác tội lỗi khi không bảo vệ được tổ ấm.Hồi thứ Ba: Sự tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm dẫn đến ý định tự sát. Tâm lý chuyển từ sợ hãi sang quyết liệt nhưng đầy đau đớn khi chọn "chén thuốc độc" như một cách giải thoát duy nhất để bảo vệ danh dự cuối cùng.
c5Em không đồng tình với quyết định tự sát của thầy Thông Thu. Dẫu biết rằng thầy đang rơi vào bi kịch cùng cực, nợ nần bủa vây và mất phương hướng, nhưng cái chết không phải là cách giải quyết triệt để vấn đề mà chỉ là sự trốn chạy trách nhiệm. Việc thầy tìm đến cái chết sẽ để lại nỗi đau khôn nguôi và gánh nặng lớn hơn cho những người thân còn lại. Thay vì tiêu cực, thầy nên đối mặt với sự thật, cùng gia đình tìm cách khắc phục hậu quả, bởi "còn nước còn tát" và mạng sống luôn là điều quý giá nhất.