Nguyễn Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Bài thơ “Cảm tưởng đọc Thiên gia thi” thể hiện quan niệm tiến bộ của Hồ Chí Minh về chức năng của thơ ca. Hai câu đầu gợi nhắc đặc điểm của thơ xưa thường nghiêng về miêu tả thiên nhiên: “núi, sông, hoa, tuyết, trăng, gió”. Những hình ảnh ấy cho thấy vẻ đẹp tinh tế, giàu chất trữ tình nhưng cũng phần nào xa rời thực tiễn đấu tranh của đời sống. Từ đó, hai câu sau thể hiện rõ quan điểm mới mẻ của tác giả: thơ ca hiện đại cần có “thép”, người làm thơ cũng phải biết “xung phong”. “Thép” là biểu tượng cho tinh thần chiến đấu, ý chí kiên cường; còn “xung phong” thể hiện vai trò tiên phong của nhà thơ trước vận mệnh dân tộc. Qua cấu trúc đối lập giữa thơ xưa và thơ nay, bài thơ khẳng định: văn chương không chỉ để thưởng ngoạn mà còn phải gắn bó với thời đại, phục vụ cách mạng và nhân dân. Tác phẩm ngắn gọn nhưng hàm súc, thể hiện tư tưởng nghệ thuật sâu sắc và tinh thần trách nhiệm cao cả của người chiến sĩ – thi sĩ Hồ Chí Minh.

Câu 2:

Trong dòng chảy hội nhập và phát triển mạnh mẽ của xã hội hiện đại, vấn đề giữ gìn, bảo tồn và phát huy các giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc trở nên đặc biệt quan trọng, nhất là đối với thế hệ trẻ. Văn hóa truyền thống là kết tinh của lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước, là bản sắc làm nên cốt cách và tâm hồn Việt Nam. Vì vậy, ý thức gìn giữ và phát huy những giá trị ấy không chỉ là trách nhiệm mà còn là bổn phận thiêng liêng của mỗi người trẻ hôm nay.

Giá trị văn hóa truyền thống được thể hiện qua nhiều phương diện như phong tục, tập quán, lễ hội, trang phục, ẩm thực, nghệ thuật dân gian, đạo lí “uống nước nhớ nguồn”, “tôn sư trọng đạo”, tinh thần yêu nước và đoàn kết dân tộc. Đó là nền tảng tinh thần vững chắc giúp dân tộc ta vượt qua bao thử thách của lịch sử. Tuy nhiên, trong bối cảnh toàn cầu hóa, sự du nhập ồ ạt của các nền văn hóa ngoại lai khiến một bộ phận giới trẻ có biểu hiện thờ ơ với truyền thống, chạy theo lối sống thực dụng, sính ngoại, thậm chí xem nhẹ tiếng Việt, trang phục hay phong tục dân tộc. Điều đó nếu kéo dài sẽ làm phai nhạt bản sắc văn hóa và đánh mất cội nguồn.

Ý thức giữ gìn và phát huy văn hóa truyền thống trước hết thể hiện ở sự hiểu biết và trân trọng. Người trẻ cần chủ động tìm hiểu lịch sử dân tộc, tham gia các hoạt động văn hóa, lễ hội truyền thống với tinh thần nghiêm túc và tự hào. Bên cạnh đó, việc giữ gìn tiếng Việt trong sáng, ứng xử có văn hóa, kính trọng ông bà cha mẹ, thầy cô cũng chính là cách bảo tồn những giá trị tốt đẹp. Không chỉ dừng lại ở việc gìn giữ, thế hệ trẻ còn phải biết phát huy truyền thống bằng sự sáng tạo, đưa các giá trị dân tộc hòa nhập với đời sống hiện đại, như quảng bá áo dài, nhạc cụ dân tộc, ẩm thực Việt Nam ra thế giới thông qua công nghệ và truyền thông số.

Tuy nhiên, giữ gìn truyền thống không có nghĩa là bảo thủ hay khép kín. Người trẻ cần biết chọn lọc tinh hoa văn hóa nhân loại để làm giàu cho bản sắc dân tộc, đồng thời loại bỏ những hủ tục lạc hậu. Sự kết hợp hài hòa giữa truyền thống và hiện đại sẽ giúp văn hóa dân tộc vừa được bảo tồn, vừa không ngừng phát triển.

Là học sinh, em nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc học tập tốt môn Lịch sử, Ngữ văn, tham gia các hoạt động hướng về nguồn cội, đồng thời sống có lí tưởng, có trách nhiệm với cộng đồng. Mỗi hành động nhỏ nhưng thiết thực sẽ góp phần giữ gìn bản sắc văn hóa Việt Nam.

Tóm lại, trong thời đại hội nhập, ý thức bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc ở giới trẻ có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Khi người trẻ biết trân trọng cội nguồn, dân tộc sẽ có nền tảng vững chắc để phát triển bền vững và khẳng định vị thế trên trường quốc tế.

Câu 1.
Văn bản được viết theo thể thơ thất ngôn tứ tuyệt

Câu 2.
Bài thơ tuân theo luật bằng của thơ thất ngôn tứ tuyệt Đường luật

Câu 3.
Biện pháp tu từ nổi bật là liệt kê: “Núi, sông, khói, hoa, tuyết, trăng, gió”.
→ Tác dụng: Làm nổi bật đặc điểm của thơ ca xưa thường thiên về miêu tả cảnh đẹp thiên nhiên, giàu chất trữ tình nhưng thiếu tính chiến đấu, qua đó làm cơ sở để tác giả nêu lên quan điểm về thơ ca thời đại mới.

Câu 4.
Tác giả cho rằng: “Hiện đại thi trung ưng hữu thiết / Thi gia dã yếu hội xung phong” vì:
– Hoàn cảnh đất nước lúc bấy giờ đang trong thời kì đấu tranh cách mạng.
– Thơ ca không chỉ để thưởng thức cái đẹp mà còn phải phục vụ cách mạng.
→ Nhà thơ phải có tinh thần chiến đấu, góp phần cổ vũ, động viên nhân dân.

Câu 5.
Bài thơ có kết cấu chặt chẽ:
– Hai câu đầu: Nhận xét về thơ ca xưa.
– Hai câu sau: Nêu quan điểm về thơ ca hiện đại.
→ Kết cấu đối lập giữa xưa và nay làm nổi bật tư tưởng: thơ ca phải gắn với thời đại và nhiệm vụ cách mạng.

Câu 1

Nhân vật Thủy Tinh trong Sự tích những ngày đẹp trời và trong truyện Sơn Tinh – Thủy Tinh đều gắn với hiện tượng thiên nhiên, nhưng cách xây dựng lại có nhiều điểm khác biệt. Ở truyện Sơn Tinh – Thủy Tinh của dân gian, Thủy Tinh được miêu tả như vị thần nước nóng nảy, hiếu thắng. Khi không cưới được Mị Nương, Thủy Tinh tức giận dâng nước đánh Sơn Tinh hằng năm, thể hiện quan niệm dân gian về lũ lụt. Ngược lại, trong Sự tích những ngày đẹp trời, Thủy Tinh lại mang dáng vẻ hiền hòa và giàu tình cảm hơn. Nhân vật biết lắng nghe, biết nhường nhịn và mong muốn mang lại điều tốt đẹp cho con người. Nếu Thủy Tinh trong truyền thuyết dân gian tượng trưng cho sức mạnh thiên nhiên dữ dội, thì Thủy Tinh trong văn bản của Hòa Vang lại được nhân cách hóa với tâm hồn nhẹ nhàng, nhân hậu. Qua đó có thể thấy cùng một hình tượng nhưng tùy thời đại, tác giả có thể gửi gắm những cảm xúc và bài học riêng, làm phong phú thêm hình ảnh Thủy Tinh trong văn học.

Câu 2

Tình yêu là một trong những tình cảm đẹp đẽ và thiêng liêng nhất của con người. Khi yêu, chúng ta không chỉ đón nhận những niềm vui, hạnh phúc mà còn biết cho đi, biết nghĩ cho người khác nhiều hơn chính bản thân mình. Trong đó, sự hi sinh là yếu tố quan trọng góp phần tạo nên vẻ đẹp và chiều sâu của tình yêu. Hi sinh không phải là đánh mất mình, mà là sẵn sàng đặt hạnh phúc của người mình yêu lên trước trong những hoàn cảnh cần thiết. Chính sự hi sinh làm cho tình yêu trở nên cao cả và bền vững.

Trước hết, sự hi sinh giúp con người thể hiện tình cảm chân thành và vô điều kiện. Khi yêu thật lòng, ta không toan tính thiệt hơn, không mong nhận lại bằng phần đã cho đi. Người mẹ thức trắng đêm chăm con ốm, người cha lặng lẽ chịu vất vả để cho con có cuộc sống đầy đủ hơn—đó đều là những minh chứng cho tình yêu lớn lao thể hiện qua sự hi sinh. Trong tình yêu đôi lứa cũng vậy, một cái nhường nhịn, một sự cảm thông, một lần chịu thiệt thòi vì người mình yêu đều nói lên rằng ta trân trọng người ấy như thế nào. Hi sinh giúp tình yêu trở thành nơi mà con người cảm thấy an toàn, tin tưởng và được yêu thương thật sự.

Không chỉ vậy, sự hi sinh còn giúp tình yêu trở nên sâu sắc và bền chặt hơn. Trong cuộc sống, không phải lúc nào mọi chuyện cũng êm đềm. Sẽ có những lúc hai người rơi vào hoàn cảnh khó khăn, những lúc hiểu lầm, mâu thuẫn hoặc thử thách ập đến. Khi ấy, chỉ có sự hi sinh—sự chịu đựng, sự lắng nghe, sự tha thứ—mới giúp tình yêu đứng vững. Tình yêu chỉ lâu bền khi đôi bên đều biết nghĩ cho nhau, biết lùi một bước để giữ gìn điều quan trọng nhất. Nhờ hi sinh, con người học cách trưởng thành, biết kiểm soát cảm xúc và biết quý trọng những điều giản dị nhưng sâu sắc.

Tuy nhiên, hi sinh trong tình yêu không đồng nghĩa với chịu đựng vô điều kiện hay đánh mất giá trị của bản thân. Một sự hi sinh đúng nghĩa phải dựa trên sự tự nguyện, chân thành và hướng đến điều tốt đẹp. Tình yêu chỉ đẹp khi mỗi người vẫn được là chính mình và cả hai cùng tiến bộ. Nếu sự hi sinh khiến ta đau khổ, bị tổn thương hoặc bị xem thường, thì đó không còn là tình yêu đúng nghĩa. Vì vậy, hi sinh cần đi cùng sự tỉnh táo, tôn trọng bản thân và tôn trọng cả đối phương.

Sự hi sinh trong tình yêu cũng mang ý nghĩa lớn đối với xã hội. Khi mỗi người biết yêu thương và hi sinh vì người khác, mối quan hệ gia đình trở nên hòa thuận, các mối quan hệ xã hội cũng tốt đẹp hơn. Tình yêu đôi lứa hay tình thân trong gia đình đều góp phần tạo nên một cộng đồng nhân văn và ấm áp. Người biết hi sinh sẽ biết sống bao dung, biết chia sẻ, từ đó nhân lên những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống.

Tóm lại, sự hi sinh là một trong những phẩm chất cao quý nhất làm nên vẻ đẹp của tình yêu. Nó thể hiện tình cảm chân thành, giúp con người trưởng thành hơn và làm cho tình yêu bền chặt theo thời gian. Mỗi chúng ta hãy học cách hi sinh đúng lúc, đúng cách, để tình yêu trở thành một nguồn sức mạnh nuôi dưỡng tâm hồn và làm cuộc sống thêm ý nghĩa.

Câu 1

Văn bản thuộc thể loại truyện ngắn

Câu 2

Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất

Câu 3

  • Cốt truyện đơn giản, xoay quanh trải nghiệm của nhân vật “tôi”.
  • Các sự kiện được triển khai theo trình tự thời gian.
  • Có yếu tố kì ảo, hoang đường tạo sự hấp dẫn và góp phần thể hiện chủ đề.

Câu 4

nhân vật thấy biển một lần và có những trải nghiệm kì lạ

Tác dụng:

  • Tạo màu sắc huyền ảo, tăng tính hấp dẫn cho câu chuyện.
  • Gợi mở trí tưởng tượng, giúp người đọc cảm nhận sâu sắc cảm xúc của nhân vật.
  • Qua chi tiết kì ảo, tác giả muốn gửi gắm những thông điệp về ước mơ, khát vọng hoặc tình cảm sâu kín.

Câu 5

Chi tiết em ấn tượng nhất là khi nhân vật “tôi” đứng trước biển lần đầu tiên và cảm thấy choáng ngợp.
→ Vì chi tiết ấy diễn tả chân thực cảm xúc hồn nhiên, trong trẻo và khát vọng khám phá thế giới của con người; đồng thời gợi hình ảnh thiên nhiên rộng lớn, đẹp đẽ và giàu cảm xúc.

Câu 1

Trong văn bản Tôi kéo xe, Tam Lang đã thể hiện rõ mong muốn của mình khi viết về nghề kéo xe chở người trước Cách mạng tháng Tám năm 1945. Bằng việc tự mình nhập vai một người phu kéo xe, tác giả không chỉ muốn hiểu sâu hơn cuộc sống của họ mà còn mong đem đến cho độc giả cái nhìn chân thực nhất về một tầng lớp lao động nghèo khổ trong xã hội cũ. Ông mong muốn phơi bày nỗi cơ cực, tủi nhục và những đau đớn về thể xác mà người phu xe phải chịu đựng mỗi ngày chỉ để đổi lấy vài đồng xu ít ỏi. Qua đó, Tam Lang thể hiện sự thương cảm và trân trọng đối với những con người lam lũ, đồng thời lên án xã hội bất công đã vắt kiệt sức lao động của họ. Việc ghi lại những trải nghiệm chân thực của bản thân còn cho thấy khát vọng của tác giả: thức tỉnh mọi người, để họ hiểu và đồng cảm với những phận đời bất hạnh. Bằng lối viết giản dị mà chân thành, Tam Lang đã làm sáng rõ tình thương và thái độ trân trọng đối với nghề kéo xe cũng như đối với những người lao động nghèo khổ.

Câu 2

Trong cuộc sống, ai cũng có ước mơ, có khát vọng muốn đạt được những điều tốt đẹp. Tuy nhiên, không phải ai cũng thành công chỉ bằng mong muốn. Điều quan trọng nhất giúp con người chạm tới mục tiêu chính là sự nỗ lực bền bỉ. Nỗ lực không chỉ là cố gắng trong một khoảnh khắc mà là quá trình kiên trì vượt qua khó khăn, từng bước hoàn thiện bản thân. Chính vì thế, sự nỗ lực giữ vai trò vô cùng quan trọng và mang ý nghĩa to lớn trong hành trình trưởng thành của mỗi người.

Trước hết, nỗ lực là chìa khóa mở ra cánh cửa thành công. Không có sự cố gắng, mọi tài năng hay ý tưởng đều chỉ là những điều nằm trên lý thuyết. Người ta thường nói: “Thiên tài là 1% năng khiếu và 99% là nỗ lực.” Điều ấy cho thấy dù bạn có xuất phát điểm ra sao, chỉ cần kiên trì cố gắng, bạn vẫn có thể đạt được mục tiêu. Những học sinh giỏi không phải đều là người bẩm sinh thông minh; họ là những người biết miệt mài học tập mỗi ngày. Những vận động viên nổi tiếng không phải tự nhiên mà đứng trên bục vinh quang; họ đã đánh đổi mồ hôi, nước mắt và vô số giờ luyện tập để đạt được thành tích như hôm nay. Thành công không bao giờ đến với người lười biếng, mà đến với người dám nỗ lực không ngừng.

Thứ hai, sự nỗ lực giúp con người rèn luyện ý chí, bản lĩnh và lòng kiên trì. Mỗi thử thách vượt qua là một bài học, mỗi lần thất bại là một cơ hội để đứng dậy mạnh mẽ hơn. Không ai trưởng thành trong sự dễ dàng. Nếu cuộc sống chỉ toàn may mắn, con người sẽ không biết trân trọng những gì mình có và dễ dàng bỏ cuộc khi gặp khó khăn lớn hơn. Nỗ lực giúp ta hình thành thói quen không đầu hàng số phận, dám đối diện với thử thách và biết chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình. Đó chính là nền tảng để trưởng thành vững vàng.

Thứ ba, nỗ lực mang đến giá trị tinh thần và niềm hạnh phúc chân thật. Niềm vui khi đạt được điều gì đó bằng chính sức mình luôn sâu sắc và bền lâu. Khi nhìn lại chặng đường đã qua, ta sẽ cảm thấy tự hào vì mình đã cố gắng đến cùng. Đồng thời, nỗ lực cũng giúp ta hoàn thiện bản thân, từ đó sống có mục tiêu, có ý nghĩa hơn. Một người luôn cố gắng chắc chắn sẽ có thái độ sống tích cực, lạc quan và biết trân quý cuộc đời.

Tuy nhiên, để nỗ lực có hiệu quả, ta cần xác định mục tiêu đúng đắn và có kế hoạch rõ ràng. Nỗ lực vô hướng chỉ khiến con người mệt mỏi và dễ thất vọng. Bên cạnh đó, nỗ lực cũng phải đi cùng sự linh hoạt, biết điều chỉnh khi cần thiết. Quan trọng hơn, không được so sánh cố gắng của mình với người khác; mỗi người có hành trình riêng, và giá trị của nỗ lực nằm ở sự tiến bộ từng ngày.

Từ những ý nghĩa trên, mỗi chúng ta – đặc biệt là học sinh – cần xây dựng cho mình thói quen kiên trì trong học tập, biết vượt lên khó khăn và không ngừng vươn lên. Dù kết quả có chưa thật hoàn hảo, chỉ cần ta nỗ lực hết mình, ta đã là người chiến thắng.

Tóm lại, sự nỗ lực chính là chiếc cầu nối giữa ước mơ và hiện thực. Nó làm nên giá trị của mỗi con người và là nền tảng quan trọng để hướng tới tương lai tốt đẹp. Ai biết nỗ lực đúng cách, người đó sẽ tìm thấy thành công và hạnh phúc trong cuộc sống.

Câu 1

Văn bản thuộc thể loại

Câu 2

Văn bản ghi chép về trải nghiệm của tác giả khi trực tiếp đi kéo xe thuê, qua đó phản ánh cuộc sống cực khổ của người phu kéo xe trước Cách mạng tháng Tám 1945.

Câu 3

"Ruột thì như vặn từ dưới rốn đưa lên, cổ thì nóng như cái ống gang, đưa hơi lửa ra không kịp."**

  • Biện pháp tu từ: So sánh và phóng đại.
  • Tác dụng:
    • Diễn tả chân thực, sinh động cảm giác đau đớn, mệt lả đến kiệt sức của người kéo xe.
    • Nhấn mạnh nỗi thống khổ thể xác tột độ.
    • Gợi sự xót thương và cảm thông từ người đọc đối với thân phận phu kéo xe

Câu 4

Chi tiết gây ấn tượng nhất với em là khi tác giả kiệt sức, người run lên, ruột như xoắn lại nhưng vẫn cố kéo xe để kiếm tiền.
→ Vì chi tiết ấy cho thấy sự cơ cực tột cùng, đồng thời làm nổi bật tấm lòng đồng cảm của tác giả dành cho những người lao động nghèo.

Câu 5

Tác giả bày tỏ:

  • Sự thương xót sâu sắc đối với kiếp sống cơ cực, bị bóc lột của người phu kéo xe.
  • Niềm căm phẫn xã hội bất công khiến con người bị đầy đọa.
  • Khát vọng thay đổi xã hội, hướng đến cuộc sống công bằng và nhân đạo hơn.

Câu 1

Ác-pa-gông trong Lão hà tiện hiện lên là một con người tham lam, keo kiệt đến mức trở thành kẻ nô lệ của đồng tiền. Ông ta luôn nghi ngờ mọi người xung quanh, nhìn đâu cũng thấy người khác muốn lấy tiền của mình. Trong đoạn kịch, tính cách ấy hiện lên rõ nhất qua việc ông lặp đi lặp lại chi tiết “không của hồi môn” với vẻ đầy phấn khích, cho thấy ông coi trọng tiền hơn cả hạnh phúc và tương lai của con cái. Ác-pa-gông không quan tâm đến tình cảm của con, chỉ muốn gả con để không phải tốn kém. Lối nói năng ngờ vực, cộc cằn khiến ông trở thành một nhân vật bi hài: đáng trách nhưng cũng đáng thương vì bị đồng tiền làm tha hóa. Qua nhân vật này, tác giả phê phán gay gắt thói keo kiệt và tham lam trong xã hội, đồng thời nhắc nhở con người hãy biết sống nhân hậu và coi trọng tình cảm hơn vật chất.

Câu 2

Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, đam mê luôn được xem là ngọn lửa thắp sáng tâm hồn và thúc đẩy ta tiến lên. Tuy nhiên, nếu chỉ có đam mê mà không có tri thức thì con đường ấy dễ trở nên mù quáng, thiếu định hướng. Bởi vậy, Benjamin Franklin đã khẳng định: “Tri thức là con mắt của đam mê và có thể trở thành hoa tiêu của tâm hồn.”Đây là một nhận định sâu sắc về vai trò của tri thức trong việc dẫn dắt đam mê và phát triển nhân cách con người.

Trước hết, cần hiểu rằng tri thức là vốn hiểu biết, kinh nghiệm, năng lực tư duy mà con người tích lũy được qua học tập và trải nghiệm. Đam mê là khát khao mãnh liệt theo đuổi một mục tiêu nào đó. Khi Franklin nói rằng “tri thức là con mắt của đam mê”, ông muốn nhấn mạnh rằng tri thức giúp con người nhìn rõ hướng đi, còn đam mê là sức mạnh thôi thúc bước chân. Tri thức soi sáng đam mê để nó không rơi vào sự ảo tưởng, bốc đồng hay cực đoan. Đồng thời, tri thức cũng là “hoa tiêu của tâm hồn”, nghĩa là đóng vai trò như người dẫn đường, giúp con người sống có lý tưởng, có mục tiêu và biết phân biệt đúng – sai.

Thực tế đã chứng minh rằng đam mê nếu không được đặt trên nền tảng tri thức thì dễ trở thành sự mù quáng. Một người say mê kinh doanh nhưng thiếu hiểu biết về thị trường rất dễ thất bại. Một người đam mê nghệ thuật nhưng không chịu học hỏi kỹ thuật thì tác phẩm khó có giá trị. Không ít người vì chỉ nghe theo cảm xúc nhất thời mà đưa ra quyết định sai lầm, để rồi nhận lấy hậu quả. Điều đó cho thấy đam mê không đủ để bảo đảm thành công; điều cần thiết là phải có tri thức để định hướng đam mê ấy.

Ngược lại, khi con người có tri thức, đam mê sẽ trở thành sức mạnh to lớn. Tri thức giúp ta hiểu mình nên làm gì, có thể làm gì và phải làm như thế nào để đạt mục tiêu. Nhiều tấm gương nổi tiếng trên thế giới đã chứng minh điều này. Những nhà khoa học như Einstein, Newton đều có đam mê lớn lao với việc khám phá thế giới, nhưng nếu không có nền tảng tri thức vững chắc, họ không thể tạo ra những đóng góp vĩ đại. Ở Việt Nam, cố Giáo sư Nguyễn Ngọc Kí say mê học tập dù bị liệt hai tay; nhờ tri thức, ông biến đam mê thành động lực phi thường, trở thành nhà giáo tiêu biểu của đất nước.

Tuy nhiên, cũng cần thấy rằng chỉ có tri thức mà không có đam mê thì con người khó lòng đạt đến thành tựu. Tri thức là ngọn đèn, nhưng đam mê mới là năng lượng để bước tiếp. Một người học giỏi nhưng thiếu khát khao sáng tạo sẽ chỉ dừng lại ở mức trung bình. Vì vậy, tri thức và đam mê phải song hành: tri thức điều khiển đam mê, đam mê thúc đẩy tri thức phát triển.

Từ quan điểm của Franklin, mỗi chúng ta – đặc biệt là học sinh – cần rút ra bài học cho chính mình. Hãy nuôi dưỡng ước mơ, đam mê của bản thân, nhưng đồng thời phải bồi đắp tri thức qua học tập, rèn luyện, tìm tòi và trải nghiệm. Chỉ có như vậy, đam mê mới trở thành ngọn lửa bền bỉ và dẫn ta đến thành công.

Như vậy, câu nói của Benjamin Franklin là lời nhắc nhở sâu sắc: tri thức là kim chỉ nam định hướng đam mê và hoàn thiện tâm hồn. Khi tri thức và đam mê hòa quyện, con người sẽ phát huy được tối đa sức mạnh của bản thân và vững vàng trên con đường tương lai.

Câu 1

Ác-pa-gông trong Lão hà tiện hiện lên là một con người tham lam, keo kiệt đến mức trở thành kẻ nô lệ của đồng tiền. Ông ta luôn nghi ngờ mọi người xung quanh, nhìn đâu cũng thấy người khác muốn lấy tiền của mình. Trong đoạn kịch, tính cách ấy hiện lên rõ nhất qua việc ông lặp đi lặp lại chi tiết “không của hồi môn” với vẻ đầy phấn khích, cho thấy ông coi trọng tiền hơn cả hạnh phúc và tương lai của con cái. Ác-pa-gông không quan tâm đến tình cảm của con, chỉ muốn gả con để không phải tốn kém. Lối nói năng ngờ vực, cộc cằn khiến ông trở thành một nhân vật bi hài: đáng trách nhưng cũng đáng thương vì bị đồng tiền làm tha hóa. Qua nhân vật này, tác giả phê phán gay gắt thói keo kiệt và tham lam trong xã hội, đồng thời nhắc nhở con người hãy biết sống nhân hậu và coi trọng tình cảm hơn vật chất.

Câu 2

Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, đam mê luôn được xem là ngọn lửa thắp sáng tâm hồn và thúc đẩy ta tiến lên. Tuy nhiên, nếu chỉ có đam mê mà không có tri thức thì con đường ấy dễ trở nên mù quáng, thiếu định hướng. Bởi vậy, Benjamin Franklin đã khẳng định: “Tri thức là con mắt của đam mê và có thể trở thành hoa tiêu của tâm hồn.”Đây là một nhận định sâu sắc về vai trò của tri thức trong việc dẫn dắt đam mê và phát triển nhân cách con người.

Trước hết, cần hiểu rằng tri thức là vốn hiểu biết, kinh nghiệm, năng lực tư duy mà con người tích lũy được qua học tập và trải nghiệm. Đam mê là khát khao mãnh liệt theo đuổi một mục tiêu nào đó. Khi Franklin nói rằng “tri thức là con mắt của đam mê”, ông muốn nhấn mạnh rằng tri thức giúp con người nhìn rõ hướng đi, còn đam mê là sức mạnh thôi thúc bước chân. Tri thức soi sáng đam mê để nó không rơi vào sự ảo tưởng, bốc đồng hay cực đoan. Đồng thời, tri thức cũng là “hoa tiêu của tâm hồn”, nghĩa là đóng vai trò như người dẫn đường, giúp con người sống có lý tưởng, có mục tiêu và biết phân biệt đúng – sai.

Thực tế đã chứng minh rằng đam mê nếu không được đặt trên nền tảng tri thức thì dễ trở thành sự mù quáng. Một người say mê kinh doanh nhưng thiếu hiểu biết về thị trường rất dễ thất bại. Một người đam mê nghệ thuật nhưng không chịu học hỏi kỹ thuật thì tác phẩm khó có giá trị. Không ít người vì chỉ nghe theo cảm xúc nhất thời mà đưa ra quyết định sai lầm, để rồi nhận lấy hậu quả. Điều đó cho thấy đam mê không đủ để bảo đảm thành công; điều cần thiết là phải có tri thức để định hướng đam mê ấy.

Ngược lại, khi con người có tri thức, đam mê sẽ trở thành sức mạnh to lớn. Tri thức giúp ta hiểu mình nên làm gì, có thể làm gì và phải làm như thế nào để đạt mục tiêu. Nhiều tấm gương nổi tiếng trên thế giới đã chứng minh điều này. Những nhà khoa học như Einstein, Newton đều có đam mê lớn lao với việc khám phá thế giới, nhưng nếu không có nền tảng tri thức vững chắc, họ không thể tạo ra những đóng góp vĩ đại. Ở Việt Nam, cố Giáo sư Nguyễn Ngọc Kí say mê học tập dù bị liệt hai tay; nhờ tri thức, ông biến đam mê thành động lực phi thường, trở thành nhà giáo tiêu biểu của đất nước.

Tuy nhiên, cũng cần thấy rằng chỉ có tri thức mà không có đam mê thì con người khó lòng đạt đến thành tựu. Tri thức là ngọn đèn, nhưng đam mê mới là năng lượng để bước tiếp. Một người học giỏi nhưng thiếu khát khao sáng tạo sẽ chỉ dừng lại ở mức trung bình. Vì vậy, tri thức và đam mê phải song hành: tri thức điều khiển đam mê, đam mê thúc đẩy tri thức phát triển.

Từ quan điểm của Franklin, mỗi chúng ta – đặc biệt là học sinh – cần rút ra bài học cho chính mình. Hãy nuôi dưỡng ước mơ, đam mê của bản thân, nhưng đồng thời phải bồi đắp tri thức qua học tập, rèn luyện, tìm tòi và trải nghiệm. Chỉ có như vậy, đam mê mới trở thành ngọn lửa bền bỉ và dẫn ta đến thành công.

Như vậy, câu nói của Benjamin Franklin là lời nhắc nhở sâu sắc: tri thức là kim chỉ nam định hướng đam mê và hoàn thiện tâm hồn. Khi tri thức và đam mê hòa quyện, con người sẽ phát huy được tối đa sức mạnh của bản thân và vững vàng trên con đường tương lai.

Câu 1

Bé Gái trong truyện ngắn Nhà nghèo của Tô Hoài là hiện thân cho bi kịch của cái nghèo và là nhân vật quan trọng làm nổi bật chủ đề nhân đạo của tác phẩm. Trước hết, em hiện lên với ngoại hình gầy gò, bệnh tật là nạn nhân trực tiếp của sự đói kém và thiếu thốn. Cuộc đời em gắn liền với công việc xin ăn, bị đánh đập nhưng vẫn thể hiện tinh thần sống mãnh liệt và lòng hiếu thảo đáng thương. Em không chỉ đi xin cho mình mà còn "dương lưng" bảo vệ thành quả lao động dù bản thân đã kiệt sức. Chi tiết em khoe với mẹ cái giỏ đầy nhái sau khi bị đánh và cái chết tức tưởi cuối truyện đã cô đọng bi kịch của cả gia đình: sự đói nghèo đã cướp đi sinh mạng một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Qua bé Gái, Tô Hoài đã bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc và lời tố cáo mạnh mex đối với xã hội cũ, nơi trẻ thơ không được bảo vệ và tước đoạt đi quyền sống cơ bản nhất

Câu 2


Câu 1 thể loại: truyện ngắn

Câu 2: PTBĐ tự sự

Câu 3: BPTT: ẩn dụ

Tác dụng: giúp gợi hình gợi cảm và tăng tính bi kịch

Câu 4: nội dung của văn bản là hoàn cảnh đói nghèo của gia đình vợ chồng chị duyên và nỗi bi kịch kho con gái đi ăn xin bị đánh đập không qua khỏi

Câu 5

Em ấn tượng nhất với chi tiết anh duyên ôm xác con gái.vì điều đó khiến em cảm nhận rõ về bi kịch của sự đói nghèo đồng thời cảm thấy đau lòng khi chính bố mẹ lại là người ôm xác con gái nỗi tuyệt vọng mà bất kì ai đang làm bố làm mẹ phải đau lòng