Lại Thị Hương Ly
Giới thiệu về bản thân
Trong thời buổi công nghiệp hóa, hiện đại hóa như hiện nay. Học sinh chúng ta có nhiều cơ hội hơn để được trau dồi, tiếp thu kiến thức, mở mang tầm hiểu biết và hội nhập với thế giới. Tuy nhiên, để hoàn thiện bản thân mình hơn trong cách sống cũng như tâm hồn, chúng ta cần phải tích cực tìm hiểu, bảo vệ và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc. Một thực trạng mà ai cũng nhận thấy đó là xã hội đang phát triển theo hướng công nghiệp hóa, hiện đại hóa, con người hòa nhập, cởi mở hơn với những nền văn hóa mới của nhiều quốc gia khác nhau. Tuy nhiên, đôi lúc chúng ta lại quên đi, bỏ bê nét đẹp, truyền thống văn hóa của chính đất nước mà chúng ta sinh ra, lớn lên. Nhiều bản sắc đã bị mai một, giới trẻ ngày càng ít quan tâm, tìm hiểu về những truyền thống, bản sắc đó. Từ sự vô tâm, vô tư đó mà những giá trị truyền thống tốt đẹp ngày càng bị mai một dần đi, nhiều bản sắc đã và đang dần mất đi. Những lễ hội, nhưng cuộc thi dân gian không còn nhận được nhiều sự quan tâm của con người hoặc chỉ mang dáng dấp hình thức. Đối với những bạn trẻ hiện nay, họ không quá mặn mà với những truyền thống, bản sắc đó mà họ hướng đến những thứ hướng ngoại hơn, hiện đại hơn. Chính những điều này đã làm con người đánh mất đi giá trị cốt lõi của đất nước mình.
Hình ảnh “em” trong bài thơ “Chân quê” của Nguyễn Bính hiện lên với vẻ đẹp hồn nhiên, trong sáng của người con gái nông thôn. “Em” không chỉ là một vẻ đẹp ngoại hình với "đôi mắt sáng ngời”, “khuôn mặt tươi cười", mà còn là vẻ đẹp tâm hồn thuần khiết, chất phác. Sự hồn nhiên ấy được thể hiện qua những chi tiết giản dị như “cái khăn vấn đầu”, “cái áo tơi", "đôi chân trần” – những hình ảnh quen thuộc của người con gái lao động. Tuy nhiên, vẻ đẹp ấy không đơn thuần chỉ là vẻ đẹp bình dị, mà còn toát lên một sức sống mãnh liệt, một tình yêu quê hương sâu đậm. “Em” gắn bó với quê hương, với cuộc sống lao động chân chất, giản đơn. Qua hình ảnh "em", Nguyễn Bính đã ca ngợi vẻ đẹp bình dị, gần gũi của người phụ nữ Việt Nam, đồng thời thể hiện tình yêu tha thiết với làng quê, với những con người lao động cần cù, chất phác. Sự kết hợp giữa vẻ đẹp ngoại hình và vẻ đẹp tâm hồn đã tạo nên một hình tượng “em” đầy sức sống và cảm xúc, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. “Em” không chỉ là nhân vật trong bài thơ, mà còn là biểu tượng của vẻ đẹp quê hương, của người phụ nữ Việt Nam trong tâm tưởng nhà thơ.
Câu thơ “Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều” sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ. “Hương đồng gió nội” là ẩn dụ cho những gì tinh túy, đẹp đẽ nhất của làng quê, của cuộc sống bình dị. “Bay đi ít nhiều” thể hiện sự tiếc nuối, nuối tiếc một cách nhẹ nhàng, không quá đau xót. Từ “ít nhiều” gợi ra sự mơ hồ, không rõ ràng, thể hiện sự tàn phai dần dần, không đột ngột của những giá trị đó. Điều này tạo nên sự sâu lắng, gợi nhiều liên tưởng cho người đọc.
Bài thơ "Chân quê" thể hiện sự trân trọng của người đàn ông đối với vẻ đẹp giản dị, thuần hậu của người con gái quê. Qua đó, bài thơ đề cao vẻ đẹp của người phụ nữ chân chất, mộc mạc, không cần son phấn hay trang sức cầu kỳ. Bài thơ thể hiện rõ ràng thông điệp về sự yêu thích của người đàn ông đối với vẻ đẹp giản dị, tự nhiên của người yêu. Anh ta không thích sự thay đổi, sự xa rời nét đẹp quê mùa của người yêu mình. Anh ta muốn người yêu giữ nguyên vẻ đẹp chân quê, giản dị như ngày thường, như khi đi lễ chùa. Sự thay đổi của người yêu khi đi tỉnh về khiến anh ta cảm thấy hụt hẫng, nhớ nhung vẻ đẹp quen thuộc.
Khăn nhung, quần lĩnh, áo cài khuy bấm, yếm lụa sồi, dây lưng đũi, áo tứ thân, khăn mỏ quạ, quần nái đen
Như lí giải văn vẻ và sâu sắc hơn thì “chân quê” chính là vẻ đẹp mộc mạc, bình dị của vùng thôn quê, của những người con quê. Đó là sự chân thật trong lối sống bình dị, giản đơn của người dân quê. Đó là sự chân chất, thật thà, thẳng thắn, hồn nhiền, trong sáng, không chút vụ lợi, tối tăm của người dân quê
Lục Bát