Đào Bá Tùng Lâm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Bá Tùng Lâm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Ác-pa-gông là hình tượng điển hình cho tính keo kiệt, tham lam và thực dụng trong xã hội tư sản đương thời. Qua đoạn trích, nhân vật hiện lên như một kẻ bị ám ảnh bệnh hoạn bởi đồng tiền. Lão chỉ quan tâm đến cái lợi của mình và xem hạnh phúc của con cái không bằng một món tiết kiệm. Khi bàn chuyện gả E-li-dơ, Ác-pa-gông không hề để ý đến tình cảm, tuổi tác hay sự hòa hợp giữa hai con người mà chỉ chăm chăm vào một điều duy nhất: không phải bỏ của hồi môn. Việc lặp đi lặp lại câu “không của hồi môn” cho thấy tâm lý lệch lạc, coi tiền là trên hết của lão. Không chỉ keo kiệt, Ác-pa-gông còn đa nghi đến mức nghe tiếng chó sủa cũng tưởng có kẻ trộm tiền. Tuy vậy, hình tượng này không chỉ nhằm gây cười mà còn mang ý nghĩa phê phán sâu sắc. Mô-li-e-rơ đã mượn lão Ác-pa-gông để tố cáo một xã hội coi trọng đồng tiền và cảnh báo con người đừng để vật chất chi phối cả đạo lý và tình cảm.

Câu 2

Bài làm

Trong cuộc song, con ngươi luon nuoi dương nhưng đam mê và khát vọng để hướng tới tương lai tốt đẹp hơn. Tuy nhiên, nếu chỉ có đam mê mà thiếu tri thức thì niềm đam mê ấy rất dễ trở thành mù quáng. Ý kiến của Benjamin Franklin khẳng định vai trò quan trọng của tri thức: trì thức là "con mắt" soi sáng đam mê và là "hoa tiêu" dẫn dắt tâm hồn con người đi đúng hướng.

Trước hết, tri thức giúp con người nhận ra giá trị thật của những điều mình theo đuối. Khi có hiểu biết, ta biết mình cần gì, phù hợp với gì và nên đi theo con đường nào. Đam mê lúc này không còn là cảm xúc bốc đồng nhất thời mà trở thành lựa chọn có cơ sở. Chính tri thức giúp người trẻ phân biệt đâu là mục tiêu đúng đắn, đâu là hoài bão viền vông. Nhờ đó, đam mê được đặt vào đúng chỗ và có cơ hội biến thành những thành quả cụ thể.Tri thức cũng là hành trang để con người nuôi dưỡng và phát triển đam mê. Một người yêu khoa học nhưng thiếu hiểu biết sẽ khó có thể tìm ra điềudưỡng và phát triển đam mê. Một người yêu khoa học nhưng thiếu hiểu biết sẽ khó có thể tìm ra điều mới mẻ; một người say mê nghệ thuật nhưng không có nền tảng kiến thức sẽ khó sáng tạo bền vững.Chỉ khi đam mê đi cùng tri thức, con người mới có thể tiến xa hơn và đứng vững trước khó khăn. Tri thức giúp ta có kỹ năng, khả năng tư duy và bản lĩnh để không bỏ cuộc khi đối mặt thử thách.Không những thế, trì thức còn như "hoa tiêu của tâm hồn", giúp con người giữ được sự tỉnh táo và nhân cách trên hành trình theo đuổi ước mơ. Khi có hiểu biết, ta biết sống đúng, sống đẹp, biết cân nhắc giữa lợi ích cá nhân và giá trị đạo đức. Một tâm hồn được tri thức soi rọi sẽ tránh được những đam mê sai lệch có thể gây tổn hại cho chính mình và cho người khác.

Tuy nhiên, tri thức chỉ thật sự có ý nghĩa khi con người biết vận dụng nó một cách sáng tạo và nhân văn. Đam mê là sức mạnh thúc đẩy, tri thức là ánh sáng dẫn đường; kết hợp được hai yếu tố ấy, con nười cũ tan nân niá tri lớn cho hản thân và vã hôi

Câu 1. Tình huống kịch: Ác-pa-gông bàn với Va-le-rơ về việc gả con gái E-li-dơ cho ông Ăng-xen-mơ vì ông này không đòi của hồi môn, trong khi Va-le-rơ là người yêu thầm của E-li-dơ nên phải nói tránh để vừa lòng lão mà vẫn bảo vệ cô.

Câu 2.

Úi chà! Hình như có tiếng chó sủa. Có kẻ muốn lấy trộm tiền của mình chăng

Câu 3. Va-le-rơ cố tình tán đồng Ác-pa-gông để lấy lòng lão, tránh bị nghi ngờ, nhưng đồng thời tìm cách bênh vực E-li-dơ và phản đối việc hôn nhân ép buộc mà Ác-pa-gông đang toan tính

Câu 4. Làm nổi bật sự keo kiệt cực độ của Ác-pa-gông, cho thấy ông ta bị ám ảnh về tiền đến mức coi tiền quan trọng hơn hạnh phúc con cái; đồng thời tạo yếu tố gây cười và phê phán

Câu 5. Văn bản phê phán tính tham lam, keo kiệt và thực dụng của Ác-pa-gông; đồng thời phản ánh mâu thuẫn gia đình và sự trái ngược giữa ham muốn tiền bạc của người cha với khát vọng tình yêu của con cái.

Câu 1

Bé Gái trong truyện ngắn Nhà nghèo của Tô Hoài là hiện thân cho bi kịch của cái nghèo và là nhân vật quan trọng làm nổi bật chủ đề nhân đạo của tác phẩm. Trước hết, em hiện lên với ngoại hình gầy gò, bệnh tật là nạn nhân trực tiếp của sự đói kém và thiếu thốn. Cuộc đời em gắn liền với công việc xin ăn, bị đánh đập nhưng vẫn thể hiện tinh thần sống mãnh liệt và lòng hiếu thảo đáng thương. Em không chỉ đi xin cho mình mà còn "dương lưng" bảo vệ thành quả lao động dù bản thân đã kiệt sức. Chi tiết em khoe với mẹ cái giỏ đầy nhái sau khi bị đánh và cái chết tức tưởi cuối truyện đã cô đọng bi kịch của cả gia đình: sự đói nghèo đã cướp đi sinh mạng một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu chuyện. Qua bé Gái, Tô Hoài đã bày tỏ sự đồng cảm sâu sắc và lời tố cáo mạnh mex đối với xã hội cũ, nơi trẻ thơ không được bảo vệ và tước đoạt đi quyền sống cơ bản nhất.

Câu 1 thể loạ truyện ngắn

Câu 2 PTBĐ tự sự

Câu 3 BPTT ẩn dụ

Tác dụng Giúp gợi hình gợi cảm và nhấn mạnh bị kịch

Câu 4 cuộc sống cơ cực và đầy bi kịch của vợ chồng chj duyên sau sự việc con đi ăn xin và bị đánh đập ko qua khỏi

Câu 5

Em ấn tượng nhất với chi tiết anh duyên ôm xác con gái.vì chi tiết này khiến e thấy đc bi kịch đau lòng của gia đình anh chị duyên khi phải tận mấy nhìn con gái ra đi điều đó khiến cho người bố mẹ nào cũng phải đau như vỡ vụn tin như bị xé tan thành trăm mảnh