Nguyễn Thị Phương Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Phương Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

- Thể thơ của văn bản trên là thể thơ thất ngôn tứ tuyệt

- Phong cách ngôn ngữ là nghệ thuật

Câu 2:

Luật bằng ( câu 1 : Cổ thi thiên ái thiên nhiên mỹ - từ ''thiên'' là bằng )

Câu 3 :

Biện pháp: Ẩn dụ ("thép", "xung phong").

Tác dụng: Hình tượng hóa chức năng của thi ca hiện đại. "Thép" là sự cứng rắn, tinh thần thép, ý chí chiến đấu "xung phong" là tư thế chủ động, sẵn sàng hành động. Biện pháp này giúp lời thơ hàm súc, thể hiện quan điểm thi ca phải mang sức mạnh chiến đấu, phục vụ cách mạng .

Câu 4:

Bối cảnh thời đại: Đất nước đang bị thực dân Pháp và phát xít Nhật xâm lược, xã hội suy thoái, tình hình chính trị phức tạp, cần một lực lượng chiến đấu hùng hậu.

Quan điểm nghệ thuật: Bác muốn phá bỏ lối thơ "tả cảnh ngụ tình" đơn thuần của cổ thi. Thơ hiện đại không chỉ đẹp ("vẻ đẹp thiên nhiên") mà phải có sức mạnh chiến đấu ("thép") và nhà thơ không chỉ là nghệ sĩ mà còn là chiến sĩ ("xung phong") trên mặt trận văn hóa, góp phần cứu nước. 

Câu 5:

Cấu tứ đối lập, so sánh: Đối lập giữa "Cổ thi" (thơ xưa) - thiên về miêu tả phong cảnh, tâm tình nhẹ nhàng ("sơn thủy, yên hoa, tuyết nguyệt phong") và "Hiện đại thi" (thơ nay) - cần có tinh thần chiến đấu mạnh mẽ ("thép", "xung phong").

Hai câu đầu tạo bối cảnh (nhận xét thơ xưa), hai câu cuối là kết luận (yêu cầu thơ nay), tạo sự chuyển biến từ nhận thức đến hành động, thể hiện rõ tư tưởng cách mạng.