Võ Văn Huy
Giới thiệu về bản thân
1.
-Những đoạn, những câu nói về trẻ em và tuổi thơ trong văn bản:
+ Đoạn (1): “Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc.… . Thấy dây treo tranh trên tường buông thõng thò ra ngoài, nó bắc ghế trèo lên giấu vào trong hộ.”; “Tôi phục sát đất tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này.” + Đoạn (3): “Họa sĩ đưa tấm lòng mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ để miêu tả tre em, đồng thời cũng đã đặt lòng mình vào biểu cảm đau khổ của người ăn mày để khắc hoạc ăn mày.” + Đoạn (5): “Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé.…. Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật’” + Đoạn (6): “Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người! Tuy thời hoàng kim của chúng ta đã trôi qua, nhưng nhờ bồi dưỡng về nghệ thuật, chúng ta vẫn có thể thấy lại thế giới hạnh phúc, nhân ái và hòa bình ấy.” - Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ là vì: + Tác giả là một nhà văn, họa sĩ, một nghệ thuật gia nổi tiếng của Trung Quốc, những sáng tác của ông luôn đề cao tấm lòng thơ trẻ trong cách nhìn đời và thực hành nghệ thuật. + Tác giả ngưỡng mộ, ngợi ca tấm lòng đồng cảm của trẻ em, ông đã đưa sự ngợi ca ấy vào những sáng tác của mình để truyền tải suy nghĩ của mình đến người đọc. + Ông muốn được quay trở lại tuổi thơ, để có thể sống cuộc sống hồn nhiên, hạnh phúc, sống lại “thời hoàng kim” đã qua trong đời.
2.
-Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ là giàu lòng đồng cảm: + Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở tác giả phát hiện “bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật”. Trẻ em không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thành sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu. Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hồn nhiên cây cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chung chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều.
- Góc nhìn riêng về sự vật ở mỗi người có nghề nghiệp khác nhau được thể hiện qua lăng kính của nghề nghiệp đó, họ sẽ tập trung vào những khía cạnh mà nghề nghiệp yêu cầu, thay vì nhìn mọi vật một cách chung chung.
- Cái nhìn của người họa sĩ với thế giới là cái nhìn đầy tình cảm, hồn nhiên và đa chiều, có khả năng đồng cảm với mọi vật từ con người đến thiên nhiên, để khám phá vẻ đẹp sâu sắc ẩn chứa bên trong.
1.Câu chuyện kể về chú bé vô tình làm vỡ đồ đạc của tác giả nhưng lại vô cùng hối hận và cố gắng giúp tác giả sắp xếp lại. Qua đó, tác giả nhận ra trẻ em có tấm lòng đồng cảm tự nhiên, hồn nhiên, không chỉ với con người mà còn với mọi vật xung quanh. 2.Sự đồng cảm của người nghệ sĩ khác người thường ở chỗ họ có thể đồng cảm với cả sự vật, đồ vật chứ không chỉ với con người, và sự đồng cảm này giúp họ có thể sáng tạo nên những tác phẩm nghệ thuật xuất sắc. 3.Việc kể chuyện giúp văn bản nghị luận trở nên sinh động, hấp dẫn, thu hút người đọc hơn. Nó tạo ra một điểm tựa để người đọc dễ dàng tiếp nhận và hiểu được vấn đề, thay vì chỉ là những lý lẽ khô khan.