Phan Võ Diệu Anh
Giới thiệu về bản thân
1Giầu và cau vốn là hình ảnh quen thuộc trong đời sống văn hóa cưới hỏi của người Việt, tượng trưng cho tình duyên vợ chồng gắn bó bền chặt. Nguyễn Bính đã đưa chất liệu dân gian ấy vào thơ, biến chúng thành biểu tượng nghệ thuật giàu sức gợi. Qua đó, ta thấy được khát vọng tình yêu chân thành, mãnh liệt của chàng trai nông thôn: yêu không chỉ để thương nhớ mà còn mong đến sự kết trái, mong tình yêu được đơm hoa kết quả bằng hạnh phúc hôn nhân. Hình ảnh “giầu – cau” còn cho thấy quan niệm tình yêu của Nguyễn Bính rất mộc mạc, thuần khiết, gắn bó với phong tục và nếp sống thôn quê. Như vậy, bằng hình ảnh dân dã, giàu tính biểu tượng, nhà thơ đã khẳng định sức mạnh, sự bền chặt và thiêng liêng của tình yêu lứa đôi.
2Trái Đất – hành tinh xanh duy nhất trong vũ trụ được biết đến là có sự sống. Thế nhưng, hành tinh ấy đang dần kiệt quệ bởi chính những hành động thiếu ý thức của con người. Leonardo DiCaprio – không chỉ là một diễn viên nổi tiếng mà còn là một nhà hoạt động môi trường – từng nói: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó.” Câu nói ấy vừa là lời cảnh tỉnh, vừa là lời kêu gọi nhân loại hãy trân trọng và hành động để cứu lấy mái nhà chung của mình.
Trước hết, ta cần hiểu rằng câu nói nhấn mạnh tính duy nhất và quý giá của Trái Đất. Trong hàng tỉ thiên thể ngoài kia, cho đến nay, không có nơi nào hội tụ đủ điều kiện để con người tồn tại: không khí, nước, nhiệt độ và sinh vật. Trái Đất không chỉ là nơi sinh sống, mà còn là nguồn cội của sự sống, nơi nuôi dưỡng mọi loài. Bởi vậy, khi DiCaprio khẳng định “chúng ta cần bảo vệ nó”, ông muốn nhắc nhở con người rằng bảo vệ môi trường chính là bảo vệ chính mình, bảo vệ sự sống của các thế hệ mai sau.
Thực tế cho thấy, môi trường Trái Đất đang ngày càng bị hủy hoại nghiêm trọng. Băng tan ở hai cực, cháy rừng, lũ lụt, hạn hán, ô nhiễm không khí, biển chứa đầy rác thải nhựa — tất cả là hậu quả của sự tham lam và vô trách nhiệm. Con người khai thác tài nguyên vô tội vạ, xả rác bừa bãi, chặt phá rừng, làm ô nhiễm nguồn nước, phá vỡ hệ sinh thái… Chúng ta đang tự tay hủy diệt ngôi nhà duy nhất của mình. Có lẽ, chưa bao giờ lời nói của DiCaprio lại trở nên khẩn thiết như hiện nay: nếu không hành động, Trái Đất sẽ không còn khả năng chữa lành.
Bảo vệ hành tinh không phải là nhiệm vụ của riêng ai, mà là trách nhiệm chung của toàn nhân loại. Mỗi quốc gia, mỗi cộng đồng và từng cá nhân đều có thể góp phần bằng những hành động nhỏ bé nhưng thiết thực: trồng cây, tiết kiệm điện nước, hạn chế sử dụng túi ni-lông, tái chế rác, đi xe đạp hoặc phương tiện
công cộng. Một hành động nhỏ hôm nay có thể góp phần tạo nên sự thay đổi lớn mai sau. Ở Việt Nam, nhiều phong trào như “Ngày Chủ nhật xanh”, “Nói không với rác thải nhựa”, hay các chiến dịch trồng rừng ngập mặn ở Cà Mau… là những minh chứng rõ ràng cho tinh thần chung tay bảo vệ môi trường.
Câu nói của Leonardo DiCaprio không chỉ là lời nhắc nhở, mà còn là một lời thức tỉnh về ý thức sinh tồn. Trái Đất không cần con người để tồn tại, nhưng con người thì không thể sống nếu Trái Đất chết đi. Mỗi người cần học cách sống hài hòa với thiên nhiên, biết ơn những gì hành tinh ban tặng, và hành động vì tương lai của chính mình.
Tóm lại, “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó” là một thông điệp mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc. Giữa thời đại công nghiệp hóa và biến đổi khí hậu toàn cầu, câu nói ấy càng trở nên cấp thiết. Hãy bắt đầu từ hôm nay, bằng ý thức và hành động cụ thể, để hành tinh xanh mãi là mái nhà ấm áp, là nơi sự sống tiếp tục nảy nở và phát triển.
- Thể thơ: Lục bát.
- "Chín nhớ mười mong" là một cách nói dân gian, sử dụng số từ để biểu thị mức độ nhớ nhung, mong chờ dày đặc, dằng dặc.
- Nó diễn tả một nỗi nhớ không đếm xuể, tha thiết và day dứt, thể hiện tâm trạng của một người đang yêu say đắm.
- Biện pháp tu từ: Nhân hóa.
- Tác dụng:
- Gán cho "thôn Đoài" hành động "ngồi nhớ" như con người, làm cho không gian trở nên có hồn, có tình cảm.
- Tạo nên hình ảnh đối lập nhưng lại là sự hòa quyện trong tâm trạng tương tư, nhấn mạnh mối quan hệ đặc biệt giữa hai thôn và mối tương tư không đối đáp.
- Những dòng thơ trên sử dụng câu hỏi tu từ để diễn tả nỗi băn khoăn, trăn trở, mong mỏi và khát khao được gặp gỡ.
- Tác giả gợi lên sự mong mỏi một cuộc tương phùng, một tình yêu chớm nở, đẹp đẽ như “hoa khuê các” và “bướm giang hồ” gặp nhau, dù vẫn còn xa vời, chưa thể xảy ra.
- Tình yêu không chỉ là niềm vui mà còn mang đến những cảm xúc phức tạp, cả nỗi nhớ, mong chờ và trăn trở.
- Nó là một phần không thể thiếu trong cuộc đời con người, có khả năng làm bồi hồi, thổn thức cả tâm hồn.
- Tình yêu giúp con người hiểu thêm về sự tha thiết, và sự trân trọng những khoảnh khắc được ở bên cạnh người mình yêu.
- Giá trị của tình yêu nằm ở sự chân thành, ở những rung động sâu lắng mà nó mang lại, giúp cuộc sống thêm muôn màu sắc.
1Thì ra bà tôi lâu nay vẫn đi bán bỏng ngoài bến tàu. Khổ thân bà quá! Bà ơi, cháu thương bà lắm. Bà có nghe thấy tiếng cháu gọi thầm bà không? Lúc này bà làm gì, ở đâu? Sao bà không về với cháu đi bà!
Ôi, tôi như nhìn thấy bà tôi đang len lỏi đi dọc các toa tàu, giơ gói bỏng lên trước mặt hành khách nài nỉ: “Ông ơi, bà ơi mua bỏng giúp tôi đi!”. Nhưng con tàu vô hình cứ mang các hành khách chạy đi, để lại bà tôi tóc bạc, lưng còng, đứng chơ vơ giữa hai vệt đường ray… Chính tôi, tôi cũng vô tình như con tàu, tôi chẳng để ý gì đến bà tôi, tôi chỉ nghĩ đến những con quay, những quả bóng của tôi thôi! Nhiều lúc bà tôi đến chơi, mới ngồi với bà được một tí, tôi đã vội bỏ đi với những trò chơi của tôi rồi! Không, không thể để thế được. Tôi đã mười hai tuổi, lớn rồi, tôi cũng có quyền bàn chuyện nghiêm chỉnh với bố mẹ tôi chứ! Nghĩ rồi, tôi chạy ào xuống nhà. Tôi thấy mẹ tôi đang rửa bát, còn bố tôi đang xách nước lên.
2Để xây dựng một xã hội như hiện tại, con người đã dành rất nhiều công sức và tri thức của mình để làm phong phú và phát triển nó. Tuy nhiên, một hiện tượng đáng tiếc hiện nay chính là tình trạng mất mát tri thức, hay còn gọi là "chảy máu chất xám." Khái niệm này ẩn dụ tình hình người tài và trí thức Việt Nam đang có xu hướng di cư và làm việc cho lợi ích của các quốc gia nước ngoài thay vì đóng góp cho đất nước của họ. Ngoài ra, chảy máu chất xám còn ám chỉ việc ý tưởng và sáng kiến của con người bị sao chép và lan truyền một cách rộng rãi trên thị trường mà không có sự kiểm soát về chất lượng.
Một hiện thực buồn nữa là nhiều người tài năng sau khi du học ở nước ngoài quyết định định cư tại đó và đóng góp cho đất nước của họ, trong khi đất nước Việt Nam đang cần "hít thở" những tài năng đó. Một ví dụ điển hình là chương trình Đường lên đỉnh Olympia, trong đó đa số các quán quân sau khi du học ở nước ngoài đều chọn ở lại đó và làm việc.
Nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng này là do ý thức cá nhân, mong muốn sống trong môi trường tốt hơn, tiện nghi hơn, và đôi khi quên đi nguồn gốc của họ. Nguyên nhân khách quan bao gồm cơ sở vật chất nước nhà chưa đủ để đáp ứng nhu cầu làm việc và nghiên cứu của con người, cũng như chế độ đãi ngộ chưa tương xứng với công sức của họ.Để khắc phục tình trạng này, mọi người cần nhận thức đúng đắn, sẵn sàng đóng góp cho đất nước, và hãy bỏ qua lợi ích cá nhân. Nhà nước cũng cần áp dụng các biện pháp đặc biệt để thu hút nhân tài về nước, đầu tư vào cơ sở hạ tầng và trả công xứng đáng cho họ. Mỗi người có thể đóng góp bằng những hành động nhỏ, nhưng chúng ta cần thấu hiểu giá trị to lớn của việc sống và đóng góp cho một đất nước giàu đẹp và văn minh hơn.
1Thì ra bà tôi lâu nay vẫn đi bán bỏng ngoài bến tàu. Khổ thân bà quá! Bà ơi, cháu thương bà lắm. Bà có nghe thấy tiếng cháu gọi thầm bà không? Lúc này bà làm gì, ở đâu? Sao bà không về với cháu đi bà!
Ôi, tôi như nhìn thấy bà tôi đang len lỏi đi dọc các toa tàu, giơ gói bỏng lên trước mặt hành khách nài nỉ: “Ông ơi, bà ơi mua bỏng giúp tôi đi!”. Nhưng con tàu vô hình cứ mang các hành khách chạy đi, để lại bà tôi tóc bạc, lưng còng, đứng chơ vơ giữa hai vệt đường ray… Chính tôi, tôi cũng vô tình như con tàu, tôi chẳng để ý gì đến bà tôi, tôi chỉ nghĩ đến những con quay, những quả bóng của tôi thôi! Nhiều lúc bà tôi đến chơi, mới ngồi với bà được một tí, tôi đã vội bỏ đi với những trò chơi của tôi rồi! Không, không thể để thế được. Tôi đã mười hai tuổi, lớn rồi, tôi cũng có quyền bàn chuyện nghiêm chỉnh với bố mẹ tôi chứ! Nghĩ rồi, tôi chạy ào xuống nhà. Tôi thấy mẹ tôi đang rửa bát, còn bố tôi đang xách nước lên.
2Để xây dựng một xã hội như hiện tại, con người đã dành rất nhiều công sức và tri thức của mình để làm phong phú và phát triển nó. Tuy nhiên, một hiện tượng đáng tiếc hiện nay chính là tình trạng mất mát tri thức, hay còn gọi là "chảy máu chất xám." Khái niệm này ẩn dụ tình hình người tài và trí thức Việt Nam đang có xu hướng di cư và làm việc cho lợi ích của các quốc gia nước ngoài thay vì đóng góp cho đất nước của họ. Ngoài ra, chảy máu chất xám còn ám chỉ việc ý tưởng và sáng kiến của con người bị sao chép và lan truyền một cách rộng rãi trên thị trường mà không có sự kiểm soát về chất lượng.
Một hiện thực buồn nữa là nhiều người tài năng sau khi du học ở nước ngoài quyết định định cư tại đó và đóng góp cho đất nước của họ, trong khi đất nước Việt Nam đang cần "hít thở" những tài năng đó. Một ví dụ điển hình là chương trình Đường lên đỉnh Olympia, trong đó đa số các quán quân sau khi du học ở nước ngoài đều chọn ở lại đó và làm việc.
Nguyên nhân chính dẫn đến tình trạng này là do ý thức cá nhân, mong muốn sống trong môi trường tốt hơn, tiện nghi hơn, và đôi khi quên đi nguồn gốc của họ. Nguyên nhân khách quan bao gồm cơ sở vật chất nước nhà chưa đủ để đáp ứng nhu cầu làm việc và nghiên cứu của con người, cũng như chế độ đãi ngộ chưa tương xứng với công sức của họ.Để khắc phục tình trạng này, mọi người cần nhận thức đúng đắn, sẵn sàng đóng góp cho đất nước, và hãy bỏ qua lợi ích cá nhân. Nhà nước cũng cần áp dụng các biện pháp đặc biệt để thu hút nhân tài về nước, đầu tư vào cơ sở hạ tầng và trả công xứng đáng cho họ. Mỗi người có thể đóng góp bằng những hành động nhỏ, nhưng chúng ta cần thấu hiểu giá trị to lớn của việc sống và đóng góp cho một đất nước giàu đẹp và văn minh hơn.