Nguyễn Khánh Băng
Giới thiệu về bản thân
Câu 1.
Trong khổ thơ cuối của bài Tương tư, Nguyễn Bính viết: “Nhà em có một giàn giầu, Nhà anh có một hàng cau liên phòng.” Hình ảnh “giầu” và “cau” vốn rất quen thuộc trong đời sống dân gian Việt Nam, thường gắn liền với phong tục cưới hỏi. Ở đây, hai hình ảnh ấy không chỉ là vật trang trí quê nhà mà còn mang ý nghĩa tượng trưng cho tình yêu và khát vọng lứa đôi. Giầu và cau phải đi cùng nhau mới nên nghĩa, cũng như đôi trai gái chỉ trọn vẹn khi được sum họp. Qua đó, tác giả thể hiện một tình yêu mộc mạc, chân thành, đậm chất làng quê, đồng thời gợi nỗi buồn man mác vì sự xa cách. Nghệ thuật sử dụng hình ảnh dân gian khiến câu thơ trở nên gần gũi, giản dị mà vẫn sâu sắc, cho thấy phong cách thơ riêng của Nguyễn Bính – một tiếng nói rất “quê” nhưng lại chạm đến trái tim người đọc.
Câu 2.
Trái Đất – hành tinh xanh nhỏ bé nhưng vô giá – là nơi duy nhất nuôi dưỡng sự sống của muôn loài. Thế nhưng, chính con người lại đang từng ngày làm tổn thương ngôi nhà chung ấy bằng sự ô nhiễm, tàn phá và vô cảm. Nhận định của Leonardo DiCaprio: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó” là lời nhắc nhở đầy ý nghĩa, khẳng định rằng bảo vệ Trái Đất cũng chính là bảo vệ sự sống con người. Hành tinh của chúng ta vốn tuyệt đẹp với biển xanh, rừng thẳm, bầu trời trong và muôn loài sinh vật cùng tồn tại hài hòa. Từ cơn mưa đầu mùa đến ánh nắng rực rỡ, tất cả đều là món quà thiên nhiên ban tặng giúp con người có không khí để thở, nước để uống và đất để trồng trọt. Thế nhưng, con người lại khai thác tài nguyên quá mức, thải ra hàng triệu tấn rác nhựa, chặt phá rừng, khiến khí hậu biến đổi nghiêm trọng. Mỗi năm, hàng trăm vụ cháy rừng, lũ lụt, hạn hán, băng tan… diễn ra khắp nơi – hậu quả từ sự vô ý thức của chính chúng ta. Thật đáng sợ khi nghĩ rằng nếu một ngày Trái Đất không còn khả năng nuôi dưỡng sự sống, loài người sẽ chẳng thể tìm được nơi nào khác để tồn tại. Vũ trụ bao la, nhưng chỉ Trái Đất là ngôi nhà duy nhất thích hợp cho chúng ta. Vì thế, bảo vệ hành tinh chính là bảo vệ cuộc sống và tương lai của mình. Để làm được điều đó, không cần những việc lớn lao, mà chỉ cần bắt đầu từ những hành động nhỏ bé mỗi ngày: bỏ rác đúng nơi quy định, hạn chế túi ni-lông, tiết kiệm điện, trồng cây xanh. Người lớn có thể chọn phương tiện thân thiện môi trường, tái sử dụng đồ cũ, giảm tiêu thụ đồ nhựa. Khi mỗi người đều hành động, hàng triệu việc nhỏ sẽ tạo thành sức mạnh lớn giúp Trái Đất hồi sinh. Bảo vệ Trái Đất không chỉ là nghĩa vụ mà còn là thước đo của lòng nhân ái và văn minh. Người yêu thiên nhiên là người biết trân trọng sự sống, biết sống chậm lại để cảm nhận tiếng chim hót, sắc trời xanh, hương đất sau mưa. Khi Trái Đất được che chở, con người sẽ được sống trong bình yên, khỏe mạnh và hạnh phúc. Câu nói của Leonardo DiCaprio nhắc ta rằng: Trái Đất không cần con người, nhưng con người lại cần Trái Đất. Nếu ta không thay đổi, thiên nhiên sẽ lên tiếng bằng bão lũ, hạn hán và bệnh tật. Hãy yêu và bảo vệ hành tinh này ngay từ hôm nay, vì đó là món quà vô giá mà chúng ta được nhận và cũng là món quà duy nhất có thể trao lại cho thế hệ mai sau.
Câu 1. Thể thơ của văn bản là thơ lục bát.
Câu 2. Cụm từ “chín nhớ mười mong” diễn tả nỗi nhớ da diết, khắc khoải, liên tục của người con trai với người mình yêu. Qua đó thể hiện tình cảm chân thành, sâu nặng và tha thiết của nhân vật trữ tình.
Câu 3. Biện pháp tu từ trong câu thơ “Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông” là nhân hoá.
- Tác dụng: Cách nói này khiến tình cảm trở nên sinh động và gần gũi hơn, như thể chính “thôn Đoài” cũng có tâm hồn, biết nhớ thương “thôn Đông”. Qua đó, tác giả diễn tả một cách tinh tế nỗi nhớ của đôi lứa yêu nhau và tình quê chân chất, mộc mạc.
Câu 4. Hai dòng thơ “Bao giờ bến mới gặp đò? / Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau?” gợi lên nỗi mong chờ, khắc khoải, xa cách của đôi trai gái. Hình ảnh “bến – đò”, “hoa – bướm” là ẩn dụ cho hai người yêu nhau nhưng chưa thể gặp gỡ, thể hiện niềm khao khát đoàn tụ đầy tha thiết.
Câu 5. Từ tâm trạng “tương tư” trong bài thơ, ta thấy đó là một tình yêu chân thành, sâu sắc nhưng cũng đầy cô đơn và mong ngóng. Qua đó, Nguyễn Bính gửi gắm rằng trong tình yêu, biết nhớ thương và chờ đợi người mình yêu chính là giá trị đẹp nhất của con tim – dù có xa cách, tình cảm ấy vẫn khiến con người trở nên nhân hậu và giàu cảm xúc hơn.