Ngô Huyền Châm

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Ngô Huyền Châm
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1. Những đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ:

"Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc."

"Cháu chăm quá, toàn dọn dẹp hộ chú thôi!".

"Không đâu, chẳng qua thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên!".

"Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy!".

"Chén trà nấp sau lưng mẹ thì làm sao uống sữa được?".

Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ: Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ để làm nổi bật sự đồng cảm đặc biệt của trẻ em với vạn vật xung quanh. Trẻ em có khả năng cảm nhận vẻ đẹp ẩn sâu bên trong sự vật, luôn khám phá mọi thứ với một tâm hồn trong sáng, hồn nhiên. Tác giả muốn thông qua câu chuyện về đứa trẻ để làm nổi bật ý nghĩa của sự đồng cảm trong cuộc sống.

2.Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ: Cả trẻ em và người nghệ sĩ đều có khả năng đồng cảm sâu sắc với vạn vật, nhìn sự vật bằng một góc nhìn riêng, độc đáo. Họ có thể cảm nhận được "tâm trạng" của đồ vật, ví dụ như chiếc đồng hồ bị úp mặt xuống bàn, hay chén trà bị khuất sau lưng mẹ.

Cơ sở của sự khâm phục, trân trọng: Tác giả khâm phục và trân trọng trẻ em vì sự đồng cảm tự nhiên, vô tư của chúng. Sự đồng cảm này không phải là sự chăm chỉ hay lễ phép thông thường, mà là một phẩm chất đặc biệt, giúp trẻ em nhìn thế giới một cách tinh tế và giàu cảm xúc, giống như một người nghệ sĩ.

1. Những đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ:

"Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc."

"Cháu chăm quá, toàn dọn dẹp hộ chú thôi!".

"Không đâu, chẳng qua thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên!".

"Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy!".

"Chén trà nấp sau lưng mẹ thì làm sao uống sữa được?".

Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ: Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ để làm nổi bật sự đồng cảm đặc biệt của trẻ em với vạn vật xung quanh. Trẻ em có khả năng cảm nhận vẻ đẹp ẩn sâu bên trong sự vật, luôn khám phá mọi thứ với một tâm hồn trong sáng, hồn nhiên. Tác giả muốn thông qua câu chuyện về đứa trẻ để làm nổi bật ý nghĩa của sự đồng cảm trong cuộc sống.

2.Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ: Cả trẻ em và người nghệ sĩ đều có khả năng đồng cảm sâu sắc với vạn vật, nhìn sự vật bằng một góc nhìn riêng, độc đáo. Họ có thể cảm nhận được "tâm trạng" của đồ vật, ví dụ như chiếc đồng hồ bị úp mặt xuống bàn, hay chén trà bị khuất sau lưng mẹ.

Cơ sở của sự khâm phục, trân trọng: Tác giả khâm phục và trân trọng trẻ em vì sự đồng cảm tự nhiên, vô tư của chúng. Sự đồng cảm này không phải là sự chăm chỉ hay lễ phép thông thường, mà là một phẩm chất đặc biệt, giúp trẻ em nhìn thế giới một cách tinh tế và giàu cảm xúc, giống như một người nghệ sĩ.

1. Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện qua cách mỗi người có nghề nghiệp khác nhau nhìn nhận một sự vật dưới những góc độ khác nhau.

Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái.

Bác làm vườn nhìn thấy sức sống.

Chú thợ mộc nhìn thấy chất liệu.

Anh họa sĩ nhìn thấy dáng vẻ, màu sắc, hình dáng.

2.Cái nhìn của người họa sĩ khác hẳn những người khác.

Họa sĩ chỉ thưởng thức dáng vẻ của sự vật hiện tại, không có mục đích gì khác.

Họa sĩ nhìn thấy khía cạnh hình thức, không phải khía cạnh thực tiễn.

Nói cách khác, họa sĩ chỉ thấy thế giới của "Mĩ" (cái đẹp) chứ không phải thế giới của "Chân" (cái thật) và "Thiện" (cái tốt).

1. Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện qua cách mỗi người có nghề nghiệp khác nhau nhìn nhận một sự vật dưới những góc độ khác nhau.

Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái.

Bác làm vườn nhìn thấy sức sống.

Chú thợ mộc nhìn thấy chất liệu.

Anh họa sĩ nhìn thấy dáng vẻ, màu sắc, hình dáng.

2.Cái nhìn của người họa sĩ khác hẳn những người khác.

Họa sĩ chỉ thưởng thức dáng vẻ của sự vật hiện tại, không có mục đích gì khác.

Họa sĩ nhìn thấy khía cạnh hình thức, không phải khía cạnh thực tiễn.

Nói cách khác, họa sĩ chỉ thấy thế giới của "Mĩ" (cái đẹp) chứ không phải thế giới của "Chân" (cái thật) và "Thiện" (cái tốt).

1. Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện qua cách mỗi người có nghề nghiệp khác nhau nhìn nhận một sự vật dưới những góc độ khác nhau.

Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái.

Bác làm vườn nhìn thấy sức sống.

Chú thợ mộc nhìn thấy chất liệu.

Anh họa sĩ nhìn thấy dáng vẻ, màu sắc, hình dáng.

2.Cái nhìn của người họa sĩ khác hẳn những người khác.

Họa sĩ chỉ thưởng thức dáng vẻ của sự vật hiện tại, không có mục đích gì khác.

Họa sĩ nhìn thấy khía cạnh hình thức, không phải khía cạnh thực tiễn.

Nói cách khác, họa sĩ chỉ thấy thế giới của "Mĩ" (cái đẹp) chứ không phải thế giới của "Chân" (cái thật) và "Thiện" (cái tốt).

1. Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện qua cách mỗi người có nghề nghiệp khác nhau nhìn nhận một sự vật dưới những góc độ khác nhau.

Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái.

Bác làm vườn nhìn thấy sức sống.

Chú thợ mộc nhìn thấy chất liệu.

Anh họa sĩ nhìn thấy dáng vẻ, màu sắc, hình dáng.

2.Cái nhìn của người họa sĩ khác hẳn những người khác.

Họa sĩ chỉ thưởng thức dáng vẻ của sự vật hiện tại, không có mục đích gì khác.

Họa sĩ nhìn thấy khía cạnh hình thức, không phải khía cạnh thực tiễn.

Nói cách khác, họa sĩ chỉ thấy thế giới của "Mĩ" (cái đẹp) chứ không phải thế giới của "Chân" (cái thật) và "Thiện" (cái tốt).

1 Tóm tắt: Một đứa bé vào phòng tác giả và giúp sắp xếp lại các đồ vật một cách ngay ngắn. Tác giả cảm ơn thì đứa bé trả lời rằng vì thấy chúng ở trong tình trạng không ổn nên cảm thấy bứt rứt không yên.

2. Sự đồng cảm của người nghệ sĩ và người thường

Theo tác giả, sự đồng cảm của người nghệ sĩ khác với người thường ở chỗ:

Người thường nhìn sự vật ở khía cạnh thực tiễn (Chân - Thiện), còn người nghệ sĩ nhìn sự vật ở khía cạnh hình thức, thưởng thức cái đẹp (Mĩ) của chúng.

Người nghệ sĩ cần phải có tấm lòng bao la, đồng cảm với mọi sự vật trên đời, đạt được cảnh giới "ta và vật một thể" trong sáng tạo nghệ thuật.

3. Tác dụng của việc kể chuyện trong văn bản nghị luận

Việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có tác dụng:

Làm tăng sức hấp dẫn, tạo sự lôi cuốn cho văn bản.

Giúp người đọc dễ dàng nắm bắt và hiểu nội dung văn bản hơn.

Tạo sự liên kết mạch lạc giữa phần mở đầu và các đoạn sau của văn bản.

Khẳng định đồng cảm là phẩm chất không thể thiếu ở người nghệ sĩ và chứng minh bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật đích thực.