Ngô Chí Quỳnh
Giới thiệu về bản thân
S=1/2gt2
14,7=1/2*9,8*t2
suy ra t=1,73
a. Đồ thị là một đường gấp khúc đi qua các điểm (0, 0), (5, 10), (10, 20), (15, 30), (20, 30), (25, 30).
b. Nam chuyển động thẳng đều trong 15s đầu sau đó dừng lại và đứng yên trong 10s tiếp theo.
c. Vận tốc của xe trong 15s đầu là 2m/s.Vận tốc trung bình trong suốt quá trình chuyển động là 1,2m/s
a. v=v0+at
10=18+(-0,3)*t
suy ra t=26,67s
b. v=v0+at
0=18+(-0,3)*t
suy ra t=60s
c. S=v0t+1/2at2
=1080*60+1/2*(-0,3)*(60)2
=540 m
bấm máy tính đi
Lập luận chặt chẽ: Bài viết đưa ra các luận điểm rõ ràng, có dẫn chứng thực tế (ví dụ: "nhìn quanh, đâu cũng thấy người đang nói - nghe điện thoại hoặc dán mắt vào điện thoại thông minh"). Sử dụng các câu hỏi tu từ: Tiêu đề bài viết là một câu hỏi tu từ, gợi mở vấn đề và kích thích người đọc suy nghĩ. Ngôn ngữ gần gũi, dễ hiểu: Bài viết sử dụng từ ngữ phổ thông, dễ tiếp cận với nhiều đối tượng độc giả, đặc biệt là giới trẻ. Đề cập đến vấn đề mang tính thời sự: Vấn đề "nghiện điện thoại thông minh" là một hiện tượng phổ biến trong xã hội hiện đại, thu hút sự quan tâm của nhiều người.
Bài viết "Điện thoại thông minh và người dùng, ai là ông chủ?" thảo luận về sự phát triển của công nghệ thông tin và điện thoại thông minh, cũng như những tác động của nó đến người dùng. Bài viết đề cập đến việc con người ngày càng phụ thuộc vào điện thoại thông minh, dẫn đến "bệnh nghiện" điện thoại. Tuy nhiên, bài viết cũng nhấn mạnh những lợi ích của điện thoại thông minh, như giúp kết nối mọi người một cách nhanh chóng và dễ dàng truy cập internet.
-Các Luận điểm : +Điện thoại thông minh là sản phẩm của thời đại công nghệ thông tin. +Con người có xu hướng "nghiện" điện thoại thông minh, đặc biệt là giới trẻ. +Điện thoại thông minh giúp kết nối mọi người và truy cập internet dễ dàng. +Bài viết đặt câu hỏi về mối quan hệ giữa điện thoại thông minh và người dùng, ai là người làm chủ.
Câu 1:
- Những câu nói về trẻ thơ: + Trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm + Chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hệt sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu,.... Tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều. Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được. + Bản chất của trẻ em là nghệ thuật. + Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người. - Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ như vậy nhằm nhấn mạnh nghệ thuật qua cái nhìn của trẻ em là nghệ thuật chân thật, chân chính nhất và tuổi thơ là lúc chúng ta có thể dễ dàng cảm nhận tư vị của cái đẹp.
Câu 2:
- Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ là giàu lòng đồng cảm. - Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở tác giả phát hiện “bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật”. Trẻ em không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thành sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu. Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hồn nhiên cây cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chung chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều.
Câu 1:Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện qua cách mỗi người nhìn nhận một đối tượng dưới những góc độ khác nhau, tùy thuộc vào nghề nghiệp và mục đích của họ.
Câu 2 :Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới là cái nhìn chủ quan, độc đáo, và mang tính thẩm mỹ cao, tập trung vào hình thức, màu sắc, và cảm xúc thay vì tính thực tiễn hay chức năng.
Câu 1
-Tóm tắt câu chuyện:Một đứa bé vào phòng tác giả và sắp xếp lại đồ đạc. Nó lật lại chiếc đồng hồ quả quýt úp mặt, chuyển chén trà đặt sau quai ấm đến trước vòi ấm, đảo lại đôi giày một xuôi một ngược dưới gầm giường, và giấu dây treo tranh bị thõng ra ngoài. Khi tác giả cảm ơn, đứa bé trả lời: "Chẳng qua thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên!".
-Bài học rút ra:Câu chuyện giúp tác giả nhận ra rằng sự đồng cảm của người nghệ sĩ khác với người thường. Người nghệ sĩ có thể đồng cảm với vạn vật, cảm nhận được "sự bực bội" của chiếc đồng hồ, "nỗi buồn" của chén trà hay "sự cô đơn" của đôi giày.
Câu 2:Theo tác giả, sự đồng cảm của người nghệ sĩ rộng lớn hơn người thường. Người nghệ sĩ có thể đồng cảm với vạn vật, với những thứ vô tri vô giác, nhìn thấy được vẻ đẹp và đời sống nội tâm của chúng. Sự đồng cảm này giúp họ sáng tạo ra những tác phẩm nghệ thuật có chiều sâu và ý nghĩa.
Câu 3:
-Việc đặt vấn đề bằng một câu chuyện có tác dụng:
+ Tạo sự gần gũi, hấp dẫn và thu hút sự chú ý của người đọc ngay từ đầu.Làm cho vấn đề nghị luận trở nên sinh động, dễ hình dung và dễ tiếp nhận hơn.Giúp người đọc có thể liên hệ và suy ngẫm về những trải nghiệm cá nhân, từ đó dễ dàng đồng cảm với luận điểm của tác giả.Câu chuyện mở đầu đóng vai trò làm tiền đề, khơi gợi vấn đề bàn luận một cách tự nhiên và logic.
AED
DEG
EGC
EBC
EDC