Lý Tiểu Quyển

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lý Tiểu Quyển
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1: Các phương thức biểu đạt Văn bản sử dụng kết hợp các phương thức biểu đạt: Tự sự: Kể lại sự việc về bếp Hoàng Cầm và người chiến sĩ nuôi quân. Biểu cảm: Thể hiện tình cảm, sự trân trọng và tự hào của tác giả đối với giá trị lịch sử của chiếc bếp. Nghị luận: Đưa ra những suy ngẫm, đánh giá về sự trường tồn của "cái bếp huyền thoại" trong lòng dân tộc. Câu 2: Sự việc chính của văn bản Văn bản kể về chiếc bếp Hoàng Cầm và người chiến sĩ nuôi quân cùng tên. Cụ thể là sự tồn tại bền bỉ của chiếc bếp này trong cuộc kháng chiến vệ quốc và vị trí không thể thay thế của nó trong lịch sử dân tộc. Câu 3: Cảm hứng chủ đạo Cảm hứng chủ đạo của tác giả là sự ngợi ca, lòng biết ơn và niềm tự hào. Tác giả tôn vinh những giá trị bình dị nhưng vĩ đại, khẳng định rằng dù thời gian trôi qua, những đóng góp thầm lặng cho đất nước (như bếp Hoàng Cầm) sẽ trở thành huyền thoại bất tử. Câu 4: Nội dung của văn bản Văn bản khẳng định giá trị lịch sử và ý nghĩa tinh thần to lớn của bếp Hoàng Cầm. Qua đó, tác giả bày tỏ thái độ trân trọng đối với những sáng tạo thầm lặng trong kháng chiến và nhắc nhở thế hệ sau về một "huyền thoại" đã góp phần sưởi ấm và nuôi dưỡng sức manh

Câu 5.Chi tiết này tạo nên một sự đối lập thú vị giữa một vật dụng đời thường, thô sơ với tầm vóc "huyền thoại" của lịch sử. Nó cho thấy sức sống mãnh liệt của ký ức chiến tranh và lòng biết ơn của hậu thế đối với những hy sinh thầm lặng của người lính. Chi tiết: "Cái bếp đã đi vào lịch sử... có thể sẽ trở thành cái bếp huyền thoại truyền mãi đến muôn đời." Lý do: Chi tiết này tạo nên một sự đối lập thú vị giữa một vật dụng đời thường, thô sơ với tầm vóc "huyền

Câu 1.

Hình ảnh "Hoa chanh nở giữa vườn chanh" là một hình ảnh thơ vừa giản dị vừa giàu sức gợi, hàm chứa nhiều tầng ý nghĩa sâu sắc. Về nghĩa đen, đó là một cảnh tượng quen thuộc, tả thực vẻ đẹp thuần khiết của thiên nhiên nông thôn: những bông hoa trắng ngần nổi bật trên nền xanh mát của lá và cây chanh. Tuy nhiên, sức nặng của hình ảnh nằm ở ý nghĩa ẩn dụ. "Hoa chanh" là vẻ đẹp, là sự tinh khôi, là sự sống, còn "vườn chanh" là môi trường, là hoàn cảnh quen thuộc, là cội nguồn. Sự "nở giữa" không gian quen thuộc ấy không chỉ khẳng định vẻ đẹp ấy là chân thực, nguyên bản mà còn gợi lên một triết lí về sự kiên định và giá trị tự thân. Bông hoa không cần phải rời xa cội rễ, không cần phải thay đổi bản chất để tỏa sáng. Nó giữ trọn vẻ đẹp mộc mạc, bình dị và kiên cường ngay trong môi trường sinh thành của mình, giống như vẻ đẹp "chân quê" hay sự thủy chung với giá trị truyền thống. Hình ảnh này vì thế mà trở thành biểu tượng cho những vẻ đẹp thuần hậu, bền bỉ, không bị pha tạp, đáng trân trọng.

Câu 1.

Phương thức biểu đạt chính là Biểu cảm Câu 2. Thường là sự đồng cảm, thán phục trước tài năng của Huy Cận và nỗi buồn cô đơn,sự suy tư được gợi ra từ bài thơ. Câu 3. Sự khác biệt lớn nhất giữa thơ cổ điển (thơ xưa) và thơ mới (Tràng giang) khi miêu tả cảnh tĩnh vắng là: Thơ xưa: Tĩnh vắng để tìm đến sự thanh thản, hòa hợp với thiên nhiên. Thơ mới (Tràng giang): Tĩnh vắng để làm nổi bật nỗi cô đơn, lạc lõng, sầu muộn của cái tôi cá nhân. Câu 4.

"Nhịp chảy trôi miên viễn" thường được thể hiện qua các từ ngữ miêu tả sự mênh mông, vô tận, nhịp thơ chậm rãi, ngân vang, và các hình ảnh mở rộng không gian (như "sóng gợn", "thuyền về", "củi một cành khô lạc mấy dòng"). Câu 5. Tâm trạng sầu buồn: Vì nó gần gũi với nỗi buồn chung của thế hệ. Thiên nhiên rộng lớn, hoang vắng: Vì nó làm nổi bật sự nhỏ bé của con người. Sự kết hợp cổ điển và hiện đại: Vì nó thể hiện tài năng sáng tạo của Huy Cận.