Đào Bảo Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Vấn đề thiết thực, gần gũi
Lí lẽ, dẫn chứng thực tế
Lập luận rõ ràng logic
Thông điệp rõ ràng có tính định hướng
Vấn đề thiết thực, gần gũi
Lí lẽ, dẫn chứng thực tế
Lập luận rõ ràng logic
Thông điệp rõ ràng có tính định hướng
Vấn đề thiết thực, gần gũi
Lí lẽ, dẫn chứng thực tế
Lập luận rõ ràng logic
Thông điệp rõ ràng có tính định hướng
Câu 1.
Những đoạn, câu nói về trẻ em và tuổi thơ là các phần kể về đứa bé trong phòng tác giả:
Một đứa bé vào phòng tôi giúp tôi sắp xếp đồ đạc
Không đâu, chẳng qua thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên!”,
“Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy!”.
→ Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ vì trẻ em có tâm hồn trong sáng, hồn nhiên và đồng cảm sâu sắc với thế giới xung quanh. Chúng nhìn sự vật bằng tình cảm và cảm xúc chân thật, giống như người nghệ sĩ.
Câu 2:
Tác giả nhận thấy trẻ em và người nghệ sĩ đều có tâm hồn nhạy cảm, biết rung động trước cái đẹp và luôn đồng cảm với mọi vật xung quanh.
Câu 1:Theo tác giả, mỗi người ở mỗi nghề nghiệp khác nhau sẽ nhìn sự vật dưới một góc độ riêng.
Câu 2:Người họa sĩ nhìn sự vật bằng con mắt nghệ thuật, họ chú ý đến hình dáng, màu sắc, vẻ đẹp thẩm mỹ của sự vật chứ không nhằm mục đích thực tiễn.
Câu 1'Câu chuyện kể về một đứa bé đến giúp tác giả sắp xếp đồ đạc. Nó luôn để ý đến từng chi tiết nhỏ — lật lại đồng hồ, đặt chén trà đúng vị trí, chỉnh lại đôi giày, treo tranh ngay ngắn... Bé làm vậy không phải vì được sai bảo mà vì thấy “để như thế cháu bứt rứt không yên”.
Câu 2.Người nghệ sĩ có trái tim nhạy cảm hơn người thường, họ dễ rung động, dễ nhận ra cái đẹp, cái chưa hài hòa trong cuộc sống, từ đó bộc lộ cảm xúc qua nghệ thuật.
Câu 3:Cách mở đầu bằng một câu chuyện giúp bài nghị luận sinh động, gần gũi và dễ hiểu hơn, đồng thời giúp người đọc dễ cảm nhận được nội dung và ý nghĩa mà tác giả muốn nói.