Phùng Minh Thương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phùng Minh Thương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”. Cách kể này giúp câu chuyện trở nên chân thực, giàu cảm xúc và tạo điều kiện để người kể trực tiếp bộc lộ suy nghĩ, tâm trạng của mình.


Câu 2.
Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, mọi sự việc, tình huống và cảm xúc đều được nhìn nhận, đánh giá qua góc nhìn của nhân vật Chi-hon – người con gái thứ ba trong gia đình. Nhờ đó, những day dứt, ân hận của nhân vật được thể hiện rõ nét.


Câu 3.
Đoạn văn sử dụng biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ…”. Biện pháp này giúp tăng tính liên kết, tạo nhịp điệu cho đoạn văn, đồng thời nhấn mạnh sự đối lập giữa khoảnh khắc mẹ bị lạc và việc Chi-hon đang bận rộn với cuộc sống riêng nơi xa. Qua đó, làm nổi bật tâm trạng tự trách, ân hận của Chi-hon khi nhớ lại biến cố ấy. Ngoài ra biện pháp tu từ này còn tạo nhịp điệu day dứt, tăng tính hấp dẫn cho đoạn trích.


Câu 4.
Qua lời kể của Chi-hon, người mẹ hiện lên với nhiều phẩm chất đáng quý: mạnh mẽ, kiên cường, yêu thương và hi sinh vì con cái. Dù ở chốn đông đúc, xa lạ, mẹ vẫn vững vàng che chở cho con; đồng thời luôn mong con được đẹp đẽ, hạnh phúc hơn mình.
Câu văn thể hiện rõ phẩm chất ấy là:

“Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ.”


Câu 5.
Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, vô tình làm mẹ buồn mà không nhận ra. Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi ta thờ ơ với cảm xúc của họ hoặc bỏ qua những điều họ âm thầm dành cho mình, tình cảm gia đình dần bị tổn thương. Đôi khi chỉ một lời nói hờ hững hay một sự bận rộn không đúng lúc cũng đủ khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm, lắng nghe và trân trọng những yêu thương giản dị từ gia đình để không phải hối tiếc về sau.

Câu 1.
Văn bản được kể theo ngôi thứ nhất, người kể chuyện xưng “tôi”. Cách kể này giúp câu chuyện trở nên chân thực, giàu cảm xúc và tạo điều kiện để người kể trực tiếp bộc lộ suy nghĩ, tâm trạng của mình.


Câu 2.
Đoạn trích sử dụng điểm nhìn bên trong, mọi sự việc, tình huống và cảm xúc đều được nhìn nhận, đánh giá qua góc nhìn của nhân vật Chi-hon – người con gái thứ ba trong gia đình. Nhờ đó, những day dứt, ân hận của nhân vật được thể hiện rõ nét.


Câu 3.
Đoạn văn sử dụng biện pháp lặp cấu trúc “Lúc mẹ…”. Biện pháp này giúp tăng tính liên kết, tạo nhịp điệu cho đoạn văn, đồng thời nhấn mạnh sự đối lập giữa khoảnh khắc mẹ bị lạc và việc Chi-hon đang bận rộn với cuộc sống riêng nơi xa. Qua đó, làm nổi bật tâm trạng tự trách, ân hận của Chi-hon khi nhớ lại biến cố ấy. Ngoài ra biện pháp tu từ này còn tạo nhịp điệu day dứt, tăng tính hấp dẫn cho đoạn trích.


Câu 4.
Qua lời kể của Chi-hon, người mẹ hiện lên với nhiều phẩm chất đáng quý: mạnh mẽ, kiên cường, yêu thương và hi sinh vì con cái. Dù ở chốn đông đúc, xa lạ, mẹ vẫn vững vàng che chở cho con; đồng thời luôn mong con được đẹp đẽ, hạnh phúc hơn mình.
Câu văn thể hiện rõ phẩm chất ấy là:

“Mẹ nắm chặt tay cô, bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang từ trên cao nhìn thẳng xuống, rồi băng qua quảng trường và đợi anh cả dưới chân tháp đồng hồ.”


Câu 5.
Chi-hon hối tiếc vì đã không thử mặc chiếc váy mẹ chọn, vô tình làm mẹ buồn mà không nhận ra. Những hành động vô tâm, dù nhỏ nhặt, đôi khi lại có thể gây tổn thương sâu sắc cho những người thân yêu. Khi ta thờ ơ với cảm xúc của họ hoặc bỏ qua những điều họ âm thầm dành cho mình, tình cảm gia đình dần bị tổn thương. Đôi khi chỉ một lời nói hờ hững hay một sự bận rộn không đúng lúc cũng đủ khiến người thân cảm thấy bị bỏ rơi. Vì vậy, mỗi người cần học cách quan tâm, lắng nghe và trân trọng những yêu thương giản dị từ gia đình để không phải hối tiếc về sau.