Sùng Vảng Dìn
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: -Thể thơ: "Tự do"
-Số chữ trong mỗi dòng thơ không bằng nhau có(6,7,8.. chữ).
Câu 2: -Người ông bàn giao cho người cháu những giá trị tinh thần, vẻ đẹp thiên nhiên và cuộc sống bình dị: -Thiên nhiên và cảnh vật: Gió heo may, góc phố, mùi ngô nướng, tháng Giêng hương bưởi, cỏ mùa xuân xanh. -Tình cảm và con người: Những mặt người đẫm nắng, đẫm yêu thương trên trái đất này. -Trải nghiệm tâm hồn: Một chút buồn, một chút ngậm ngùi, chút cô đơn và cả những câu thơ.
Câu 3: -Đó là những ký ức đau thương của chiến tranh ("loạn lạc"), sự khắc nghiệt của thiên nhiên ("sương muối") và những nhọc nhằn, khổ cực của thế hệ đi trước. -Thể hiện lòng vị tha và tình yêu thương bao la: Ông muốn tự mình gánh vác những đau thương của quá khứ để dành cho cháu một tương lai hòa bình, tươi đẹp và nhẹ nhàng nhất.
Câu 4: Điệp ngữ: Từ "Bàn giao" (được lặp lại nhiều lần ở đầu các khổ thơ và dòng thơ). Tác dụng: Về nội dung: Nhấn mạnh ý niệm về sự tiếp nối giữa các thế hệ. Khẳng định trách nhiệm của thế hệ đi trước trong việc trao truyền những giá trị tốt đẹp cho thế hệ sau. Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu da diết, chân thành như một lời dặn dò, tâm tình đầy xúc động của người ông dành cho cháu.
Câu 5: Trước những giá trị quý giá và thiêng liêng mà thế hệ cha ông đã bàn giao, chúng ta cần có thái độ trân trọng và biết ơn sâu sắc. Đầu tiên, mỗi cá nhân phải ý thức được rằng cuộc sống hòa bình và tươi đẹp hôm nay được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt của lớp người đi trước. Từ sự thấu hiểu đó, chúng ta cần có trách nhiệm giữ gìn, bảo tồn và phát huy những di sản văn hóa, tinh thần tốt đẹp của dân tộc. Không chỉ dừng lại ở việc thụ hưởng, thế hệ trẻ ngày nay cần nỗ lực học tập và rèn luyện để viết tiếp những trang sử mới, làm giàu thêm những giá trị mà mình đã nhận được. Đó chính là cách tốt nhất để tri ân và xứng đáng với sự kỳ vọng của các thế hệ đi trước.
Câu 1:
Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một nốt lặng đầy suy tư về sự chuyển nối giữa các thế hệ và dòng chảy không ngừng của thời gian. Với nhan đề tưởng chừng như khô khan, tác giả đã khéo léo chuyển hóa một thủ tục hành chính thành một nghi thức nhân văn cao cả. Hình ảnh sự "bàn giao" trong bài không chỉ là việc chuyển giao công việc hay trách nhiệm, mà còn là sự trao gửi niềm tin, khát vọng và cả những trăn trở chưa trọn của một đời người. Giọng thơ điềm tĩnh, mang đậm chất triết luận, thể hiện cái nhìn bao dung của người đi trước khi đối diện với quy luật nghiệt ngã của tuổi tác. Tác giả không ngậm ngùi trước sự hữu hạn của cá nhân mà thanh thản đón nhận nó như một lẽ tự nhiên để nhường chỗ cho sức trẻ và sự đổi mới. Qua đó, bài thơ nhắc nhở mỗi chúng ta về ý thức trách nhiệm trong mỗi "ca trực" của cuộc đời mình: sống hết mình để khi đến lúc phải "bàn giao", ta có thể mỉm cười để lại một di sản ý nghĩa cho mai sau.
Câu 2:
Có ai đó đã từng ví von rằng: "Thế giới là một cuốn sách, và những người không đi chỉ đọc được một trang". Với những người trẻ đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời, cuốn sách ấy còn mới tinh và đầy rẫy những khoảng trống đang chờ được lấp đầy. Để viết nên một cuộc đời rực rỡ, "trải nghiệm" chính là hành trang quan trọng nhất, là chất xúc tác biến những năm tháng thanh xuân trở nên vô giá. Trải nghiệm không phải là một khái niệm quá xa vời. Đó là quá trình chúng ta tự mình dấn thân, trực tiếp tham gia vào các hoạt động thực tế để thu nhận kiến thức, kỹ năng và cảm xúc. Trải nghiệm có thể là một chuyến du lịch bụi đến vùng đất mới, là một lần tham gia chiến dịch mùa hè xanh, hay giản đơn hơn là tự tay chuẩn bị một bữa cơm, học một ngôn ngữ mới hoặc đối mặt với một thất bại đầu đời. Đó là hành trình đi từ "biết" đến "hiểu" và cuối cùng là "thấm". Tại sao trải nghiệm lại là đặc quyền và cũng là nhiệm vụ của tuổi trẻ? Trước hết, tuổi trẻ là quãng thời gian chúng ta có nguồn năng lượng dồi dào nhất, trí tò mò mạnh mẽ nhất và đặc biệt là "có quyền được sai". Trải nghiệm giúp chúng ta phá vỡ những giới hạn của bản thân và những lý thuyết khô khan trên trang giấy. Khi bước ra ngoài thế giới, ta mới nhận ra rằng thực tế luôn đa dạng và khắc nghiệt hơn những gì mình hình dung. Từ những va vấp đó, ta rèn luyện được bản lĩnh, sự kiên cường và khả năng thích nghi – những yếu tố cốt lõi để thành công trong xã hội hiện đại. Hơn thế nữa, trải nghiệm là cách tốt nhất để chúng ta định vị bản thân. Nhiều người trẻ loay hoay không biết mình thích gì, mạnh ở đâu. Chỉ có thông qua việc thử sức ở nhiều lĩnh vực khác nhau, ta mới tìm thấy đam mê thực sự và ý nghĩa của sự tồn tại. Một sinh viên ngành Kinh tế tham gia một câu lạc bộ kịch nói có thể nhận ra mình có thiên bẩm về nghệ thuật; một thanh niên thành thị đi tình nguyện vùng cao có thể nhận ra giá trị của sự sẻ chia và lòng trắc ẩn. Mỗi trải nghiệm là một mảnh ghép giúp bức tranh chân dung của chính mình trở nên rõ nét hơn. Tuy nhiên, chúng ta cần hiểu đúng về sự trải nghiệm. Trải nghiệm không phải là sự hưởng thụ xa hoa, cũng không phải là việc dấn thân vào những thử thách nguy hiểm, vô bổ hay những thói hư tật xấu để "cho biết với đời". Sự trải nghiệm đích thực phải mang lại sự trưởng thành về nhận thức và tâm hồn. Thật đáng tiếc khi hiện nay có một bộ phận giới trẻ mắc hội chứng "ngại đi", chỉ quanh quẩn trong vùng an toàn, đắm chìm trong thế giới ảo và để thanh xuân trôi qua một cách tẻ nhạt. Tóm lại, tuổi trẻ mà thiếu đi sự trải nghiệm thì chỉ là một khoảng thời gian trống rỗng. Đừng sợ nắng gió làm đen da, đừng sợ những vất vả làm chùn chân, và cũng đừng sợ thất bại sẽ làm ta gục ngã. Bởi lẽ, sau mỗi chuyến đi, sau mỗi việc làm, thứ chúng ta nhận được không chỉ là kinh nghiệm mà còn là một tâm hồn giàu có và một bản lĩnh sắt đá. Hãy dũng cảm bước ra ngoài, lắng nghe nhịp đập của cuộc sống và để trải nghiệm mài giũa chúng ta thành những viên ngọc sáng nhất của chính cuộc đời mình.