Nguyễn Bảo Châu
Giới thiệu về bản thân
Câu1:
Bài thơ "Bàn giao" của Vũ Quần Phương là một lời tâm tình xúc động của người ông gửi lại cho cháu những hành trang tinh thần trước lúc đi xa. Bằng thể thơ tự do và giọng điệu thủ thỉ, tác giả đã tạo nên một cuộc "bàn giao" đặc biệt: ông không trao của cải vật chất mà trao cả một thế giới cảm xúc và nhân cách. Đó là "gió heo may", "hương bưởi tháng giêng", "mặt người đẫm nắng, đẫm yêu thương" những vẻ đẹp bình dị mà bền vững của quê hương. Đáng quý hơn, ông chỉ giữ lại cho mình "những tháng ngày vất vả", còn cháu chỉ nhận "một chút buồn, chút cô đơn" đủ để làm người. Điệp ngữ "bàn giao" vang lên tha thiết như một nghi thức truyền trao thiêng liêng giữa hai thế hệ. Câu thơ
"Cắn răng mà chịu thiệt, vững gót để làm người" được gửi lại như một kim chỉ nam đạo đức. Bài thơ vì thế không chỉ là tình cảm gia đình mà còn là thông điệp về sự tiếp nối: thế hệ sau phải biết trân trọng quá khứ, sống tử tế để xứng đáng với những hy sinh của cha ông.
Câu2:
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, tuổi trẻ chính là khoảng thời gian đẹp nhất nhưng cũng ngắn ngủi nhất. Và để tuổi trẻ không trôi qua vô nghĩa, điều mà mỗi người trẻ cần nhất chính là sự trải nghiệm.
Trước hết, trải nghiệm là quá trình trực tiếp tham gia, dấn thân vào cuộc sống để tích lũy hiểu biết, kỹ năng và vốn sống cho riêng mình. Nếu tri thức trong sách vở là ngọn đèn, thì trải nghiệm chính là dầu để ngọn đèn ấy cháy sáng. Tuổi trẻ là tuổi của sức khỏe, nhiệt huyết và khả năng phục hồi nhanh sau vấp ngã. Vì thế, đây là thời điểm lý tưởng nhất để thử, để sai và để làm lại.
Một chuyến đi tình nguyện vùng cao dạy ta thấu hiểu sự thiếu thốn và lòng biết ơn; một lần thất bại trong cuộc thi cho ta bài học về sự chuẩn bị và khiêm tốn một công việc làm thêm giúp ta hiểu giá trị của đồng tiền và sự lao động. Không có trải nghiệm, tuổi trẻ chỉ là những ngày tháng phẳng lặng, đẹp nhưng vô vị Trải nghiệm mang đến cho người trẻ ba món quà lớn. Thứ nhất là sự trưởng thành.
Chỉ khi va chạm với thực tế, ta mới biết mình mạnh, yếu ở đâu, mới học được cách tự đứng dậy sau cú ngã. "Một chút buồn, chút cô đơn" mà người ông trong bài thơ
"Bàn giao" gửi lại cho cháu, thực chất cũng là một dạng trải nghiệm cảm xúc để người trẻ "vững gót làm người". Thứ hai là sự thấu hiểu. Trải nghiệm giúp ta bước ra khỏi cái tôi chật hẹp, để thấy cuộc đời có nhiều mảnh ghép khác nhau, từ đó biết cảm thông và sống nhân văn hơn. Thứ ba, trải nghiệm tạo nên bản sắc. Giữa hàng triệu người trẻ cùng trang lứa, điều làm bạn khác biệt không phải điểm số, mà là những câu chuyện bạn đã sống, những con đường bạn đã đi qua.
Tuy nhiên, trải nghiệm không đồng nghĩa với lao vào tất cả mọi thứ một cách mù quáng. Trải nghiệm cần sự dũng cảm, nhưng cũng cần tỉnh táo để biết đâu là giới hạn, đâu là giá trị.Trải nghiệm ma túy, bạo lực, lối sống buông thả không làm ta trưởng thành mà chỉ kéo ta xuống vực.
Người trẻ khôn ngoan là người dám bước ra khỏi vùng an toàn, nhưng luôn giữ cho mình một "câu thơ vững gót" những nguyên tắc đạo đức, pháp luật làm điểm tựa.
Chúng ta đang sống trong thời đại mà cha ông đã "bàn giao" lại một đất nước hòa bình, một thế giới phẳng với vô vàn cơ hội.
Đừng để tuổi trẻ trôi qua trong phòng điều hòa và màn hình điện thoại. Hãy xách ba lô lên, hãy đăng ký một dự án, hãy thử một công việc mới, hãy lắng nghe một cuộc đời khác. Bởi chỉ có trải nghiệm mới biến tuổi trẻ thành hành trang, chứ không phải hành lý. Và khi ngoảnh lại, ta có thể mỉm cười vì mình đã sống một tuổi trẻ không hề lưng chừng, không hề tiếc nuối.
Như Vũ Quần Phương đã viết, thế hệ đi trước sẵn sàng giữ lại "những tháng ngày vất vả" để ta được nhận "tháng giêng hương bưởi". Việc của tuổi trẻ hôm nay là sống sao cho xứng đáng với sự bàn giao ấy: dám trải nghiệm, dám chịu trách nhiệm, để viết tiếp câu chuyện đẹp đẽ của dân tộc mình.