Thái Bảo Ngân
Giới thiệu về bản thân
câu 1
“Văn học là tấm gương phản chiếu tâm hồn con người”, qua những liên tưởng của nhân vật trữ tình khi nghe giọng hát người nông dân trong đoạn thơ, ta cảm nhận được vẻ đẹp bình dị mà sâu sắc của cuộc sống. Những hình ảnh so sánh “giọng hát như tiếng lúa khô chảy vào trong cót”, “như đất ấm dào lên trong loé sáng lưỡi cày” có thể được hiểu là sự cảm nhận tinh tế về âm thanh lao động gắn liền với thiên nhiên, ruộng đồng, mang hơi thở ấm áp của cuộc sống. Điều đó gợi lời khuyên rằng mỗi người cần biết lắng nghe, cảm nhận những điều giản dị quanh mình; đồng thời cũng là nhiệm vụ của con người trong việc trân trọng giá trị lao động. Qua đó khẳng định vẻ đẹp của cuộc sống không nằm ở những điều lớn lao mà ở chính những điều gần gũi, thân thuộc. Thông điệp rút ra là hãy biết yêu quý, nâng niu những giá trị bình dị trong cuộc sống. Trong thực tế đã có rất nhiều người tìm thấy niềm vui từ những điều nhỏ bé như tiếng chim, cánh đồng, lời hát lao động. Tuy nhiên, vẫn còn một số người sống vội vàng, thờ ơ, không biết cảm nhận. Thiết nghĩ đó là quan niệm sai lầm vì sẽ khiến con người trở nên khô khan, vô cảm. Bản thân em nhận thấy cần sống chậm lại, biết lắng nghe và trân trọng những điều giản dị để cuộc sống ý nghĩa hơn.
Câu 2
“Tuổi trẻ là mùa xuân của đời người” – quãng thời gian đẹp nhất để con người nuôi dưỡng khát vọng và định hình tương lai. Trong xã hội hiện đại, có ý kiến cho rằng tuổi trẻ cần sống có ước mơ, nhưng cũng có quan điểm khác khẳng định người trẻ trong thời hội nhập phải sống thực tế. Vấn đề đặt ra là: tuổi trẻ nên lựa chọn lý tưởng hay thực tế, hay cần dung hòa cả hai?
Ước mơ có thể được hiểu là những khát vọng, mục tiêu tốt đẹp mà con người hướng tới trong tương lai. Sống thực tế là biết nhìn nhận đúng hoàn cảnh, khả năng của bản thân để đưa ra lựa chọn phù hợp. Hai quan điểm này tưởng như đối lập nhưng thực chất lại bổ sung cho nhau. Ước mơ giúp con người có động lực vươn lên, còn thực tế giúp ta đi đúng hướng, tránh viển vông. Từ đó, có thể rút ra lời khuyên rằng người trẻ cần biết nuôi dưỡng ước mơ nhưng phải gắn với điều kiện thực tế. Đây cũng là nhiệm vụ quan trọng của tuổi trẻ: vừa dám nghĩ lớn, vừa biết hành động thiết thực. Khẳng định rằng một tuổi trẻ ý nghĩa là tuổi trẻ biết kết hợp hài hòa giữa ước mơ và thực tế. Thông điệp đặt ra là: hãy sống có khát vọng nhưng đừng quên đôi chân luôn chạm đất.
Trong thực tế, đã có rất nhiều tấm gương tiêu biểu biết cân bằng giữa ước mơ và thực tế. Nguyễn Hà Đông từng nuôi ước mơ sáng tạo trò chơi nhưng cũng bắt đầu từ những bước đi nhỏ, thực tế. Hay Sơn Tùng M-TP đã theo đuổi đam mê âm nhạc nhưng luôn nỗ lực rèn luyện để khẳng định bản thân. Những con người ấy cho thấy: ước mơ không viển vông nếu được xây dựng trên nền tảng thực tế.
Tuy nhiên, vẫn còn một số bạn trẻ hoặc chỉ mơ mộng viển vông mà không hành động, hoặc quá thực dụng mà đánh mất khát vọng. Người chỉ sống trong ước mơ dễ rơi vào ảo tưởng, thất bại; ngược lại, người chỉ sống thực tế có thể trở nên khô khan, thiếu mục tiêu lớn lao. Thiết nghĩ, cả hai quan niệm nếu tách rời đều chưa đúng, mà cần được nhìn nhận trong mối quan hệ bổ sung cho nhau.
Bản thân em nhận thấy rằng, là một người trẻ, cần xác định cho mình ước mơ rõ ràng nhưng cũng phải học tập, rèn luyện và hành động phù hợp với khả năng. Chỉ khi biết kết hợp giữa khát vọng và thực tế, ta mới có thể tiến xa và vững chắc trên con đường tương lai.
câu1 Văn bản được viết theo thể thơ tự do
câu 2
Các từ ngữ, hình ảnh tả âm thanh:
“xôn xao”
“tiếng bánh xe trâu lặng lẽ qua đêm”
“ai gọi đấy, ai đang cười khúc khích”
“giọng hát trầm trầm”
“tiếng huầy ơ”
Câu 3
Nhấn mạnh: trạng thái thức dậy nhẹ nhàng, tinh khôi của nhân vật trữ tình
Tăng sức gợi hình, gợi cảm, giúp hình ảnh trở nên sinh động, giàu sức sống
Tạo liên tưởng đẹp về sự khởi đầu, sự sinh sôi, tươi mới của sự sống
Thái độ của tác giả thể hiện niềm vui, sự yêu đời và trân trọng những khoảnh khắc ban mai trong trẻo của cuộc sống
Câu 4
“tiếng bánh xe trâu…” → cảm thấy bình yên, thân thuộc
“tiếng gọi, tiếng cười khúc khích…” → xao xuyến, vui tươi, háo hức
câu 5
Qua bài thơ "ban mai" của tác giả Nguyễn Quang Thiều ta thấy vẻ đẹp bình dị, trong trẻo của thiên nhiên và cuộc sống làng quê buổi ban mai, từ đó rút ra thông điệp: con người cần biết trân trọng những điều giản dị trong cuộc sống. Trân trọng những điều giản dị là biết yêu quý, cảm nhận và nâng niu những vẻ đẹp nhỏ bé, quen thuộc quanh mình. Nếu biết trân trọng, con người sẽ cảm thấy yêu đời hơn, sống tích cực và hạnh phúc hơn Nếu không, ta sẽ trở nên vô cảm, dễ bỏ lỡ những giá trị ý nghĩa của cuộc sống. Do đó, mỗi người cần sống chậm lại, cảm nhận và trân quý những điều bình dị xung quanh mình.