Nguyễn Phú Tùng Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phú Tùng Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu 1  Hiện nay bắt chước theo lối sống của người khác hoặc sống theo yêu cầu của người khác  đã ngây ra nhiều hậu quả cho xã hội . Trong cuộc sống nếu như ta cứ bắt chước hay nghe theo yêu câu của người khác từ suy nghĩ đến hành động dưới sự áp đặt thì vô tình biến chúng ta thành một bản sao nhạt nhòa, vô nghĩa giữa cuộc sống đời thường này. Lúc nào cũng phải gồng mình lên sao cho thật giống với người khác và hiển nhiên bạn sẽ thấy mệt mỏi thấy được sự giả dối và làm cho cuộc sống thêm áp lực và bạn cũng không tìm thấy được hạnh phúc.Hơn nữa có nhiều người không chịu được áp lực  đó mà trở nên hóa điên có vấn đề về thần kinh không còn tỉnh táo.Nặng thì họ từ biệt cuộc sống tươi đẹp tìm đến cái chết . Cho nên hãy sống đúng với  tính cách, suy nghĩ, mong ước của bản thân sẽ giúp chúng ta cảm thấy thoải mái, hạnh phúc và đó là động lực để con người khám phá, sáng tạo ra những điều thú vị mới mẻ và in được dấu ấn trong cuộc đời và lòng người.Như vậy chúng ta hãy sống đúng với chính mình không nên bắt chước theo lối sống của người khác hoặc sống theo yêu cầu của người khác.

câu 1 Câu chuyện được kể theo ngôi thứ ba, sử dụng "chú" để nói về Vẹt và có người kể chuyện ẩn mình, không trực tiếp tham gia vào câu chuyện. 

câu 2 kháp khởi :Miêu tả tâm trạng háo hức, mong chờ

câu 3 Nhân vật: Sử dụng các loài vật (Vẹt, Voi, Gấu, Vượn, Ếch, Chim Khuyên...) để làm nhân vật chính.

câu 4 Sự phụ thuộc: Hành động bắt chước khiến Vẹt phụ thuộc vào người khác, không có bản sắc riêng. Khi phải tự thể hiện, chú hoàn toàn bế tắc.

câu 5 Đừng nên bắt chước: Em sẽ không chỉ đi bắt chước người khác một cách mù quáng mà sẽ tập trung vào việc học hỏi những điều hay của họ để phát triển bản thân.





Cuộc sống không chỉ có niềm vui, mà còn có nỗi buồn. Và chắc hẳn trong cuộc đời nhiều người từng trải qua những kỉ niệm buồn.

Vào năm học lớp hai, tôi đã có một trải nghiệm đáng nhớ là bị lạc trong siêu thị. Buổi chiều thứ bảy, tôi đã đi siêu thị cùng mẹ. Tôi cảm thấy rất háo hức vì trong siêu thị có rất nhiều đồ ăn vặt ngon.Sau khi mẹ gửi xe xong thì hai mẹ con cùng vào siêu thị. Buổi trưa, siêu thị khá đông người. Mẹ đẩy xe để đồ còn tôi đi bên cạnh. Mẹ đã yêu cầu tôi phải theo sát mẹ không sẽ bị lạc. Nhưng khi đi đến quầy đồ ăn vặt, tôi thấy rất nhiều món đồ hấp dẫn. Vì vậy, tôi đã đứng lại để xem. Một lúc sau, tôi đã không thấy mẹ đâu. Lúc này, tôi cảm thấy rất sợ hãi và lo lắng. Rất nhiều người đang đi qua lại. Tôi chạy đi tìm mẹ nhưng vẫn không tìm thấy.Tôi bật khóc nức nở. May mắn, một cô nhân viên tốt bụng đi qua, thấy tôi đang khóc thì hỏi chuyện. Tôi kể cho cô nghe. Sau đó, cô đưa tôi đến chỗ chú bảo vệ. Chú đã đọc loa phát thanh thông báo để mẹ có thể nghe thấy. Khoảng mười phút sau, mẹ đã đến. Tôi chạy tới ôm chầm lấy mẹ. Còn mẹ không tỏ ra tức giận mà chỉ xoa đầu tôi và nói: “Không sao con, mẹ đây rồi!”. Tôi nhìn thấy khuôn mặt của mẹ toát ra vẻ lo lắng mà vô cùng hối hận.

Trải nghiệm đáng nhớ đã dạy cho tôi bài học giá trị trong cuộc sống. Tôi tự dặn bản thân cần phải cẩn thận hơn, nghe lời mẹ để sự việc như trên không xảy ra nữa.

câu 1 truyện đồng

câu 2 Các hạt dẻ gai lớn lên trong sự che chở của mẹ Dẻ Gai trên sườn núi cheo leo, phải trải qua những mùa nắng lửa, mưa dông và cả gió lạnh buốt của mùa đông. Môi trường này vừa có sự khắc nghiệt của thiên nhiên, vừa có sự ấm áp, an toàn từ vòng tay mẹ.

câu 3 cheo leo:nằm ngang

xù xì : bên ngoài sần xùi

câu 4 trẻ thơ,nhút nhát ,sợ hãi:Sợ phải xa mẹ, sợ tự sống một mình, sợ những điều lạ lẫm.

câu 5: dũng cảm và mạnh mẽ , không ngại đương đầu với những khó khăn


Đã nhiều năm rồi mà hình ảnh của buổi đi học đầu tiên không phai mờ trong kí ức của em. Sáng hôm đó, em thức dậy thật sớm, chạy ra sân tập thế dục và vệ sinh cá nhân xong, em liền vội vã ngồi vào bàn ăn sáng. Bố mẹ và chị đều khen em nhanh nhẹn, hoạt bát hơn mọi lần. Trong em, một cảm giác bồn chồn, vui vui xen lẫn sự lo lắng, sợ hãi đang diễn ra. Lần đầu tiên mặc bộ đồng phục chỉnh tề, em cảm thấy mình lớn hơn hẳn lên.

Đúng 6 giờ 30 phút, bố đưa em đến trường. Cổng trường Tiểu học Việt Hùng số 2 mở rộng. Những lá cờ đuôi nheo đủ màu, sắp thành một hàng từ cổng trường nối dài theo đường làng tung bay trước gió, hân hoan chào đón ngày tựu trường. Bố dẫn em đi dọc hành lang tầng trệt, rồi dừng lại trước cửa phòng lớp 5b.Cô giáo từ trong lớp bước ra mỉm cười chào hai bố con. Sau lời chào hỏi, bố nói lời gửi gắm em cho cô giáo rồi cúi xuống vỗ về em: “Con ở lại với cô giáo và các bạn. Bố đến cơ quan đây! Tan trường bố hoặc mẹ sẽ đến đón con!”. Em ngoan ngoãn chào bố và bước cùng cô vào lớp. Xung quanh em là những gương mặt trẻ thơ, lạ lẫm. Buổi học hôm ấy cô đã động viên và dạy cho chúng em nhiều điều thú vị. Đó là ngày mà mãi mãi không bao giờ em quên.

 Đã nhiều năm rồi mà hình ảnh của buổi đi học đầu tiên không phai mờ trong kí ức của em. Sáng hôm đó, em thức dậy thật sớm, chạy ra sân tập thế dục và vệ sinh cá nhân xong, em liền vội vã ngồi vào bàn ăn sáng. Bố mẹ và chị đều khen em nhanh nhẹn, hoạt bát hơn mọi lần. Trong em, một cảm giác bồn chồn, vui vui xen lẫn sự lo lắng, sợ hãi đang diễn ra. Lần đầu tiên mặc bộ đồng phục chỉnh tề, em cảm thấy mình lớn hơn hẳn lên.

Đúng 6 giờ 30 phút, bố đưa em đến trường. Cổng trường Tiểu học Việt Hùng số 2 mở rộng. Những lá cờ đuôi nheo đủ màu, sắp thành một hàng từ cổng trường nối dài theo đường làng tung bay trước gió, hân hoan chào đón ngày tựu trường. Bố dẫn em đi dọc hành lang tầng trệt, rồi dừng lại trước cửa phòng lớp 5b.Cô giáo từ trong lớp bước ra mỉm cười chào hai bố con. Sau lời chào hỏi, bố nói lời gửi gắm em cho cô giáo rồi cúi xuống vỗ về em: “Con ở lại với cô giáo và các bạn. Bố đến cơ quan đây! Tan trường bố hoặc mẹ sẽ đến đón con!”. Em ngoan ngoãn chào bố và bước cùng cô vào lớp. Xung quanh em là những gương mặt trẻ thơ, lạ lẫm. Buổi học hôm ấy cô đã động viên và dạy cho chúng em nhiều điều thú vị. Đó là ngày mà mãi mãi không bao giờ em quên.