Lê Thanh Phong

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Thanh Phong
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

a. Mặt Trăng là một vật thể không tự phát sáng. Chúng ta thấy Mặt Trăng là do nó phản chiếu ánh sáng Mặt Trời.

Mặt Trăng có dạng hình cầu nên lúc nào cũng chỉ có một nửa Mặt Trăng được Mặt Trời chiếu sáng, nửa còn lại nằm trong bóng tối ta không nhìn thấy được. Mỗi thời điểm, phần bề mặt Mặt Trăng hướng về Trái Đất được Mặt Trời chiếu sáng có diện tích khác nhau nên ta thấy hình dạng Mặt Trăng là khác nhau.

b. Không Trăng: khi Mặt Trăng ở cùng phía với Mặt Trời, mặt tối của nó quay về phía Trái Đất cho nên chúng ta không thấy Mặt Trăng, đó là ngày không Trăng.

Trăng lưỡi liềm: khi chỉ một phần Mặt Trăng được Mặt Trời chiếu sáng quay về phía Trái Đất thì ta thấy Trăng lưỡi liềm.

Trăng tròn: Khi Mặt Trăng ở phía ngược lại với Mặt Trời, nửa được Mặt Trời chiếu sáng của nó quay về phía Trái Đất, ta thấy một Mặt Trăng tròn.

a. Khi vật chuyển động trong môi trường thì lực ma sát giữa vật và môi trường xuất hiện, cản trở chuyển động của vật. Lực đó được gọi là lực cản của môi trường (nước, không khí).

b. Các ví dụ về lực cản môi trường:

- Một chiếc ô tô chuyển động sẽ chịu lực cản của không khí, lực này có cùng phương với phương chuyển động, chiều ngược với chiều chuyển động của ô tô.

- Một con cá chuyển động trong nước sẽ chịu lực cản của nước, lực này có cùng phương với phương chuyển động, chiều ngược với chiều chuyển động của con cá.

- Một người nhảy dù thì người và dù sẽ chịu lực cản của không khí, lực này có cùng phương với phương chuyển động, chiều ngược với chiều chuyển động của người và dù. Lực cản của không khí giúp người nhảy dù rơi xuống đất chậm và an toàn.

a. Vai trò của động vật:

* Vai trò với tự nhiên:

- Là mắt xích quan trọng của chuỗi thức ăn trong tự nhiên, góp phần duy trì trạng thái cân bằng về mặt số lượng các loài trong hệ sinh thái.

- Giúp cải tạo đất. Ví dụ: giun đất, dế, bọ hung,…

- Giúp thụ phấn cho cây và phát tán hạt cây.

* Vai trò với con người:

- Cung cấp thức ăn (bò, lợn, gà,…)

- Cung cấp nguyên liệu phục vụ đời sống (cừu, ong,…)

- Làm đồ mĩ nghệ, trang sức (ốc, trai,…)

- Phục vụ nhu cầu giải trí và an ninh.

- Tiêu diệt sinh vật gây hại, bảo vệ mùa màng.

- Phục vụ nghiên cứu, học tập, thử nghiệm thuốc chữa bệnh.

b. Tác hại của động vật:

- Giun, sán kí sinh gây bệnh cho người (sán chó, sán lá gan,...).

- Gây hại cho vật nuôi (Ve, rận kí sinh trên chó, mèo,...).

- Trung gian truyền bệnh (muỗi Anophen truyền bệnh sốt rét).

- Phá hoại mùa màng (ốc bươu vàng hại lúa,...).

Những năm tháng Tiểu học luôn là quãng thời gian hồn nhiên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời em. Trong rất nhiều kỷ niệm đẹp ấy, em nhớ nhất là lần đầu tiên em được tham gia Hội thi “Kể chuyện Bác Hồ” của trường vào năm lớp 4.

Hôm đó, khi cô giáo chủ nhiệm thông báo em được chọn đại diện lớp đi thi, em vừa vui mừng vừa lo lắng. Em sợ mình nói sai hoặc quên bài trước đông người. Thế nhưng cô giáo luôn động viên, giúp em luyện tập mỗi ngày sau giờ học. Cô còn chỉ cho em cách đứng thẳng, mỉm cười, và nói thật tự nhiên để tạo thiện cảm với khán giả. Em chọn kể câu chuyện “Chiếc áo ấm tặng Bác” – một câu chuyện cảm động nói về tấm lòng nhân hậu của Bác Hồ đối với các cháu thiếu nhi.

Đến ngày thi, sân trường rợp cờ hoa, các lớp ngồi ngay ngắn cổ vũ. Khi bước lên sân khấu, em run lắm, tim đập nhanh đến mức tưởng như ai cũng nghe thấy. Nhưng khi nhìn thấy cô giáo đang mỉm cười động viên dưới hàng ghế khán giả, em bỗng cảm thấy bình tĩnh hơn. Em bắt đầu kể, giọng nói dần rõ ràng, truyền cảm, và em cố gắng thể hiện cảm xúc bằng cả trái tim. Khi em vừa dứt lời, mọi người vỗ tay vang dội, khiến em xúc động đến suýt rơi nước mắt.

Kết quả, em đạt giải Nhì toàn trường. Cô giáo ôm em và khen em rất dũng cảm. Ba mẹ cũng tự hào và thưởng cho em một quyển truyện mới. Từ lần đó, em hiểu rằng: nếu mình tin tưởng vào bản thân và chăm chỉ luyện tập, nhất định sẽ thành công.

Kỷ niệm ấy mãi là một trải nghiệm đáng nhớ trong tuổi thơ học trò của em — nơi em học được sự tự tin, lòng kiên trì và niềm vui khi vượt qua chính mình.

câu 1: ngôi thứ 3

câu 2: Theo câu chuyện, không rõ ai là người trồng cây hoàng lan.

câu 3:– Biện pháp tu từ nhân hoá: “khoác trên mình” – vốn là cụm từ chỉ hoạt động của con người, trong trường hợp này được gán cho vật (cây hoàng lan).

– Tác dụng:

+ Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi.

+ Nhấn mạnh sự hồi sinh, sức sống căng tràn của cây hoàng lan khi mùa xuân tới.

câu 4: – Hà xúc động, bất ngờ khi thấy kỉ vật của ông còn lưu giữ – những cánh hoa đã héo khô nhưng vẫn phảng phất hương thơm.

– Hà cảm nhận được sự thiêng liêng của kỉ niệm, thấu hiểu tình yêu thương sâu nặng mà bà dành cho ông.

– Hà biết trân trọng, chia sẻ với bà tình cảm gắn bó với cây hoàng lan.


  1. Mở bài:
    • Giới thiệu về trải nghiệm đó. Nêu cảm nhận ban đầu của bạn về nó. Ví dụ: "Trong cuộc đời mỗi người, có những khoảnh khắc tưởng chừng nhỏ nhặt nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc..." hoặc "Đó là một buổi chiều mưa, nhưng lại là lúc tôi nhận ra giá trị của lòng nhân ái..."
  2. Thân bài:
    • Bối cảnh: Kể lại bối cảnh xảy ra câu chuyện: thời gian, địa điểm, những nhân vật liên quan.
    • Diễn biến:
      • Tường thuật lại toàn bộ câu chuyện theo trình tự thời gian.
      • Tập trung vào những chi tiết quan trọng, gây ấn tượng mạnh. Dùng các từ ngữ miêu tả sinh động để người đọc cảm nhận được cảm xúc của bạn khi đó (vui, buồn, thất vọng, bất ngờ...).
      • Điểm mấu chốt: Sự kiện nào đã làm thay đổi suy nghĩ, cảm xúc của bạn?
    • Ý nghĩa: Phân tích sâu sắc ý nghĩa của trải nghiệm đó.
      • Bạn đã học được điều gì từ câu chuyện? (ví dụ: sự kiên trì, lòng biết ơn, tình yêu thương, sự tha thứ...)
      • Trải nghiệm đó đã thay đổi bạn như thế nào? (ví dụ: giúp bạn tự tin hơn, biết trân trọng cuộc sống hơn, thay đổi cách nhìn về một vấn đề nào đó...).
  3. Kết bài:
    • Tổng kết lại giá trị của trải nghiệm.
    • Khẳng định lại rằng trải nghiệm đó sẽ mãi là một bài học quý giá, một kỷ niệm không thể quên.

câu 1: ngôi thứ 2

câu 2: líu ríu và lanh lảnh

câu 3: – Là truyện viết cho trẻ em.

– Có nhân vật là loài vật được nhân cách hoá. Các nhân vật vừa mang đặc tính vốn có của loài vật, vừa mang đặc điểm của con người.

câu 4: em không đòng tình vì chúng ta cần phải có sự khác nhau

câu 5: chúng ta không nên quá bắt trước người khác mà hãy có sự khác nhau của bạn thân


câu 1: thể loại tự sự

câu 2 :Theo văn bản, những hạt dẻ gai lớn lên trong mùa hè nắng lửa, mưa dông.

câu 3:chật chội nghĩa là chật, gây nên cảm giác bức bối khó chịu

câu 4: Nhân vật “tôi” (Dẻ Gai) là một loài vật (thực vật), vừa mang đặc điểm của loài vật, vừa mang đặc điểm của con người (được nhân cách hoá):

– Đặc điểm của loài vật (hạt dẻ gai): có vẻ ngoài xù xì, gai góc; hạt dẻ tách ra từ lớp vỏ xù xì,...

– Đặc điểm của con người: biết suy nghĩ, nói năng, hành động như con người.

câu 5: rút ra được bài học cho bản thân từ văn bản, có thể theo hướng: muốn trưởng thành, ta phải dũng cảm bước ra khỏi vòng tay che chở, tin vào bản thân, sẵn sàng đối diện với thử thách,.

a/ Tình huống đề cập tới nguy cơ bị lừa đảo và trộm cắp tài sản do M không cảnh giác với người lạ.

b/ Tình huống này có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng đối với bạn M, bao gồm: - Gia đình bị mất tài sản, gây thiệt hại kinh tế. - M có thể cảm thấy sợ hãi, lo lắng và áy náy vì đã để xảy ra sự việc. - Có nguy cơ ảnh hưởng đến sức khỏe và an toàn của M nếu người lạ có ý đồ xấu.

Ý nghĩa của việc tiết kiệm thời gian từ câu chuyện của H:

- Đạt được nhiều mục tiêu.

- Tạo thói quen làm việc có kế hoạch.

- Phát triển bản thân một cách toàn diện.

- Thành công trong cuộc sống,...

-thực hiện được nhiều mục tiêu mà bản thân đặt ra.

-......