Vũ Ánh Thiên Kim

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Vũ Ánh Thiên Kim
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Văn bản “Phương tiện vận chuyển của các dân tộc thiểu số Việt Nam ngày xưa” nói về những phương tiện đi lại và vận chuyển quen thuộc của đồng bào dân tộc thiểu số ở nước ta thời trước. Do địa hình chủ yếu là đồi núi, đường đi hiểm trở nên người dân đã sáng tạo ra nhiều cách vận chuyển phù hợp. Họ dùng gùi để mang đồ trên lưng khi đi đường rừng. Một số nơi sử dụng ngựa thồ, voi hoặc trâu để chở hàng hóa nặng. Ở vùng có sông suối, người dân còn dùng bè, mảng để di chuyển và vận chuyển lâm sản. Những phương tiện ấy tuy đơn sơ nhưng rất hữu ích và gắn bó với đời sống lao động hằng ngày. Qua đó, ta thấy được sự cần cù, sáng tạo và khả năng thích nghi của đồng bào dân tộc thiểu số. Văn bản cũng giúp người đọc thêm yêu quý và trân trọng nét đẹp văn hóa truyền thống của các dân tộc Việt Nam.

Văn bản “Ghe xuồng Nam Bộ” nói về vai trò và đặc điểm của ghe xuồng trong đời sống người dân Nam Bộ. Vì nơi đây có nhiều sông ngòi, kênh rạch nên ghe xuồng trở thành phương tiện đi lại chủ yếu. Người dân sử dụng ghe xuồng để chở hàng, đánh bắt cá, đi chợ và sinh hoạt hằng ngày. Có nhiều loại ghe xuồng như xuồng ba lá, ghe chài, ghe tam bản,… mỗi loại đều có hình dáng và công dụng riêng. Ghe xuồng không chỉ phục vụ đời sống lao động mà còn góp phần tạo nên nét đẹp văn hóa đặc sắc của miền sông nước Nam Bộ. Hình ảnh ghe xuồng xuất hiện trong các phiên chợ nổi, trong lao động và cả trong sinh hoạt thường ngày. Qua văn bản, tác giả giúp người đọc hiểu thêm về cuộc sống và con người Nam Bộ. Đồng thời, văn bản thể hiện sự gắn bó của người dân với thiên nhiên và quê hương.

Bài thơ trên của Vũ Quần Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và ấm áp. Chỉ bằng những hình ảnh rất giản dị của làng quê buổi tối, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh yên tĩnh nhưng chan chứa tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ con thiêng liêng. Khi đọc từng câu thơ, em cảm nhận được sự cô đơn, mong ngóng của em bé khi chờ mẹ đi làm đồng trở về, đồng thời cũng thấy rõ sự vất vả, tần tảo của người mẹ nơi thôn quê. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh buổi tối ở làng quê hiện lên thật nhẹ nhàng và có phần tĩnh lặng. Em bé ngồi nhìn ra cánh đồng lúa, trên đầu là bầu trời đang dần tối với “nửa vầng trăng non”. Hình ảnh vầng trăng gợi nên sự yên bình nhưng cũng mang chút buồn vì em bé đang chờ mẹ. Không gian rộng lớn của cánh đồng, bầu trời và ánh trăng khiến em bé trở nên nhỏ bé, càng làm nổi bật cảm giác mong mỏi và cô đơn của em. Hình ảnh khiến em xúc động nhất là khi em bé nhìn thấy trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ”. Người mẹ vẫn đang làm việc ngoài đồng, lẫn trong cánh đồng lúa và màn đêm. Chỉ với một câu thơ ngắn gọn, tác giả đã cho thấy sự vất vả của người mẹ nông dân. Khi trời đã tối, mọi người dần trở về nhà thì mẹ vẫn còn làm việc ngoài đồng. Em bé vì thế phải ngồi chờ mẹ trong căn nhà nhỏ vắng vẻ. Điều đó khiến em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng của người mẹ vì gia đình và con cái. Khung cảnh trong nhà cũng hiện lên rất đơn sơ và tĩnh lặng: bếp chưa được nhóm lửa, căn nhà tranh trống trải. Những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên ánh sáng nhỏ bé, lập lòe giữa đêm tối. Hình ảnh đom đóm vừa đẹp vừa gợi cảm giác buồn man mác. Em tưởng tượng em bé đang ngồi lặng lẽ nhìn theo những đốm sáng ấy, vừa chờ mẹ vừa mong nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc. Đặc biệt, câu thơ miêu tả “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” làm em rất xúc động. Âm thanh “ì oạp” gợi ra hình ảnh người mẹ đang vất vả lội qua ruộng bùn sau một ngày làm việc mệt nhọc. Đó là âm thanh rất quen thuộc của cuộc sống nông thôn, nhưng trong bài thơ nó trở thành âm thanh mà em bé mong chờ nhất. Chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân ấy, em bé sẽ biết mẹ đã trở về. Khi đêm đã khuya, vườn hoa mận trắng hiện lên lung linh trong ánh trăng. Không gian trở nên dịu dàng và yên tĩnh hơn. Cuối cùng, mẹ đã bế em bé vào nhà. Tuy vậy, “nỗi đợi vẫn nằm mơ”, nghĩa là cảm giác chờ đợi và tình yêu dành cho mẹ vẫn còn đọng lại trong giấc ngủ của em bé. Chi tiết này khiến bài thơ trở nên rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy cảm động. Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy càng trân trọng hơn tình mẹ và những hi sinh thầm lặng của mẹ trong cuộc sống. Bài thơ không có những lời nói lớn lao, nhưng qua những hình ảnh quen thuộc như cánh đồng lúa, vầng trăng, đom đóm hay tiếng bước chân lội bùn, tác giả đã làm nổi bật tình cảm gia đình ấm áp. Bài thơ khiến em hiểu rằng phía sau mỗi đứa con luôn có bóng dáng của người mẹ tần tảo, luôn âm thầm làm việc và yêu thương con hết lòng. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn.

Bài thơ trên của Vũ Quần Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và ấm áp. Chỉ bằng những hình ảnh rất giản dị của làng quê buổi tối, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh yên tĩnh nhưng chan chứa tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ con thiêng liêng. Khi đọc từng câu thơ, em cảm nhận được sự cô đơn, mong ngóng của em bé khi chờ mẹ đi làm đồng trở về, đồng thời cũng thấy rõ sự vất vả, tần tảo của người mẹ nơi thôn quê. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh buổi tối ở làng quê hiện lên thật nhẹ nhàng và có phần tĩnh lặng. Em bé ngồi nhìn ra cánh đồng lúa, trên đầu là bầu trời đang dần tối với “nửa vầng trăng non”. Hình ảnh vầng trăng gợi nên sự yên bình nhưng cũng mang chút buồn vì em bé đang chờ mẹ. Không gian rộng lớn của cánh đồng, bầu trời và ánh trăng khiến em bé trở nên nhỏ bé, càng làm nổi bật cảm giác mong mỏi và cô đơn của em. Hình ảnh khiến em xúc động nhất là khi em bé nhìn thấy trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ”. Người mẹ vẫn đang làm việc ngoài đồng, lẫn trong cánh đồng lúa và màn đêm. Chỉ với một câu thơ ngắn gọn, tác giả đã cho thấy sự vất vả của người mẹ nông dân. Khi trời đã tối, mọi người dần trở về nhà thì mẹ vẫn còn làm việc ngoài đồng. Em bé vì thế phải ngồi chờ mẹ trong căn nhà nhỏ vắng vẻ. Điều đó khiến em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng của người mẹ vì gia đình và con cái. Khung cảnh trong nhà cũng hiện lên rất đơn sơ và tĩnh lặng: bếp chưa được nhóm lửa, căn nhà tranh trống trải. Những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên ánh sáng nhỏ bé, lập lòe giữa đêm tối. Hình ảnh đom đóm vừa đẹp vừa gợi cảm giác buồn man mác. Em tưởng tượng em bé đang ngồi lặng lẽ nhìn theo những đốm sáng ấy, vừa chờ mẹ vừa mong nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc. Đặc biệt, câu thơ miêu tả “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” làm em rất xúc động. Âm thanh “ì oạp” gợi ra hình ảnh người mẹ đang vất vả lội qua ruộng bùn sau một ngày làm việc mệt nhọc. Đó là âm thanh rất quen thuộc của cuộc sống nông thôn, nhưng trong bài thơ nó trở thành âm thanh mà em bé mong chờ nhất. Chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân ấy, em bé sẽ biết mẹ đã trở về. Khi đêm đã khuya, vườn hoa mận trắng hiện lên lung linh trong ánh trăng. Không gian trở nên dịu dàng và yên tĩnh hơn. Cuối cùng, mẹ đã bế em bé vào nhà. Tuy vậy, “nỗi đợi vẫn nằm mơ”, nghĩa là cảm giác chờ đợi và tình yêu dành cho mẹ vẫn còn đọng lại trong giấc ngủ của em bé. Chi tiết này khiến bài thơ trở nên rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy cảm động. Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy càng trân trọng hơn tình mẹ và những hi sinh thầm lặng của mẹ trong cuộc sống. Bài thơ không có những lời nói lớn lao, nhưng qua những hình ảnh quen thuộc như cánh đồng lúa, vầng trăng, đom đóm hay tiếng bước chân lội bùn, tác giả đã làm nổi bật tình cảm gia đình ấm áp. Bài thơ khiến em hiểu rằng phía sau mỗi đứa con luôn có bóng dáng của người mẹ tần tảo, luôn âm thầm làm việc và yêu thương con hết lòng. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn.

Bài thơ trên của Vũ Quần Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và ấm áp. Chỉ bằng những hình ảnh rất giản dị của làng quê buổi tối, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh yên tĩnh nhưng chan chứa tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ con thiêng liêng. Khi đọc từng câu thơ, em cảm nhận được sự cô đơn, mong ngóng của em bé khi chờ mẹ đi làm đồng trở về, đồng thời cũng thấy rõ sự vất vả, tần tảo của người mẹ nơi thôn quê. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh buổi tối ở làng quê hiện lên thật nhẹ nhàng và có phần tĩnh lặng. Em bé ngồi nhìn ra cánh đồng lúa, trên đầu là bầu trời đang dần tối với “nửa vầng trăng non”. Hình ảnh vầng trăng gợi nên sự yên bình nhưng cũng mang chút buồn vì em bé đang chờ mẹ. Không gian rộng lớn của cánh đồng, bầu trời và ánh trăng khiến em bé trở nên nhỏ bé, càng làm nổi bật cảm giác mong mỏi và cô đơn của em. Hình ảnh khiến em xúc động nhất là khi em bé nhìn thấy trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ”. Người mẹ vẫn đang làm việc ngoài đồng, lẫn trong cánh đồng lúa và màn đêm. Chỉ với một câu thơ ngắn gọn, tác giả đã cho thấy sự vất vả của người mẹ nông dân. Khi trời đã tối, mọi người dần trở về nhà thì mẹ vẫn còn làm việc ngoài đồng. Em bé vì thế phải ngồi chờ mẹ trong căn nhà nhỏ vắng vẻ. Điều đó khiến em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng của người mẹ vì gia đình và con cái. Khung cảnh trong nhà cũng hiện lên rất đơn sơ và tĩnh lặng: bếp chưa được nhóm lửa, căn nhà tranh trống trải. Những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên ánh sáng nhỏ bé, lập lòe giữa đêm tối. Hình ảnh đom đóm vừa đẹp vừa gợi cảm giác buồn man mác. Em tưởng tượng em bé đang ngồi lặng lẽ nhìn theo những đốm sáng ấy, vừa chờ mẹ vừa mong nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc. Đặc biệt, câu thơ miêu tả “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” làm em rất xúc động. Âm thanh “ì oạp” gợi ra hình ảnh người mẹ đang vất vả lội qua ruộng bùn sau một ngày làm việc mệt nhọc. Đó là âm thanh rất quen thuộc của cuộc sống nông thôn, nhưng trong bài thơ nó trở thành âm thanh mà em bé mong chờ nhất. Chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân ấy, em bé sẽ biết mẹ đã trở về. Khi đêm đã khuya, vườn hoa mận trắng hiện lên lung linh trong ánh trăng. Không gian trở nên dịu dàng và yên tĩnh hơn. Cuối cùng, mẹ đã bế em bé vào nhà. Tuy vậy, “nỗi đợi vẫn nằm mơ”, nghĩa là cảm giác chờ đợi và tình yêu dành cho mẹ vẫn còn đọng lại trong giấc ngủ của em bé. Chi tiết này khiến bài thơ trở nên rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy cảm động. Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy càng trân trọng hơn tình mẹ và những hi sinh thầm lặng của mẹ trong cuộc sống. Bài thơ không có những lời nói lớn lao, nhưng qua những hình ảnh quen thuộc như cánh đồng lúa, vầng trăng, đom đóm hay tiếng bước chân lội bùn, tác giả đã làm nổi bật tình cảm gia đình ấm áp. Bài thơ khiến em hiểu rằng phía sau mỗi đứa con luôn có bóng dáng của người mẹ tần tảo, luôn âm thầm làm việc và yêu thương con hết lòng. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn.

Bài thơ trên của Vũ Quần Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và ấm áp. Chỉ bằng những hình ảnh rất giản dị của làng quê buổi tối, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh yên tĩnh nhưng chan chứa tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ con thiêng liêng. Khi đọc từng câu thơ, em cảm nhận được sự cô đơn, mong ngóng của em bé khi chờ mẹ đi làm đồng trở về, đồng thời cũng thấy rõ sự vất vả, tần tảo của người mẹ nơi thôn quê. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh buổi tối ở làng quê hiện lên thật nhẹ nhàng và có phần tĩnh lặng. Em bé ngồi nhìn ra cánh đồng lúa, trên đầu là bầu trời đang dần tối với “nửa vầng trăng non”. Hình ảnh vầng trăng gợi nên sự yên bình nhưng cũng mang chút buồn vì em bé đang chờ mẹ. Không gian rộng lớn của cánh đồng, bầu trời và ánh trăng khiến em bé trở nên nhỏ bé, càng làm nổi bật cảm giác mong mỏi và cô đơn của em. Hình ảnh khiến em xúc động nhất là khi em bé nhìn thấy trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ”. Người mẹ vẫn đang làm việc ngoài đồng, lẫn trong cánh đồng lúa và màn đêm. Chỉ với một câu thơ ngắn gọn, tác giả đã cho thấy sự vất vả của người mẹ nông dân. Khi trời đã tối, mọi người dần trở về nhà thì mẹ vẫn còn làm việc ngoài đồng. Em bé vì thế phải ngồi chờ mẹ trong căn nhà nhỏ vắng vẻ. Điều đó khiến em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng của người mẹ vì gia đình và con cái. Khung cảnh trong nhà cũng hiện lên rất đơn sơ và tĩnh lặng: bếp chưa được nhóm lửa, căn nhà tranh trống trải. Những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên ánh sáng nhỏ bé, lập lòe giữa đêm tối. Hình ảnh đom đóm vừa đẹp vừa gợi cảm giác buồn man mác. Em tưởng tượng em bé đang ngồi lặng lẽ nhìn theo những đốm sáng ấy, vừa chờ mẹ vừa mong nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc. Đặc biệt, câu thơ miêu tả “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” làm em rất xúc động. Âm thanh “ì oạp” gợi ra hình ảnh người mẹ đang vất vả lội qua ruộng bùn sau một ngày làm việc mệt nhọc. Đó là âm thanh rất quen thuộc của cuộc sống nông thôn, nhưng trong bài thơ nó trở thành âm thanh mà em bé mong chờ nhất. Chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân ấy, em bé sẽ biết mẹ đã trở về. Khi đêm đã khuya, vườn hoa mận trắng hiện lên lung linh trong ánh trăng. Không gian trở nên dịu dàng và yên tĩnh hơn. Cuối cùng, mẹ đã bế em bé vào nhà. Tuy vậy, “nỗi đợi vẫn nằm mơ”, nghĩa là cảm giác chờ đợi và tình yêu dành cho mẹ vẫn còn đọng lại trong giấc ngủ của em bé. Chi tiết này khiến bài thơ trở nên rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy cảm động. Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy càng trân trọng hơn tình mẹ và những hi sinh thầm lặng của mẹ trong cuộc sống. Bài thơ không có những lời nói lớn lao, nhưng qua những hình ảnh quen thuộc như cánh đồng lúa, vầng trăng, đom đóm hay tiếng bước chân lội bùn, tác giả đã làm nổi bật tình cảm gia đình ấm áp. Bài thơ khiến em hiểu rằng phía sau mỗi đứa con luôn có bóng dáng của người mẹ tần tảo, luôn âm thầm làm việc và yêu thương con hết lòng. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn.

Bài thơ trên của Vũ Quần Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và ấm áp. Chỉ bằng những hình ảnh rất giản dị của làng quê buổi tối, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh yên tĩnh nhưng chan chứa tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ con thiêng liêng. Khi đọc từng câu thơ, em cảm nhận được sự cô đơn, mong ngóng của em bé khi chờ mẹ đi làm đồng trở về, đồng thời cũng thấy rõ sự vất vả, tần tảo của người mẹ nơi thôn quê. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh buổi tối ở làng quê hiện lên thật nhẹ nhàng và có phần tĩnh lặng. Em bé ngồi nhìn ra cánh đồng lúa, trên đầu là bầu trời đang dần tối với “nửa vầng trăng non”. Hình ảnh vầng trăng gợi nên sự yên bình nhưng cũng mang chút buồn vì em bé đang chờ mẹ. Không gian rộng lớn của cánh đồng, bầu trời và ánh trăng khiến em bé trở nên nhỏ bé, càng làm nổi bật cảm giác mong mỏi và cô đơn của em. Hình ảnh khiến em xúc động nhất là khi em bé nhìn thấy trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ”. Người mẹ vẫn đang làm việc ngoài đồng, lẫn trong cánh đồng lúa và màn đêm. Chỉ với một câu thơ ngắn gọn, tác giả đã cho thấy sự vất vả của người mẹ nông dân. Khi trời đã tối, mọi người dần trở về nhà thì mẹ vẫn còn làm việc ngoài đồng. Em bé vì thế phải ngồi chờ mẹ trong căn nhà nhỏ vắng vẻ. Điều đó khiến em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng của người mẹ vì gia đình và con cái. Khung cảnh trong nhà cũng hiện lên rất đơn sơ và tĩnh lặng: bếp chưa được nhóm lửa, căn nhà tranh trống trải. Những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên ánh sáng nhỏ bé, lập lòe giữa đêm tối. Hình ảnh đom đóm vừa đẹp vừa gợi cảm giác buồn man mác. Em tưởng tượng em bé đang ngồi lặng lẽ nhìn theo những đốm sáng ấy, vừa chờ mẹ vừa mong nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc. Đặc biệt, câu thơ miêu tả “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” làm em rất xúc động. Âm thanh “ì oạp” gợi ra hình ảnh người mẹ đang vất vả lội qua ruộng bùn sau một ngày làm việc mệt nhọc. Đó là âm thanh rất quen thuộc của cuộc sống nông thôn, nhưng trong bài thơ nó trở thành âm thanh mà em bé mong chờ nhất. Chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân ấy, em bé sẽ biết mẹ đã trở về. Khi đêm đã khuya, vườn hoa mận trắng hiện lên lung linh trong ánh trăng. Không gian trở nên dịu dàng và yên tĩnh hơn. Cuối cùng, mẹ đã bế em bé vào nhà. Tuy vậy, “nỗi đợi vẫn nằm mơ”, nghĩa là cảm giác chờ đợi và tình yêu dành cho mẹ vẫn còn đọng lại trong giấc ngủ của em bé. Chi tiết này khiến bài thơ trở nên rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy cảm động. Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy càng trân trọng hơn tình mẹ và những hi sinh thầm lặng của mẹ trong cuộc sống. Bài thơ không có những lời nói lớn lao, nhưng qua những hình ảnh quen thuộc như cánh đồng lúa, vầng trăng, đom đóm hay tiếng bước chân lội bùn, tác giả đã làm nổi bật tình cảm gia đình ấm áp. Bài thơ khiến em hiểu rằng phía sau mỗi đứa con luôn có bóng dáng của người mẹ tần tảo, luôn âm thầm làm việc và yêu thương con hết lòng. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn.

Bài thơ trên của Vũ Quần Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và ấm áp. Chỉ bằng những hình ảnh rất giản dị của làng quê buổi tối, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh yên tĩnh nhưng chan chứa tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ con thiêng liêng. Khi đọc từng câu thơ, em cảm nhận được sự cô đơn, mong ngóng của em bé khi chờ mẹ đi làm đồng trở về, đồng thời cũng thấy rõ sự vất vả, tần tảo của người mẹ nơi thôn quê. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh buổi tối ở làng quê hiện lên thật nhẹ nhàng và có phần tĩnh lặng. Em bé ngồi nhìn ra cánh đồng lúa, trên đầu là bầu trời đang dần tối với “nửa vầng trăng non”. Hình ảnh vầng trăng gợi nên sự yên bình nhưng cũng mang chút buồn vì em bé đang chờ mẹ. Không gian rộng lớn của cánh đồng, bầu trời và ánh trăng khiến em bé trở nên nhỏ bé, càng làm nổi bật cảm giác mong mỏi và cô đơn của em. Hình ảnh khiến em xúc động nhất là khi em bé nhìn thấy trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ”. Người mẹ vẫn đang làm việc ngoài đồng, lẫn trong cánh đồng lúa và màn đêm. Chỉ với một câu thơ ngắn gọn, tác giả đã cho thấy sự vất vả của người mẹ nông dân. Khi trời đã tối, mọi người dần trở về nhà thì mẹ vẫn còn làm việc ngoài đồng. Em bé vì thế phải ngồi chờ mẹ trong căn nhà nhỏ vắng vẻ. Điều đó khiến em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng của người mẹ vì gia đình và con cái. Khung cảnh trong nhà cũng hiện lên rất đơn sơ và tĩnh lặng: bếp chưa được nhóm lửa, căn nhà tranh trống trải. Những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên ánh sáng nhỏ bé, lập lòe giữa đêm tối. Hình ảnh đom đóm vừa đẹp vừa gợi cảm giác buồn man mác. Em tưởng tượng em bé đang ngồi lặng lẽ nhìn theo những đốm sáng ấy, vừa chờ mẹ vừa mong nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc. Đặc biệt, câu thơ miêu tả “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” làm em rất xúc động. Âm thanh “ì oạp” gợi ra hình ảnh người mẹ đang vất vả lội qua ruộng bùn sau một ngày làm việc mệt nhọc. Đó là âm thanh rất quen thuộc của cuộc sống nông thôn, nhưng trong bài thơ nó trở thành âm thanh mà em bé mong chờ nhất. Chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân ấy, em bé sẽ biết mẹ đã trở về. Khi đêm đã khuya, vườn hoa mận trắng hiện lên lung linh trong ánh trăng. Không gian trở nên dịu dàng và yên tĩnh hơn. Cuối cùng, mẹ đã bế em bé vào nhà. Tuy vậy, “nỗi đợi vẫn nằm mơ”, nghĩa là cảm giác chờ đợi và tình yêu dành cho mẹ vẫn còn đọng lại trong giấc ngủ của em bé. Chi tiết này khiến bài thơ trở nên rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy cảm động. Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy càng trân trọng hơn tình mẹ và những hi sinh thầm lặng của mẹ trong cuộc sống. Bài thơ không có những lời nói lớn lao, nhưng qua những hình ảnh quen thuộc như cánh đồng lúa, vầng trăng, đom đóm hay tiếng bước chân lội bùn, tác giả đã làm nổi bật tình cảm gia đình ấm áp. Bài thơ khiến em hiểu rằng phía sau mỗi đứa con luôn có bóng dáng của người mẹ tần tảo, luôn âm thầm làm việc và yêu thương con hết lòng. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn.

Bài thơ trên của Vũ Quần Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và ấm áp. Chỉ bằng những hình ảnh rất giản dị của làng quê buổi tối, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh yên tĩnh nhưng chan chứa tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ con thiêng liêng. Khi đọc từng câu thơ, em cảm nhận được sự cô đơn, mong ngóng của em bé khi chờ mẹ đi làm đồng trở về, đồng thời cũng thấy rõ sự vất vả, tần tảo của người mẹ nơi thôn quê. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh buổi tối ở làng quê hiện lên thật nhẹ nhàng và có phần tĩnh lặng. Em bé ngồi nhìn ra cánh đồng lúa, trên đầu là bầu trời đang dần tối với “nửa vầng trăng non”. Hình ảnh vầng trăng gợi nên sự yên bình nhưng cũng mang chút buồn vì em bé đang chờ mẹ. Không gian rộng lớn của cánh đồng, bầu trời và ánh trăng khiến em bé trở nên nhỏ bé, càng làm nổi bật cảm giác mong mỏi và cô đơn của em. Hình ảnh khiến em xúc động nhất là khi em bé nhìn thấy trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ”. Người mẹ vẫn đang làm việc ngoài đồng, lẫn trong cánh đồng lúa và màn đêm. Chỉ với một câu thơ ngắn gọn, tác giả đã cho thấy sự vất vả của người mẹ nông dân. Khi trời đã tối, mọi người dần trở về nhà thì mẹ vẫn còn làm việc ngoài đồng. Em bé vì thế phải ngồi chờ mẹ trong căn nhà nhỏ vắng vẻ. Điều đó khiến em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng của người mẹ vì gia đình và con cái. Khung cảnh trong nhà cũng hiện lên rất đơn sơ và tĩnh lặng: bếp chưa được nhóm lửa, căn nhà tranh trống trải. Những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên ánh sáng nhỏ bé, lập lòe giữa đêm tối. Hình ảnh đom đóm vừa đẹp vừa gợi cảm giác buồn man mác. Em tưởng tượng em bé đang ngồi lặng lẽ nhìn theo những đốm sáng ấy, vừa chờ mẹ vừa mong nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc. Đặc biệt, câu thơ miêu tả “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” làm em rất xúc động. Âm thanh “ì oạp” gợi ra hình ảnh người mẹ đang vất vả lội qua ruộng bùn sau một ngày làm việc mệt nhọc. Đó là âm thanh rất quen thuộc của cuộc sống nông thôn, nhưng trong bài thơ nó trở thành âm thanh mà em bé mong chờ nhất. Chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân ấy, em bé sẽ biết mẹ đã trở về. Khi đêm đã khuya, vườn hoa mận trắng hiện lên lung linh trong ánh trăng. Không gian trở nên dịu dàng và yên tĩnh hơn. Cuối cùng, mẹ đã bế em bé vào nhà. Tuy vậy, “nỗi đợi vẫn nằm mơ”, nghĩa là cảm giác chờ đợi và tình yêu dành cho mẹ vẫn còn đọng lại trong giấc ngủ của em bé. Chi tiết này khiến bài thơ trở nên rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy cảm động. Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy càng trân trọng hơn tình mẹ và những hi sinh thầm lặng của mẹ trong cuộc sống. Bài thơ không có những lời nói lớn lao, nhưng qua những hình ảnh quen thuộc như cánh đồng lúa, vầng trăng, đom đóm hay tiếng bước chân lội bùn, tác giả đã làm nổi bật tình cảm gia đình ấm áp. Bài thơ khiến em hiểu rằng phía sau mỗi đứa con luôn có bóng dáng của người mẹ tần tảo, luôn âm thầm làm việc và yêu thương con hết lòng. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn.

Bài thơ trên của Vũ Quần Phương đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và ấm áp. Chỉ bằng những hình ảnh rất giản dị của làng quê buổi tối, nhà thơ đã vẽ nên một bức tranh yên tĩnh nhưng chan chứa tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ con thiêng liêng. Khi đọc từng câu thơ, em cảm nhận được sự cô đơn, mong ngóng của em bé khi chờ mẹ đi làm đồng trở về, đồng thời cũng thấy rõ sự vất vả, tần tảo của người mẹ nơi thôn quê. Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh buổi tối ở làng quê hiện lên thật nhẹ nhàng và có phần tĩnh lặng. Em bé ngồi nhìn ra cánh đồng lúa, trên đầu là bầu trời đang dần tối với “nửa vầng trăng non”. Hình ảnh vầng trăng gợi nên sự yên bình nhưng cũng mang chút buồn vì em bé đang chờ mẹ. Không gian rộng lớn của cánh đồng, bầu trời và ánh trăng khiến em bé trở nên nhỏ bé, càng làm nổi bật cảm giác mong mỏi và cô đơn của em. Hình ảnh khiến em xúc động nhất là khi em bé nhìn thấy trăng nhưng “chưa nhìn thấy mẹ”. Người mẹ vẫn đang làm việc ngoài đồng, lẫn trong cánh đồng lúa và màn đêm. Chỉ với một câu thơ ngắn gọn, tác giả đã cho thấy sự vất vả của người mẹ nông dân. Khi trời đã tối, mọi người dần trở về nhà thì mẹ vẫn còn làm việc ngoài đồng. Em bé vì thế phải ngồi chờ mẹ trong căn nhà nhỏ vắng vẻ. Điều đó khiến em cảm nhận được sự hi sinh thầm lặng của người mẹ vì gia đình và con cái. Khung cảnh trong nhà cũng hiện lên rất đơn sơ và tĩnh lặng: bếp chưa được nhóm lửa, căn nhà tranh trống trải. Những con đom đóm bay ngoài ao rồi bay vào nhà tạo nên ánh sáng nhỏ bé, lập lòe giữa đêm tối. Hình ảnh đom đóm vừa đẹp vừa gợi cảm giác buồn man mác. Em tưởng tượng em bé đang ngồi lặng lẽ nhìn theo những đốm sáng ấy, vừa chờ mẹ vừa mong nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc. Đặc biệt, câu thơ miêu tả “bàn chân mẹ lội bùn ì oạp phía đồng xa” làm em rất xúc động. Âm thanh “ì oạp” gợi ra hình ảnh người mẹ đang vất vả lội qua ruộng bùn sau một ngày làm việc mệt nhọc. Đó là âm thanh rất quen thuộc của cuộc sống nông thôn, nhưng trong bài thơ nó trở thành âm thanh mà em bé mong chờ nhất. Chỉ cần nghe thấy tiếng bước chân ấy, em bé sẽ biết mẹ đã trở về. Khi đêm đã khuya, vườn hoa mận trắng hiện lên lung linh trong ánh trăng. Không gian trở nên dịu dàng và yên tĩnh hơn. Cuối cùng, mẹ đã bế em bé vào nhà. Tuy vậy, “nỗi đợi vẫn nằm mơ”, nghĩa là cảm giác chờ đợi và tình yêu dành cho mẹ vẫn còn đọng lại trong giấc ngủ của em bé. Chi tiết này khiến bài thơ trở nên rất nhẹ nhàng nhưng cũng đầy cảm động. Sau khi đọc bài thơ, em cảm thấy càng trân trọng hơn tình mẹ và những hi sinh thầm lặng của mẹ trong cuộc sống. Bài thơ không có những lời nói lớn lao, nhưng qua những hình ảnh quen thuộc như cánh đồng lúa, vầng trăng, đom đóm hay tiếng bước chân lội bùn, tác giả đã làm nổi bật tình cảm gia đình ấm áp. Bài thơ khiến em hiểu rằng phía sau mỗi đứa con luôn có bóng dáng của người mẹ tần tảo, luôn âm thầm làm việc và yêu thương con hết lòng. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến mẹ nhiều hơn.