Lý Vũ Gia Ngọc

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lý Vũ Gia Ngọc
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Phở là một món ăn quen thuộc nhưng qua văn bản của Nguyễn Tuân, em càng cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp đặc biệt của món ăn này. Phở không chỉ ngon bởi hương vị đậm đà mà còn gần gũi với mọi người, có thể ăn vào bất cứ thời điểm nào trong ngày. Một bát phở nóng trong buổi sáng se lạnh hay giữa đêm đông khiến con người cảm thấy ấm áp, dễ chịu hơn. Phở còn mang trong mình nét văn hóa riêng, gắn liền với đời sống sinh hoạt của người Hà Nội và của dân tộc Việt Nam. Đối với em, phở không đơn thuần là món ăn để no bụng mà còn là hương vị của quê hương, của ký ức gia đình. Mỗi lần thưởng thức phở, em như cảm nhận được sự tinh tế, sâu sắc và niềm tự hào về một món ăn truyền thống lâu đời của dân tộc.

Câu 2.

Trong hành trình lớn lên của mỗi con người, có những sự việc chỉ thoáng qua nhưng cũng có những kỉ niệm in sâu vào tâm trí, trở thành dấu mốc khiến ta thay đổi suy nghĩ và cách sống. Với em, sự việc mà em nhớ mãi chính là lần đầu tiên em dám đứng lên nhận lỗi trước tập thể lớp – một kỉ niệm không ồn ào nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc khó quên và một bài học quý giá cho cuộc đời.

Hôm ấy là một buổi sáng bình thường, lớp em có tiết kiểm tra Toán. Vì chủ quan, em đã không chuẩn bị bài chu đáo. Khi đề bài được phát xuống, nhìn vào những con số và bài toán quen mà lạ, em bỗng thấy hoang mang. Một vài câu em làm được, nhưng có câu em hoàn toàn bế tắc. Trong khoảnh khắc yếu lòng, em đã liếc sang bài làm của bạn ngồi bên cạnh và chép lại cách giải. Lúc đó, em chỉ nghĩ đơn giản rằng mình cần một điểm số không quá tệ để tránh bị phê bình.

Thế nhưng, ngay khi bài kiểm tra được thu lại, lòng em trở nên nặng trĩu. Suốt cả buổi học, em không còn tập trung được vào lời giảng của thầy cô. Trong đầu em cứ hiện lên hình ảnh bài làm ấy cùng cảm giác lo lắng, sợ hãi và xấu hổ. Em sợ bị phát hiện, nhưng sợ hơn cả là cảm giác mình đã làm điều không đúng. Những lời dạy về sự trung thực, về nhân cách con người mà thầy cô vẫn thường nhắc bỗng vang lên trong tâm trí em.

Buổi chiều hôm đó, khi cô giáo trả bài kiểm tra và nhận xét chung, em càng cảm thấy bồn chồn. Ánh mắt nghiêm nghị nhưng hiền từ của cô khiến tim em đập nhanh hơn. Khi cô hỏi cả lớp có ai muốn chia sẻ điều gì không, lớp học bỗng im lặng đến lạ. Trong khoảnh khắc ấy, em đã đấu tranh dữ dội với chính mình. Một bên là nỗi sợ hãi, xấu hổ; bên kia là tiếng nói của lương tâm thôi thúc em phải nói ra sự thật.

Cuối cùng, em đã lấy hết can đảm đứng dậy. Giọng em run run, tim đập mạnh, mặt nóng bừng khi thú nhận lỗi lầm trước cả lớp. Em không dám ngẩng đầu lên vì sợ ánh nhìn của bạn bè. Nhưng khi nói xong, em bỗng thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn bao giờ hết, như vừa trút bỏ được một gánh nặng lớn.

Điều khiến em nhớ mãi không chỉ là giây phút ấy mà còn là cách cô giáo đối xử với em. Cô không quát mắng, không trách phạt nặng nề mà nhẹ nhàng phân tích để em hiểu rõ sai lầm của mình. Cô khuyên em hãy coi đây là bài học đầu đời về sự trung thực và dũng cảm. Chính sự bao dung ấy khiến em vô cùng xúc động và biết ơn.

Sự việc ấy đã để lại dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn em. Từ đó, em hiểu rằng điểm số không quan trọng bằng nhân cách, và dám đối diện với lỗi lầm mới là bước đầu của sự trưởng thành. Mỗi khi đứng trước một lựa chọn khó khăn, em lại nhớ đến kỉ niệm ấy để tự nhắc mình phải sống ngay thẳng và chân thành.

Cho đến bây giờ, dù đã trôi qua khá lâu, nhưng mỗi khi nhớ lại sự việc ấy, cảm xúc vẫn còn nguyên vẹn. Đó không chỉ là một kỉ niệm đáng nhớ mà còn là một bài học theo em suốt chặng đường dài phía trước, giúp em vững vàng hơn trên con đường làm người.

Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản là biểu cảm, kết hợp với thuyết minh và miêu tả.


Câu 2.
Theo tác giả, việc đặt tên các quán phở có những quy luật sau:

  • Lấy tên riêng của người bán (tên cúng cơm, tên con) để đặt tên quán, tên gánh phở.
  • Lấy đặc điểm hình thể, khuyết điểm của người bán làm tên hiệu (phở Gù, phở Sứt…).
    → Những cách đặt tên này thể hiện sự thân mật, sáng tạo và tình cảm của quần chúng.

Câu 3.
Tác giả nói về phở trên nhiều phương diện:

  • Thời gian ăn (ăn được mọi lúc trong ngày, mọi mùa).
  • Giá trị đối với đời sống con người (nhất là người nghèo).
  • Cách đặt tên quán phở.
  • Hương vị, không khí, tiếng rao phở, không gian văn hóa Hà Nội.

→ Qua đó cho thấy tác giả có cái nhìn trân trọng, tinh tế, am hiểu sâu sắc và đầy yêu mến đối với món phở.


Câu 4.

  • Đề tài: Món phở Hà Nội.
  • Chủ đề: Ca ngợi phở không chỉ là một món ăn mà còn là một nét đẹp văn hóa, tinh thần gắn bó sâu sắc với đời sống và tâm hồn người Hà Nội, người Việt Nam.

Câu 5.
Qua văn bản, tác giả thể hiện tình yêu tha thiết, niềm tự hào và sự trân trọng sâu sắc đối với món phở – một món ăn mang đậm bản sắc văn hóa và tinh thần dân tộc Việt Nam.

Câu 1.

Hình ảnh mầm non trong bài thơ Mầm non của Võ Quảng để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và đẹp đẽ. Mầm non hiện lên thật nhỏ bé, lặng lẽ nép mình dưới vỏ cành bàng giữa những ngày cuối đông lạnh lẽo. Thế nhưng, ẩn sâu trong sự im lìm ấy là một sức sống bền bỉ và mạnh mẽ. Khi nghe tiếng chim báo hiệu mùa xuân, mầm non không còn chờ đợi mà dũng cảm bật vỏ, vươn mình đón ánh sáng, khoác lên chiếc áo xanh biếc của sự sống. Hình ảnh ấy khiến em cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên và thêm tin tưởng rằng trong mỗi con người, dù nhỏ bé hay âm thầm đến đâu, cũng luôn tiềm ẩn khát vọng vươn lên nếu biết chờ đợi và nắm bắt thời cơ.


Câu 2

Trong dòng chảy miên man của thời gian, có những con người lặng lẽ đi qua cuộc đời ta nhưng để lại dấu ấn sâu đậm không bao giờ phai. Với em, người để lại trong em nhiều yêu thương và xúc động nhất chính là mẹ – người đã dành trọn cả thanh xuân, cả cuộc đời để nuôi dưỡng và chở che cho em nên người. Dù sau này em có lớn lên, có đi xa đến đâu, hình ảnh mẹ vẫn luôn là ngọn lửa ấm áp soi sáng tâm hồn em trên mỗi chặng đường đời.

Mẹ em là một người phụ nữ bình thường như bao người mẹ khác, nhưng lại mang trong mình một tình yêu phi thường. Mẹ không giàu có, không cao sang, cũng không dùng những lời nói hoa mĩ để thể hiện tình cảm. Tình yêu của mẹ được gửi gắm qua từng bữa cơm giản dị, từng bộ quần áo được giặt giũ thơm tho, từng lời nhắc nhở ân cần mỗi sáng trước khi em đến trường. Những điều ấy tưởng chừng rất nhỏ bé nhưng lại góp phần tạo nên tuổi thơ êm đềm và đầy đủ yêu thương của em.

Em vẫn nhớ những buổi sáng mùa đông lạnh giá, khi sương còn giăng kín lối, mẹ đã thức dậy từ rất sớm để chuẩn bị bữa sáng. Đôi bàn tay mẹ run run vì lạnh nhưng vẫn cẩn thận nấu từng món ăn, sợ em đến lớp đói bụng sẽ không học được. Những buổi trưa hè oi ả, mẹ nhường cho em chỗ mát, còn mình thì quạt nhẹ từng làn gió. Khi em ốm, mẹ thức trắng đêm ngồi bên, lo lắng từng cơn sốt, từng hơi thở của em. Chính trong những khoảnh khắc ấy, em mới thấu hiểu thế nào là tình yêu thương vô điều kiện của mẹ.

Thời gian trôi qua không chờ đợi ai, và mẹ cũng vậy. Trên mái tóc đen ngày nào giờ đã xuất hiện những sợi bạc. Khóe mắt mẹ hằn thêm nhiều nếp nhăn. Đôi vai mẹ dường như gầy hơn trước. Mỗi lần nhìn mẹ như vậy, lòng em không khỏi nghẹn ngào. Em nhận ra rằng, để em được lớn lên bình yên, mẹ đã đánh đổi biết bao sức lực và tuổi trẻ của mình. Có những lúc em vô tâm, mải mê với thế giới riêng mà quên mất hỏi mẹ một câu quan tâm, để rồi khi nhận ra, em chỉ biết thầm trách bản thân mình.

Không chỉ chăm sóc em bằng hành động, mẹ còn dạy em bằng cả tấm lòng bao dung và nhân hậu. Khi em mắc lỗi, mẹ không quát mắng gay gắt mà nhẹ nhàng phân tích để em hiểu đúng sai. Mẹ dạy em cách sống trung thực, biết yêu thương người khác, biết đứng lên sau mỗi lần vấp ngã. Những bài học của mẹ không có trong sách vở, nhưng lại theo em suốt cả cuộc đời. Mỗi khi em mệt mỏi, chán nản, chính lời động viên dịu dàng của mẹ đã tiếp thêm cho em sức mạnh để bước tiếp.

Đối với em, mẹ không chỉ là người sinh thành mà còn là người bạn, người luôn lắng nghe những tâm sự thầm kín nhất. Mẹ là bến đỗ bình yên để em trở về sau những giông bão ngoài kia. Chỉ cần được ngồi bên mẹ, nghe giọng nói quen thuộc, em đã thấy lòng mình nhẹ nhõm và ấm áp hơn rất nhiều. Tình yêu của mẹ giống như dòng sông lặng lẽ chảy qua đời em, không ồn ào nhưng bền bỉ, nuôi dưỡng tâm hồn em từng ngày.

Em yêu mẹ không chỉ vì những gì mẹ đã làm cho em, mà còn vì mẹ là mẹ – người duy nhất trên đời yêu em bằng một tình yêu không đòi hỏi đáp trả. Em hiểu rằng không có món quà nào đủ lớn để đền đáp công ơn sinh thành và dưỡng dục ấy. Vì vậy, em tự nhủ với lòng mình sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống nhân ái, biết quan tâm đến mọi người để mẹ yên tâm và tự hào về em.

Mai này, dù em có trưởng thành, có đi đến những chân trời mới, thì hình bóng mẹ vẫn luôn ở lại trong trái tim em như một miền yêu thương không bao giờ phai nhạt. Với em, mẹ mãi mãi là người em yêu quý nhất, là nguồn yêu thương vô tận nâng đỡ em trên suốt hành trình làm người.

Câu 1.
Căn cứ để xác định thể thơ của văn bản là:

  • Các dòng thơ không có số chữ cố định (có dòng 4 chữ, 5 chữ, 6 chữ…).
  • Cách ngắt nhịp linh hoạt, không gò bó.
    ⇒ Văn bản được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2.
Khổ thơ đầu tiên gieo vần chân, chủ yếu là vần liền và vần gần:

  • “bàng – vàng”,
  • “đỏ – nhỏ”,
  • “im – dim”.
    Cách gieo vần nhẹ nhàng, tự nhiên, góp phần tạo âm điệu êm ái, phù hợp với hình ảnh mầm non còn bé nhỏ, lặng lẽ.

Câu 3.
Chủ đề của bài thơ là:
→ Ca ngợi sự sống mới của thiên nhiên khi mùa xuân đến, đồng thời thể hiện quá trình thức dậy, vươn lên của mầm non từ im lặng đến mạnh mẽ.

Căn cứ xác định chủ đề:

  • Hình ảnh mầm non từ “nép lặng im” đến “bật chiếc vỏ rơi”, “đứng dậy giữa trời”.
  • Không gian chuyển biến từ tĩnh lặng cuối đông sang rộn ràng khi “Xuân tới!”.

Câu 4.
Nhan đề “Mầm non” hoàn toàn phù hợp với nội dung bài thơ vì:

  • Mầm non là hình ảnh trung tâm, xuất hiện xuyên suốt bài thơ.
  • Mọi biến chuyển của thiên nhiên và cảm xúc đều xoay quanh sự thức dậy và lớn lên của mầm non.
  • Nhan đề khái quát được cả nội dung và ý nghĩa biểu tượng của tác phẩm.

Câu 5.
Hình ảnh mầm non trong bài thơ gợi ra thông điệp:
→ Trong cuộc sống, con người cần kiên nhẫn, bền bỉ và tin tưởng vào bản thân; dù khởi đầu nhỏ bé, âm thầm nhưng khi thời điểm đến, nếu biết vươn lên thì sẽ trưởng thành và tỏa sáng.

Lí giải:

  • Mầm non từng “nép lặng im”, “mắt lim dim” trước gió mưa, lạnh lẽo.
  • Khi nghe tiếng gọi của mùa xuân, mầm non lập tức “bật vỏ”, “khoác áo xanh biếc”.
    → Giống như con người, cần vượt qua thử thách, chờ đúng thời cơ để phát triển và khẳng định mình.

Bài làm

Câu 1:

Thể loại tùy bút

Câu 2:

-"nghệ thuật" ăn quà của người HÀ NỘI: thể hiện qua việc "ăn đúng cái giờ ấy và chọn người bán ấy", tức là chọn thời điểm ăn và chọn người bán món quà đúng mới thể hiện mình là người sành ăn

Câu 3:

-biện pháp tu từ: so sánh

-tác dụng : gợi tả con dao-dụng cụ hành nghề, vừa tái hiện được động tác đưa dao xắt miếng cơm một cách chuyên nghiệp, lành nghề của cô Hàng cơm nắm.

=Câu văn giàu hình ảnh và phong phú hơn ở

Câu 4:

hiện tượng buôn bán hàng rong trong đời sống Việt Nam, bao gồm vai trò, sự gắn bó với cuộc sống con người, tính chất lao động vất vả, các vấn đề pháp lý liên quan và những mặt đối lập của nó

Câu 5:

thể hiện qua sự hồi tưởng về những ký ức tuổi thơ, qua việc yêu quý, gắn bó với quê hương và văn hóa truyền thống, và qua việc chiêm nghiệm về cuộc sống.

Câu 6:

Tình yêu đối với quê hương không chỉ là một cảm xúc thoáng qua mà nó luôn hiện hữu sâu trong lòng mỗi con người. Quê hương không chỉ là một địa điểm mà ta sống qua ngày, mà còn là nơi đầy những kỷ niệm, truyền thống, và giá trị văn hóa sâu sắc. Từ những ngày thơ ấu đầy màu sắc đến những trải nghiệm trưởng thành, mỗi người đều dày công chứa đựng những kỷ niệm và tình cảm đặc biệt với quê hương của mình.

Bài làm

Trong truyện Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, Nguyễn Ngọc Thuần đã khắc họa một thế giới tuổi thơ trong trẻo, giàu cảm xúc, nơi con người sống chan hòa với thiên nhiên và với nhau. Giữa thế giới ấy, nhân vật người bố hiện lên như một điểm tựa tinh thần vững chắc, một người thầy đặc biệt đã âm thầm nuôi dưỡng tâm hồn con bằng tình yêu thương, sự tinh tế và những bài học sống sâu sắc.

Trước hết, người bố là một người yêu thiên nhiên và có tâm hồn nhạy cảm. Ông dạy con cách “nhắm mắt mà vẫn mở cửa sổ”, tức là cảm nhận thế giới không chỉ bằng đôi mắt mà còn bằng khứu giác, thính giác và cả trái tim. Với người bố, thiên nhiên không chỉ là cảnh vật xung quanh mà còn là một thế giới sống động, có tiếng nói riêng. Ông hướng dẫn con nhận ra mùi hương của từng loài hoa, âm thanh của côn trùng, gió và đất trời. Qua đó, người bố giúp con hình thành khả năng quan sát tinh tế và một tâm hồn biết rung động trước vẻ đẹp giản dị của cuộc sống.

Không chỉ yêu thiên nhiên, người bố còn là người yêu thương con bằng một tình yêu lặng lẽ nhưng sâu sắc. Ông không dạy con bằng những lời giáo huấn khô khan mà bằng những trải nghiệm nhẹ nhàng, gần gũi. Những trò chơi tưởng chừng đơn giản như nhắm mắt đoán mùi hoa, nghe tiếng bước chân, cảm nhận nhịp sống xung quanh lại chứa đựng trong đó sự quan tâm và thấu hiểu sâu xa. Người bố luôn kiên nhẫn, dịu dàng, tôn trọng cảm xúc và suy nghĩ của con, để con tự khám phá và trưởng thành theo cách riêng của mình.

Đặc biệt, người bố là một người thầy giàu triết lí sống. Ông dạy con rằng mỗi con người đều có “mùi riêng”, tức là có bản sắc, cá tính và giá trị riêng biệt. Khi con trai vô tình làm tổn thương bạn bằng hành động thiếu suy nghĩ, người bố không trách mắng nặng nề mà nhẹ nhàng giúp con nhận ra lỗi lầm. Ông hướng con đến sự cảm thông, biết lắng nghe và đặt mình vào vị trí của người khác. Qua đó, người bố gieo vào lòng con những hạt mầm của lòng nhân ái, sự tôn trọng và tình yêu thương con người.

Bên cạnh đó, nhân vật người bố còn tượng trưng cho một kiểu giáo dục giàu tính nhân văn. Ông không áp đặt, không ép buộc con phải trở thành người như thế này hay thế kia, mà tạo điều kiện để con tự cảm nhận, tự hiểu và tự lựa chọn. Cách giáo dục ấy giúp đứa trẻ lớn lên với một tâm hồn tự do, trong sáng, biết yêu cái đẹp và sống có trách nhiệm với bản thân cũng như với mọi người xung quanh.

Qua hình ảnh người bố, Nguyễn Ngọc Thuần đã gửi gắm thông điệp sâu sắc về vai trò của gia đình trong việc hình thành nhân cách con người. Người bố không chỉ là cha mà còn là người bạn, người dẫn đường, âm thầm mở ra cho con một “cửa sổ tâm hồn” để con nhìn thấy thế giới bằng sự yêu thương và thấu hiểu. Nhân vật này khiến người đọc xúc động bởi vẻ đẹp bình dị mà cao quý, nhắc nhở chúng ta rằng: giáo dục con cái không chỉ là dạy tri thức, mà quan trọng hơn là dạy cách sống, cách cảm nhận và cách yêu thương.

Nhân vật người bố trong Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ vì thế đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc. Ông không ồn ào, không phô trương, nhưng chính sự lặng lẽ ấy lại làm nên vẻ đẹp bền lâu. Đó là hình ảnh của một người cha mẫu mực, một biểu tượng đẹp cho tình phụ tử và cho một lối sống nhân văn, sâu sắc mà mỗi chúng ta đều cần trân trọng và học hỏi.