Bằng Anh Kiệt

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bằng Anh Kiệt
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Đọc bài thơ "Mầm non" của Võ Quảng, em cảm nhận được vẻ đẹp trong sáng và sức sống mãnh liệt, thầm lặng của thiên nhiên, đặc biệt qua hình ảnh mầm non đầy thi vị. Mầm non "nho nhỏ" đang ép mình "lặng im" dưới vỏ cành bàng, lim dim mắt, cho thấy sự chờ đợi, ấp ủ nguồn sống tiềm tàng. Khi nghe tiếng chim "Chíp chiu chiu! Xuân đến", mầm non như được đánh thức, vội "bật người", "rơi chiếc vỏ", rồi "đứng dậy giữa trời", khoác lên mình chiếc áo "xanh biếc". Hành trình đó không chỉ là sự trỗi dậy của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho sức sống căng tràn, sự kiên cường, vươn lên mạnh mẽ, yêu đời và lạc quan, khơi gợi trong em niềm yêu mến cuộc sống và ý thức về tương lai, về trách nhiệm của những "mầm non đất nước".

Bài làm "Đêm nay con ngủ giấc tròn Mẹ là ngọn gió của con suốt đời." Trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không được chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai sẵn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ. Với tôi cũng vậy, mẹ là người quan tâm đến tôi nhất và cũng là người mà tôi yêu thương và mang ơn nhất trên đời này. Tôi vẫn thường nghĩ rằng mẹ tôi không đẹp. Không đẹp vì không có cái nước da trắng, khuôn mặt tròn phúc hậu hay đôi mắt long lanh... mà mẹ chỉ có khuôn mặt gầy gò, rám nắng, vầng trán cao, những nếp nhăn của cái tuổi 40, của bao âu lo trong đời in hằn trên khóe mắt. Nhưng bố tôi bảo mẹ đẹp hơn những phụ nữ khác ở cái vẻ đẹp trí tuệ. Đúng vậy, mẹ tôi thông minh, nhanh nhẹn, tháo vát lắm. Trên cương vị của một người lãnh đạo, ai cũng nghĩ mẹ là người lạnh lùng, nghiêm khắc. Có những lúc tôi cũng nghĩ vậy nhưng khi ngồi bên mẹ, bàn tay mẹ âu yếm vuốt tóc tôi, mọi ý nghĩ đó tan biến hết. Tôi có cảm giác lâng lâng, xao xuyến khó tả, cảm giác như chưa bao giờ tôi được nhận nhiều yêu thương đến thế. Dường như một dòng yêu thương mãnh liệt qua bàn tay mẹ truyền vào sâu trái tim tôi, qua ánh mắt, đôi môi trìu mến, qua nụ cười ngọt ngào, ... qua tất cả những gì của mẹ. Tình yêu ấy chỉ khi người ta gần bên mẹ lâu rồi mới cảm thấy được thôi. Từ nhỏ đến lớn, tôi đón nhận tình yêu vô hạn của mẹ như một ân huệ, một điều đương nhiên.Trong con mắt một đứa trẻ, mẹ sinh ra là để chăm sóc con. Chưa bao giờ tôi tự đặt câu hỏi: Tại sao mẹ chấp nhận hy sinh vô điều kiện vì con? Mẹ tốt, rất tốt với tôi nhưng có lúc tôi nghĩ mẹ thật quá đáng, thật ác. Đã bao lần, mẹ mắng tôi, tôi đã khóc. Khóc vì uất ức, cay đắng chứ đâu khóc vì hối hận. Rồi cho đến một lần... Tôi đi học về, thấy mẹ đang đọc trộm nhật ký của mình. Tôi tức lắm, giằng ngay cuốn nhật ký từ tay mẹ và hét to: "Sao mẹ quá đáng thế! Đây là bí mật của con, mẹ không có quyền động vào. Mẹ ác lắm, con không cần mẹ nữa!" Cứ tưởng, tôi sẽ ăn một cái tát đau điếng. Nhưng không mẹ chỉ lặng người, hai gò má tái nhợt, khóe mắt rưng rưng. Có gì đó khiến tôi không dám nhìn thẳng vào mắt mẹ.

Bài thơ trên được viết theo thể thơ 5 chữ.

Khổ thơ đầu bài "Mầm non" (của Võ Quảng) sử dụng cách gieo vần chân, chủ yếu là vần liền và vần cách (vần ở cuối dòng chẵn), tạo nên nhịp điệu êm ái, nhẹ nhàng, gần gũi, thể hiện sự chuyển mình tinh tế, tươi mới của mầm non, rất phù hợp với chủ đề trong sáng, hồn nhiên của tuổi thơ và thiên nhiên, làm tăng tính nhạc và gợi cảm xúc yêu thương, gắn bó.

Chủ đề bài thơ "Mầm non" của Võ Quảng là tình yêu thiên nhiên, sự sống, ca ngợi vẻ đẹp, sức sống của mầm non và khát vọng vươn lên, trưởng thành của con người, được xác định qua nội dung miêu tả quá trình nảy mầm, lớn lên, các hình ảnh gợi cảm, và biện pháp nhân hóa, âm thanh, tạo nên một bức tranh sinh động, rộn ràng, mang thông điệp về sự phát triển và vẻ đẹp của sự sống, như các kết quả tìm kiếm đã phân tích.

Nhan đề "Mầm non" rất phù hợp với nội dung bài thơ vì nó trực tiếp nói lên chủ thể chính, là hình ảnh biểu tượng cho sự sống, sự sinh sôi, nảy nở, sự chuyển mình kỳ diệu của thiên nhiên từ mùa đông sang mùa xuân, đồng thời gợi mở những thông điệp ý nghĩa về sức sống, tương lai, sự vươn lên của con người, nhất là trẻ em.

Hình ảnh mầm non trong bài thơ Mầm non của Võ Quảng gợi ra thông điệp sâu sắc về sức sống tiềm tàng, ý chí vươn lên kiên cường và niềm tin vào tương lai tươi sáng, như một lời nhắc nhở con người phải biết trân trọng sự sống, nỗ lực không ngừng để lớn lên, cống hiến và góp phần xây dựng cuộc đời, đất nước tươi đẹp hơn, giống như mầm cây nhỏ bé nhưng mang trong mình sức mạnh phi thường.


Trong kho tàng văn học dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện cổ tích hay, để lại nhiều bài học sâu sắc và ý nghĩa. Truyện Tấm Cám là một trong số những tác phẩm như thế, nhân vật cô Tấm là điển hình cho vẻ đẹp của phụ nữ Việt Nam, vừa đẹp người lại đẹp nết, dù sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được tính cách nhân hậu, đảm đang, chính vì thế nàng đã có được hạnh phúc sau cùng. Xây dựng lên Tấm là một cô gái mồ côi cha mẹ, phải sống với mẹ con dì ghẻ. Tấm bị bắt làm việc vất vả, nặng nhọc và bị đối xử bất công. Có thể nhận thấy được chính với hoàn cảnh Tấm tiêu biểu cho hoàn cảnh của người con riêng trong chuyện cổ tích. Thế nhưng Tấm lại có phẩm chất hiền lành, chăm chỉ chịu thương chịu khó. Tấm chính là hiện thân cho cái thiện, cái đẹp ở người lao động. Hình ảnh cô Tấm hiền lành chăm chỉ là thế nhưng phải chịu đựng, cam chịu sự đày đọa bất công của mẹ con Cám. Tấm đã phải làm việc vất vả còn Cám thì được nuông chiều. Giỏ tép do chính Tấm bắt cực nhọc lại bị Cám cướp mất, chính Cám đã cướp đi thành quả lao động của Tấm. Cho đến khi cả khi làng mở hội thì Tấm cũng ngoan ngoãn làm theo lời dì dặn mà không cãi lại cũng không dám chốn đi. Lúc này đây thì Tấm lại khóc và con người hiền lành ấy cũng được bụt giúp đỡ, khi Tấm đã trở thành hoàng hậu thì Tấm vẫn bị mẹ con Cám hãm hại hết lần này đến lần khác. Với ngôi vị hoàng hậu và cuộc sống giàu sang cũng chưa đủ để cứu Tấm khỏi âm mưu hãm hại của dì ghẻ. Thế rồi không chỉ thế Tấm đã rất nhiều lần chết đi sống lại và hóa thân vào nhiều thứ từ hóa thân thành chim vàng anh, rồi thành cây xoan đào, hay cũng là hiện hình vào khung cửi rồi vào quả thị và trở thành người. Cô Tấm luôn luôn phản kháng quyết liệt hóa thân và hồi sinh để đấu tranh giành sự sống và hạnh phúc. Hình ảnh đẹp của Tấm mà giúp chúng ta hiểu hơn phần nào cuộc sống của người lao động trong xã hội cũ. Những con người này thấp cổ bé họng và bỗng nhiên bị trà đạp bất công và không có quyền nói lên tiếng nói của mình. Chính vì thế mà họ gửi những ước mơ của mình, niềm tin vào cuộc sống tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn vào trong cổ tích bình chứa ước mơ của dân gian xưa.

Thể loại tùy bút

+ Văn bản ghi chép về đối tượng cụ thể - thú ăn quà của người Hà Nội, bộc lộ tình cảm và suy nghĩ của tác giả.

- Biện pháp tu từ: so sánh. - Tác dụng: gợi tả được con dao – dụng cụ hành nghề, vừa tái hiện được động tác đưa dao xắt miếng cơm một cách chuyên nghiệp, lành nghề của cô hàng cơm nắm.

=> câu văn giàu hình ảnh và phong phú hơn.

Chủ đề của văn bản "Hàng quà rong" là miêu tả sinh động những món ăn vặt, quà vặt đặc trưng của người Hà Nội, qua đó thể hiện sự tinh tế, độc đáo trong ẩm thực và văn hóa đường phố Hà Nội, gợi lên cảm giác thân thuộc, gần gũi với đời sống người dân thủ đô.

Trong bài thơ "Hàng quà rong", cái tôi trữ tình của tác giả là một cái tôi tinh tế, nhạy cảm, giàu yêu thương và mang nặng nỗi nhớ quê hương, đất nước. Đó là cái tôi hòa quyện với thiên nhiên, bộc lộ qua những hình ảnh, cảm xúc giản dị nhưng sâu lắng về cuộc sống và con người, thể hiện sự gắn bó thiết tha với cội nguồn.

Từ tình yêu quà Hà Nội trong "Hàng quà rong", ta thấy sự gắn bó với quê hương không chỉ là tình yêu quê hương đất nước chung chung, mà còn được thể hiện qua tình yêu sâu sắc với những giá trị văn hóa nhỏ bé, bình dị, gần gũi, sự trân trọng từng khoảnh khắc, hương vị thân quen; qua đó, mỗi người tìm thấy nguồn cội, bản sắc, niềm tự hào và ý thức gìn giữ, phát triển quê hương bằng cả tâm hồn, cảm xúc và hành động cụ thể.

Phở đối với em không chỉ là món ăn mà còn là cả một ký ức, một biểu tượng văn hóa, mang đến cảm giác ấm áp, thân thương và tự hào dân tộc. Mỗi khi nhìn bát phở nghi ngút khói, với bánh phở trắng ngần, thịt bò mềm, hành lá xanh mướt, và đặc biệt là mùi thơm nồng nàn, ngọt ngào của nước dùng đậm đà, lòng em lại xao xuyến. Đó là hương vị của tuổi thơ, của những buổi sáng mẹ chuẩn bị, của những buổi tụ tập bạn bè, làm tâm hồn thấy bình yên, thư thái. Phở là tinh hoa ẩm thực, là niềm tự hào của người Việt, khiến em luôn trân trọng và yêu mến nét đẹp độc đáo này.

Bài làm

Gió đông đã về, báo hiệu một năm đang đi dần về cuối. Em lại háo hức nhớ về kỉ niệm tuyệt vời cùng bố vào cận Tết năm ngoái. Đó là kỉ niệm, em được cùng bố gói bánh chưng đón Tết. Mọi năm, em chỉ đóng vai trò là người quan sát mà thôi, nhưng hôm ấy, bố đã nghị em cùng bố gói bánh. Thật là sung sướng và hồi hộp làm sao. Nguyên liệu đã được mẹ đi chợ mua đầy đủ cả. Em và bố bắt tay ngay vào quá trình làm bánh. Đầu tiên là lau sạch lá dong. Những chiếc lá to, phải lau thật cẩn thận để chúng không bị rách. Sau đó là bước gói bánh. Bố mua cho em một chiếc khuôn nhỏ bằng bàn tay để dễ gói hơn. Đầu tiên là cắt lá cho vừa khuôn, rồi xếp thành hình góc khuôn. Bốn phần lá đứng cạnh nhau, tạo nên chiếc đế kín kẽ và chắc chắn. Tiếp đến, là cho nguyên liệu vào, một lớp nếp, đỗ xanh, thịt lợn rồi lại đỗ xanh, nếp. Cuối cùng, là gập phần lá dư ở trên lại và buộc dây lạt cho thật chắc chắn. Những cái đầu, chưa quen tay, em còn phải nhờ bố buộc giúp. Em vừa nín thở, vừa căng chặt tay để phần nhân không bị rơi ra lúc thắt dây. Dần dần, em đã có thể tự buộc dây được, hoàn thành chiếc bánh thật xinh xắn. Sau một ngày chờ luộc bánh. Những chiếc bánh chưng do chính tay em gói đã được ra lò. Thật tự hào biết bao khi nhìn những chiếc bánh ngon lành được gắp ra. Mọi người ăn thử, ai cũng khen khiến em vui lắm. Năm nay, em sẽ xin bố được gói bánh bằng khuôn to như bố vẫn gói. Càng nghĩ về kỉ niệm năm trước, em lại càng mong sao Tết năm nay đến nhanh hơn.


Phương thức biểu đạt là thuyết minh


Theo tác giả, Phở có những quy luật của nó. Quy luật đó được thể hiện: Như tên các hàng phở, hiệu phở. Tên người bán phở thường chỉ dùng một tiếng, lấy ngay cái tên cúng cơm người chủ hoặc tên con mà đặt làm tên gánh, tên hiệu, ví dụ phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ, phở Trưởng ca, phở Tư … Có khi một cái tên tật nguyền trên thân thể người bán phở được cảm tình quần chúng thân mật nhắc lại thành một cái tên hiệu : phở Gù, phở Lắp, phở Sứt …

– Phở được nhìn nhận trên 3 phương diện chính. – Đó là các phương diện sau: + Thời gian thích hợp để ăn phở (Phở ăn bất cứ vào giờ nào cũng đều thấy trôi cả. Sớm, trưa, chiều, tối, khuya, lúc nào cũng ăn được) + Những quy luật riêng của món phở thể hiện trong tên gọi hiệu phở (Tên người bán phở thường chỉ dùng một tiếng, lấy ngay cái tên cúng cơm người chủ hoặc tên con mà đặt làm tên gánh, tên hiệu) + Tiếng rao bán phở thể hiện được hồn cốt của văn hóa dân tộc nhưng hiện đã mai một đi ít nhiều (bây giờ Hà Nội vẫn có phở, mà tiếng rao lại vắng hẳn đi

– Đề tài, chủ đề của văn bản là: Tự hào, trân trọng về món Phở, ẩm thực dân tộc như một công trình nghệ thuật – một đỉnh cao văn hóa dân tộc.

Tình cảm mà tác giả bộc lộ đối với phở là những tình cảm quý mến, thân thuộc với món phở Hà Nội, đó là một món ăn thấm đượm tinh thần dân tộc.