Nguyễn Đức Lâm
Giới thiệu về bản thân
Vũ Quần Phương là một trong những nhà thơ nổi tiếng.Bài thơ “Đợi mẹ”của Vũ Quần Phương mở ra trước mắt em một khung cảnh làng quê quen thuộc mà thấm đẫm yêu thương. Chỉ bằng những hình ảnh giản dị: ruộng lúa, vầng trăng non, đom đóm, căn nhà tranh…, tác giả đã vẽ nên một bức tranh đồng quê khi đêm xuống, trong đó nổi bật nhất là hình ảnh em bé ngồi chờ với nỗi nhớ thương, mong ngóng và tình mẫu tử sâu nặng ẩn chứa trong từng dòng chữ.
Ngay từ những câu thơ đầu, khung cảnh đã gợi lên sự mênh mang, yên ả nhưng cũng man mác buồn: “Em bé ngồi nhìn ra ruộng lúa/ Trời tối trên đầu hè. Nửa vầng trăng non”. Không gian mở rộng ra cánh đồng, bầu trời, ánh trăng, nhưng lại thiếu đi bóng dáng người mẹ. Ánh trăng “nửa vầng” như cũng khuyết thiếu, giống như tâm hồn đứa trẻ đang chờ đợi. Em bé “nhìn vầng trăng, nhưng chưa nhìn thấy mẹ” – câu thơ giản dị mà khiến lòng em chùng xuống. Trong ánh sáng dịu dàng của thiên nhiên, nỗi mong ngóng của đứa con càng trở nên rõ nét.
Hình ảnh “Mẹ lẫn trên cánh đồng. Đồng lúa lẫn vào đêm” gợi lên sự vất vả âm thầm của người mẹ. Giữa bao la ruộng lúa và bóng tối, mẹ như hòa vào đất trời, trở thành một phần của cánh đồng quê hương. Câu thơ khiến em liên tưởng đến biết bao người mẹ nông dân tần tảo, lam lũ, làm việc từ sáng đến khuya chỉ mong con có cuộc sống đủ đầy hơn. Mẹ lẫn vào đêm, còn đứa con lặng lẽ chờ trong căn nhà tranh “trống trải”. Sự đối lập giữa cánh đồng mênh mông và ngôi nhà vắng lặng càng làm nổi bật nỗi cô đơn của em bé.
Hình ảnh đom đóm bay ngoài ao, rồi “đom đóm đã vào nhà” tạo nên những chấm sáng nhỏ bé trong màn đêm. Ánh sáng ấy tuy yếu ớt nhưng lại làm cho không gian thêm lung linh, ấm áp. Em cảm nhận như đó là những tia hi vọng, những niềm an ủi nhỏ nhoi giúp đứa trẻ bớt sợ hãi khi chờ mẹ. Em bé “nhìn đóm bay, chờ tiếng bàn chân mẹ” – một hành động rất đỗi tự nhiên mà xúc động. Không phải chờ quà bánh hay điều gì lớn lao, em chỉ mong nghe tiếng bước chân quen thuộc. Tiếng “lội bùn ì oạp phía đồng xa” tuy vất vả nhưng lại là âm thanh hạnh phúc nhất đối với đứa con.
Càng về cuối bài, không gian càng trở nên yên tĩnh và trong trẻo: “Trời về khuya lung linh trăng vườn hoa mận trắng”. Ánh trăng phủ lên vườn mận trắng, tạo nên vẻ đẹp thanh bình,nhẹ nhàng của làng quê. Trong khung cảnh ấy, mẹ cuối cùng cũng trở về: “Mẹ đã bế vào nhà nỗi đợi vẫn nằm mơ.” Câu thơ khiến em rất xúc động. Nỗi đợi chờ dường như vẫn còn đọng lại, như một giấc mơ dịu dàng của tuổi thơ. Khi được mẹ bế vào lòng, mọi lo lắng tan biến, chỉ còn lại hơi ấm yêu thương.
Sau bài thơ, em càng thấm thía hơn tình mẫu tử thiêng liêng. Người mẹ dù vất vả, lấm lem bùn đất vẫn là chỗ dựa bình yên nhất của con. Đứa trẻ tuy còn nhỏ bé nhưng đã biết yêu thương, mong ngóng và trân trọng mẹ. Bài thơ không dùng những lời lẽ hoa mỹ mà chỉ bằng hình ảnh giản dị, chân thực đã chạm đến trái tim người đọc.
Đọc xong, em nghĩ đến mẹ của mình. Có những lúc em vô tâm, chưa hiểu hết sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Nhưng qua bài thơ, em nhận ra rằng mỗi bữa cơm, mỗi giấc ngủ bình yên đều có bóng dáng của mẹ phía sau. Em tự nhủ phải biết yêu thương, quan tâm và cố gắng học tập tốt hơn để không phụ lòng mẹ.
Bài thơ khép lại nhưng dư âm còn đọng mãi. Đó là dư âm của ánh trăng quê, của tiếng bước chân lội bùn và trên hết là dư âm của tình mẹ bao la, ấm áp. Chính sự giản dị mà sâu sắc ấy đã khiến em thêm yêu quê hương