Lương Gia Thành
Giới thiệu về bản thân
Trường học vốn là không gian thiêng liêng để nuôi dưỡng ước mơ, hình thành nhân cách và trang bị tri thức cho thế hệ trẻ. Đó là nơi lưu giữ những ký ức trong trẻo nhất của tuổi học trò. Thế nhưng, trong những năm gần đây, ngôi trường hạnh phúc ấy lại đang bị bóng đen của hiện tượng bắt nạt học đường che phủ. Đây không còn là chuyện xích mích nhỏ nhặt giữa những đứa trẻ, mà đã trở thành một vấn đề xã hội nhức nhối, một hồi chuông cảnh báo lặp đi lặp lại về sự xuống cấp của đạo đức và bạo lực trong môi trường giáo dục.
Trước hết, chúng ta cần hiểu rõ bản chất của bắt nạt học đường. Đó không đơn thuần là một cái xô tay vô ý hay một lời trêu đùa thoáng qua, mà là hành vi cố ý, lặp đi lặp lại của một hoặc một nhóm học sinh nhằm gây tổn thương về thể xác hoặc tinh thần cho người khác. Đáng sợ hơn, bắt nạt ngày nay không còn bó hẹp trong những trận đòn roi, ẩu đả ở góc sân trường. Nó đã biến tướng thành những hình thức tinh vi và tàn nhẫn hơn rất nhiều. Đó là sự cô lập, tẩy chay ngầm, là những lời lăng mạ, miệt thị ngoại hình (body shaming) khiến nạn nhân tổn thương sâu sắc. Đặc biệt, với sự bùng nổ của công nghệ, "bắt nạt trên mạng" (cyberbullying) đã trở thành một nỗi ám ảnh kinh hoàng. Chỉ bằng một bài bóc phốt, một bức ảnh chế giễu hay những dòng bình luận ác ý trên mạng xã hội, kẻ bắt nạt có thể dồn một đứa trẻ vào đường cùng mà không cần lộ diện.Hiện tượng này không tự nhiên sinh ra, nó xuất phát từ sự cộng hưởng của nhiều nguyên nhân từ nội tại đến khách quan. Về phía bản thân học sinh, ở lứa tuổi dậy thì, tâm sinh lý của các em có những biến đổi lớn, luôn muốn khẳng định bản thân nhưng lại thiếu hụt kỹ năng sống và lệch lạc trong nhận thức. Nhiều em chọn cách dùng bạo lực hoặc quyền lực đám đông để "lấy số má" với bạn bè, hoặc đơn giản là để giải tỏa những ích kỷ, đố kỵ cá nhân. Tuy nhiên, cái rễ của vấn đề lại thường nằm ở gia đình và xã hội. Sự thiếu thốn tình thương, bạo lực gia đình, hoặc ngược lại – sự nuông chiều, phó mặc con cái của cha mẹ vô tình tạo nên những đứa trẻ có xu hướng ngạo mạn hoặc cộc cằn. Bên cạnh đó, áp lực thành tích từ nhà trường và sự tràn lan của các nội dung bạo lực, độc hại trên Internet đã tiêm nhiễm vào đầu óc học sinh những suy nghĩ sai lệch về cách giải quyết mâu thuẫn.Hậu quả của bắt nạt học đường là vô cùng khôn lường, nó giống như một loại vi-rút gặm nhấm tương lai của thế hệ trẻ. Đối với nạn nhân, những tổn thương về thể xác có thể lành theo thời gian, nhưng vết sẹo tinh thần thì có thể theo các em suốt đời. Nhiều học sinh rơi vào trạng thái hoảng loạn, sợ hãi, trầm cảm, học tập sút kém và sợ đến trường. Đau lòng hơn, đã có không ít những câu chuyện thương tâm xảy ra khi các em chọn cách cực đoan nhất để giải thoát bản thân vì không chịu nổi áp lực từ sự cô lập. Không chỉ nạn nhân, ngay cả những kẻ đi bắt nạt cũng phải gánh chịu hậu quả. Khi thói hống hách, coi thường người khác được dung túng từ sớm, các em sẽ dễ dàng trượt dài vào con đường vi phạm pháp luật khi trưởng thành. Đối với môi trường giáo dục, vấn nạn này làm xói mòn lòng tin, biến nơi đáng lẽ phải an toàn nhất trở thành nỗi sợ hãi của học sinh.Để triệt tiêu tận gốc bóng tối của bắt nạt học đường, chúng ta cần một giải pháp đồng bộ từ sự chung tay của cả ba bên: Gia đình, nhà trường và xã hội. Gia đình phải là bệ đỡ đầu tiên; cha mẹ cần bớt chút thời gian bộn bề để làm bạn cùng con, lắng nghe và nhận biết những thay đổi tâm lý dù là nhỏ nhất của con. Nhà trường cần thay đổi tư duy, không chỉ nặng về dạy văn hóa mà phải chú trọng giáo dục kỹ năng sống, lòng trắc ẩn và xây dựng các kênh hỗ trợ tâm lý bảo mật cho học sinh. Đặc biệt, các hình thức kỷ luật đối với hành vi bắt nạt phải nghiêm khắc nhưng mang tính giáo dục, hướng thiện chứ không chỉ là trừng phạt. Và hơn ai hết, chính bản thân mỗi học sinh cần học cách tôn trọng sự khác biệt, nuôi dưỡng lòng nhân ái. Khi chứng kiến bạn mình bị bắt nạt, sự thờ ơ, im lặng chính là sự tiếp tay cho cái ác. Hãy dũng cảm lên tiếng để bảo vệ bạn và bảo vệ chính mình.
Bắt nạt học đường là một bài toán khó nhưng không phải là không có lời giải. Mỗi chúng ta, từ một học sinh, một người thầy cho đến những bậc làm cha mẹ, đều cần ý thức rõ trách nhiệm của mình. Hãy nhớ rằng, một trường học hạnh phúc không phải là nơi hoàn toàn không có xung đột, mà là nơi mọi xung đột đều được giải quyết bằng tình thương và sự thấu hiểu. Hãy cùng nhau thắp lên ánh sáng của sự tử tế để xua tan bóng tối của bạo lực, trả lại cho tuổi học trò sự trong sáng, vẹn nguyên vốn có của nó.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là thuyết minh.
Câu 2: Di sản được UNESCO ghi danh là Nghệ thuật làm gốm của người Chăm.
Câu 3: Phần sa-pô nằm dưới nhan đề văn bản, có tác dụng giới thiệu khái quát nội dung chính và thu hút người đọc.
Câu 4: Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ là hình ảnh minh họa. Tác dụng: làm cho thông tin trực quan, sinh động và tăng sức hấp dẫn cho văn bản.
Câu 5: Việc UNESCO ghi danh Nghệ thuật làm gốm của người Chăm góp phần khẳng định giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc, nâng cao ý thức bảo tồn và quảng bá di sản văn hóa Việt Nam đến bạn bè quốc tế.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của văn bản là thuyết minh.
Câu 2: Di sản được UNESCO ghi danh là Nghệ thuật làm gốm của người Chăm.
Câu 3: Phần sa-pô nằm dưới nhan đề văn bản, có tác dụng giới thiệu khái quát nội dung chính và thu hút người đọc.
Câu 4: Phương tiện giao tiếp phi ngôn ngữ là hình ảnh minh họa. Tác dụng: làm cho thông tin trực quan, sinh động và tăng sức hấp dẫn cho văn bản.
Câu 5: Việc UNESCO ghi danh Nghệ thuật làm gốm của người Chăm góp phần khẳng định giá trị văn hóa truyền thống của dân tộc, nâng cao ý thức bảo tồn và quảng bá di sản văn hóa Việt Nam đến bạn bè quốc tế.