Nguyễn Mỹ Dung
Giới thiệu về bản thân
Trong nền văn học Việt Nam thời kì kháng chiến chống Mỹ, nhiều tác phẩm đã khắc họa hình ảnh những con người trẻ tuổi anh dũng và giàu lí tưởng. Truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê là một tác phẩm tiêu biểu. Qua câu chuyện về ba nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, tác giả đã ca ngợi vẻ đẹp tâm hồn, lòng dũng cảm và tinh thần lạc quan của thế hệ trẻ Việt Nam trong chiến tranh.
Truyện kể về cuộc sống và công việc của ba cô gái thanh niên xung phong: Phương Định, Thao và Nho. Nhiệm vụ của họ là trinh sát mặt đường, phát hiện và phá bom để đảm bảo cho những đoàn xe ra tiền tuyến được an toàn. Công việc của họ vô cùng nguy hiểm, luôn phải đối mặt với bom đạn và cái chết. Tuy vậy, các cô vẫn hoàn thành nhiệm vụ với tinh thần dũng cảm và trách nhiệm cao.
Nhân vật trung tâm của truyện là Phương Định – một cô gái Hà Nội trẻ trung, nhạy cảm và giàu mơ mộng. Dù sống trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, cô vẫn giữ được tâm hồn hồn nhiên, yêu đời và thích hát. Khi làm nhiệm vụ phá bom, Phương Định thể hiện sự bình tĩnh và gan dạ đáng khâm phục. Những chi tiết miêu tả tâm trạng của cô khi tiến gần quả bom đã làm nổi bật lòng dũng cảm của người chiến sĩ trẻ. Qua đó, tác giả khắc họa vẻ đẹp vừa anh hùng vừa rất nữ tính của nhân vật.
Bên cạnh Phương Định, hai nhân vật Thao và Nho cũng góp phần làm nổi bật tình đồng đội sâu sắc. Chị Thao là người chị cả điềm tĩnh, cẩn thận và rất có trách nhiệm trong công việc, dù thực ra chị lại khá sợ máu. Nho là cô em nhỏ tuổi nhất, hồn nhiên và đáng yêu. Khi Nho bị thương sau một lần phá bom, Phương Định và chị Thao đã chăm sóc em tận tình. Qua đó, tình đồng chí, đồng đội giữa họ được thể hiện thật cảm động.
Một nét đặc sắc của truyện là nghệ thuật kể chuyện theo ngôi thứ nhất qua lời của Phương Định. Cách kể này giúp câu chuyện trở nên chân thực và giàu cảm xúc. Ngôn ngữ truyện giản dị, tự nhiên nhưng giàu hình ảnh, giúp người đọc cảm nhận rõ không khí căng thẳng của chiến trường cũng như vẻ đẹp tâm hồn của những cô gái thanh niên xung phong.
Qua truyện ngắn Những ngôi sao xa xôi, tác giả đã ca ngợi tinh thần dũng cảm, lạc quan và tình đồng đội của những cô gái trẻ trong chiến tranh. Họ giống như những “ngôi sao xa xôi” lấp lánh trên bầu trời, âm thầm tỏa sáng bằng sự hi sinh và lòng yêu nước.
Bài thơ Khi mùa mưa đến của Trần Hòa Bình thể hiện cảm hứng tha thiết của nhà thơ trước vẻ đẹp của mùa mưa và cuộc sống quê hương. Qua những hình ảnh sinh động như dòng sông, bãi bờ, triền đê và hương đất bãi, tác giả đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên tươi tốt, tràn đầy sức sống khi mùa mưa về. Mùa mưa không chỉ đem lại sự mát lành cho đất trời mà còn làm cho lòng người trở nên trẻ lại, gợi lên những cảm xúc vừa vui tươi vừa sâu lắng. Đặc biệt, hình ảnh “ta hoá phù sa mỗi bến chờ” thể hiện khát vọng được hòa mình vào thiên nhiên, âm thầm bồi đắp cho cuộc sống và quê hương thêm trù phú. Qua đó, bài thơ bộc lộ tình yêu tha thiết của nhà thơ đối với thiên nhiên, làng quê và niềm hi vọng vào những mùa màng no ấm.
Ý thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” trong bài thơ Khi mùa mưa đến của Trần Hòa Bình gợi lên ý nghĩa sâu sắc về khát vọng cống hiến và tình yêu quê hương. Phù sa là lớp đất màu mỡ do dòng sông mang đến, bồi đắp cho bãi bờ, giúp cây cối sinh trưởng và đem lại những mùa màng no đủ. Khi tác giả viết “ta hoá phù sa”, đó là một hình ảnh ẩn dụ thể hiện mong muốn được hoà mình vào thiên nhiên, âm thầm góp sức làm cho cuộc sống trở nên tươi tốt, trù phú hơn. Cụm từ “mỗi bến chờ” gợi những nơi con người mong ngóng dòng nước, mong chờ sự bồi đắp của phù sa và hi vọng về tương lai tốt đẹp. Qua đó, câu thơ thể hiện khát vọng được cống hiến lặng thầm nhưng bền bỉ, giống như phù sa âm thầm làm giàu cho đất đai và cuộc sống. Đồng thời, câu thơ cũng bộc lộ niềm tin và hi vọng của con người vào những mùa no ấm, hạnh phúc
Bài thơ “Mẹ” của Viễn Phương gợi trong em nhiều cảm xúc xúc động và biết ơn. Hình ảnh người mẹ được so sánh với đóa hoa sen giản dị nhưng thanh cao, âm thầm hi sinh cả cuộc đời vì con. Những câu thơ nói về sự vất vả, nghèo khó của mẹ khiến em cảm nhận rõ tình yêu thương sâu nặng mà mẹ dành cho con. Khi con trưởng thành, mẹ đã già yếu và cuối cùng rời xa cõi đời, để lại trong lòng con nỗi nhớ thương da diết. Bài thơ giúp em hiểu hơn về sự hi sinh thầm lặng của mẹ và nhắc nhở em phải yêu thương, trân trọng mẹ khi mẹ còn ở bên cạnh mình.
Nếu gặp lại một người bạn như anh gầy, em sẽ cư xử chân thành, bình đẳng và tôn trọng bạn như trước, không vì địa vị hay hoàn cảnh mà thay đổi thái độ. Cách ứng xử của anh béo gợi cho em bài học rằng trong tình bạn cần giữ sự tự nhiên, chân thành và không nên để quyền lực, chức vị làm mất đi sự thân thiết giữa những người bạn.
Chi tiết “Mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó” là cách nói phóng đại, nhân hoá nhằm làm nổi bật sự khúm núm, sợ sệt và thái độ nịnh bợ của anh gầy khi biết anh béo có chức vị cao. Qua đó, tác giả làm tăng tính châm biếm và phê phán thói sùng bái quyền thế, đánh mất sự chân thành trong quan hệ giữa con người với nhau.