Lưu Thị Quỳnh Chi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lưu Thị Quỳnh Chi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1. Phương thức biểu đạt chính Tự sự 2. Mục đích hái hoa của Phước Hái hoa để tặng Thăng 3. Phẩm chất của nhân vật Phước Hồn nhiên, vô tư và chân thành. Phước có nét tính cách ngây thơ, không hay chấp nhặt, nhìn nhận mọi việc nhẹ nhàng và quan tâm đến cảm xúc của người khác. 4. Ngôi kể và tác dụng

Ngôi kể thứ ba Tác dụng: Giúp câu chuyện được kể một cách khách quan, toàn diện và linh hoạt, cho phép người kể biết và miêu tả được hành động, suy nghĩ của cả hai nhân vật Phước và Thăng. 5. Bài học về cách nhìn nhận người khác Cần nhìn nhận người khác bằng sự bao dung và thấu hiểu.Từ nhân vật Phước, ta rút ra bài học cần tránh những đánh giá phiến diện, vội vàng dựa trên vẻ bề ngoài. Thay vào đó, hãy tìm hiểu tâm tư, tình cảm thật sự của họ. Việc đặt mình vào vị trí của người khác sẽ giúp ta thấu hiểu, cảm thông và xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp, chân thành hơn.

1.

khắc họa vẻ đẹp tâm hồn cao thượng, trong sáng của những người chiến sĩ trẻ tuổi nơi chiến trường khốc liệt.Điểm đặc sắc nội dung nằm ở tình đồng chí, đồng đội gắn bó keo sơn, vượt qua mọi gian khổ, hiểm nguy.

Câu chuyện cũng tôn vinh sự hy sinh thầm lặng, tình yêu quê hương đất nước tha thiết ẩn sau những vẻ đẹp giản dị của thiên nhiên nơi rừng thiêng nước độc. Sự thiếu cảm thông trong cách nhìn nhận con người là một vấn đề đáng suy ngẫm, thường dẫn đến những hiểu lầm, đánh giá sai lệch và rạn nứt trong các mối quan hệ xã hội.

Trong tác phẩm "Hoa rừng", tình huống các chiến sĩ hiểu lầm và thiếu tôn trọng Phước là bài học đắt giá về việc đánh giá con người qua vẻ bề ngoài hoặc qua những thông tin phiến diện. Sự thiếu cảm thông xuất phát từ góc nhìn chủ quan, sự vô tâm hoặc định kiến, khiến chúng ta quên đi việc đặt mình vào vị trí của người khác để thấu hiểu câu chuyện, hoàn cảnh thực sự của họ.

Hậu quả của sự thiếu cảm thông là không nhỏ; nó gây tổn thương sâu sắc đến lòng tự trọng của người khác, phá vỡ sự đoàn kết và tạo ra khoảng cách giữa người với người. Ngược lại, sự cảm thông và thấu hiểu là "chìa khóa" để xây dựng mối quan hệ tốt đẹp, giúp gắn kết các thành viên trong tập thể và tạo nên một môi trường sống hài hòa, tích cực.

Để khắc phục vấn đề này, mỗi cá nhân cần rèn luyện cho mình tư duy cởi mở, biết lắng nghe, quan sát đa chiều và rèn luyện kỹ năng đặt mình vào vị trí của người khác trước khi đưa ra bất kỳ kết luận hay thái độ nào.

Sự cảm thông không chỉ giúp chúng ta nhìn thấu vẻ đẹp tiềm ẩn bên trong mỗi người mà còn làm cho xã hội trở nên nhân văn hơn.

1. Phương thức biểu đạt chính Tự sự 2. Mục đích hái hoa của Phước  Hái hoa để tặng Thăng
3. Phẩm chất của nhân vật Phước  Hồn nhiên, vô tư và chân thành
Phước có nét tính cách ngây thơ, không hay chấp nhặt, nhìn nhận mọi việc nhẹ nhàng và quan tâm đến cảm xúc của người khác.
4. Ngôi kể và tác dụng Ngôi kể thứ ba

Tác dụng: Giúp câu chuyện được kể một cách khách quan, toàn diện và linh hoạt, cho phép người kể biết và miêu tả được hành động, suy nghĩ của cả hai nhân vật Phước và Thăng.

5. Bài học về cách nhìn nhận người khác.  Cần nhìn nhận người khác bằng sự bao dung và thấu hiểu.Từ nhân vật Phước, ta rút ra bài học cần tránh những đánh giá phiến diện, vội vàng dựa trên vẻ bề ngoài. Thay vào đó, hãy tìm hiểu tâm tư, tình cảm thật sự của họ. Việc đặt mình vào vị trí của người khác sẽ giúp ta thấu hiểu, cảm thông và xây dựng những mối quan hệ tốt đẹp, chân thành hơn.

Đoạn trích "Đi lấy mật" được trích trong tiểu thuyết "Đất rừng phương Nam" của nhà văn Đoàn Giỏi. Thông qua câu chuyện ba cha con vào rừng đi lấy mật, tác giả đã làm nổi bật hình tượng nhân vật An với nhiều phẩm chất trong sáng, tốt đẹp. Trước hết, An là một cậu bé yêu thiên nhiên và có những quan sát vô cùng tinh tế. Dưới con mắt của An, rừng núi U Minh hiện lên với vẻ hoang sơ, kì vĩ song cũng rất thơ mộng, trữ tình. Trên đường đi lấy mật, cậu luôn chăm chú, để ý khung cảnh xung quanh. Bằng cách sử dụng ngôi kể thứ nhất, bức tranh thiên nhiên rừng U Minh được thu vào đôi mắt hồn nhiên của An. Các đoạn văn miêu tả như những thước phim quay chậm vô cùng sống động, sắc nét. An đưa mắt quan sát ở trên cao với hình ảnh bầu trời "Ánh sáng trong vắt, hơi gợn một chút óng ánh trên những đầu hoa tràm rung rung, khiến ta nhìn cái gì cũng có cảm giác như nó là bao qua một lớp thủy tinh.". Cậu tiếp tục cảm nhận thiên nhiên bằng khứu giác, xúc giác, thị giác: "ăn xong, bấy giờ bóng nắng mới bắt đầu lên. Gió cũng bắt đầu thổi rao rao theo với khối mặt trời tròn đang tuôn ánh sáng vàng rực xuống mặt đất. Một làn hơi đất nhè nhẹ tỏa lên, phủ mờ những bụi cây cúc áo, rồi nhè nhẹ tan dần theo hơi ấm mặt trời.",... Màu sắc, đặc điểm của sự vật, hiện tượng được miêu tả chi tiết cho thấy sự nhạy cảm trong tâm hồn của nhân vật An. Tiếp đến, An rất ham học hỏi, tìm hiểu mọi thứ xung quanh. Lần đầu tiên, An được theo tía nuôi vào rừng lấy mật. Trên quãng đường đi, An luôn nhớ lại những lời má nuôi kể về cách gác kèo ong như thế nào. Thậm chí, An đã có những so sánh giữa việc học trong sách với thực tiễn bên ngoài. Cậu nhận ra việc học trong sách giáo khoa chỉ có những khái niệm chung chung về loài ong, không giống như cách má nuôi bảo. Qua đoạn trích An nhớ lại những lời má nuôi kể, ta có thể thấy cậu đặt ra rất nhiều những câu hỏi thể hiện sự tò mò và mong muốn tìm hiểu thế giới xung quanh. Cuối cùng, cậu đã đúc kết ra được sự khác biệt trong cách "thuần hóa" ong rừng của người dân vùng U Minh so với những cách nuôi ong trên thế giới: "Không có nơi nào, xứ nào có kiểu tổ ong hình nhánh kèo như vùng U Minh này cả.". Có thể thấy, nhà văn Đoàn Giỏi đã xây dựng thành công nhân vật An thông qua lời nói, hành động cụ thể kết hợp với ngôi kể thứ nhất. Qua nhân vật An, tác giả đã thể hiện tình yêu thiên nhiên, con người sâu sắc và ngợi ca tâm hồn trong sáng của trẻ thơ.

Bài thơ "Khi mùa mưa đến" của Trần Hòa Bình là một khúc ca reo vui, say đắm trước vẻ đẹp tươi mới và sức sống trào dâng mà mưa mang lại cho làng quê. Cảm hứng chủ đạo của tác giả xuất phát từ tình yêu thiên nhiên thiết tha và niềm hi vọng chân thành vào những mùa màng bội thu. Qua những hình ảnh gợi cảm như "sông phổng phao", "lá chuối tơ" hay ẩn dụ "mưa như gót trẻ", nhà thơ thể hiện tâm hồn trẻ lại, đón nhận mưa như một món quà. Mưa không ảm đạm mà mang sự nhân hậu, kết nối đất trời và con người, để rồi khép lại bằng lời tự nguyện hóa thân thành phù sa, bồi đắp cho bến bờ quê hương.

Theo em ý thơ thể hiện sự cống hiến thầm lặng, bền bỉ và tình yêu thương vô điều kiện của con người đối với quê hương, đất nước.

Bài thơ "Mẹ" của Viễn Phương đã chạm đến trái tim người đọc bằng những vần thơ 6 chữ mộc mạc, xúc động về tình mẫu tử thiêng liêng và sự hy sinh thầm lặng. Qua hình ảnh ẩn dụ "đóa hoa sen", tác giả khắc họa người mẹ nghèo nhưng thanh cao, cả đời chắt chiu, tảo tần để "ướp hương" cho cuộc đời con, dù bản thân phải gánh chịu nhiều cay đắng, xót xa.Cảm xúc sâu lắng nhất trong bài thơ đến từ sự đối lập giữa hình ảnh "con thành đóa hoa thơm" rực rỡ và "đời mẹ lắt lay chiếc bóng" lúc xế chiều, thể hiện nỗi xót thương và lòng biết ơn vô hạn của người con. Đặc biệt, hai câu cuối: "Sen tàn rồi sen lại nở . Mẹ thành ngôi sao lên trời" sử dụng nghệ thuật nhân hóa và nói giảm nói tránh, biến sự chia lìa thành sự bất tử, khiến nỗi đau mất mẹ không bi lụy mà trở nên cao đẹp, thiêng liêng. Bài thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu sắc về việc trân trọng mẹ khi còn có thể, bởi mẹ luôn là nguồn sáng toả hương, dõi theo bước chân con suốt cuộc đời.

Em sẽ ứng xử một cách chân thành, tôn trọng, giữ vững tình bạn trong sáng, không vì địa vị xã hội hay quyền lực mà thay đổi thái độ. Cách ứng xử của anh béo gợi ý cho em rằng trong tình bạn, sự chân thành và bình đẳng là quan trọng nhất.

Chi tiết "Mấy thứ vali, hộp túi của anh ta cũng co rúm lại, nhăn nhó" gợi tả sự co lại, nhỏ bé, không còn nguyên vẹn, đẹp đẽ của những đồ vật, đồng thời thể hiện sự khó chịu, nhăn nhó, biến dạng của chúng như một sinh thể sống.

Chi tiết này có ý nghĩa: Thể hiện sự đối lập với vẻ ngoài hào nhoáng, sang trọng ban đầu của anh gầy và đồ đạc của anh ta. Gợi tả sự xuống cấp, tàn tạ của đồ vật sau một thời gian dài sử dụng hoặc do hoàn cảnh sống khó khăn. Ẩn dụ cho sự thay đổi tiêu cực về tính cách, địa vị hoặc cuộc sống của nhân vật, cho thấy cuộc sống của anh ta không còn sung túc, tốt đẹp như trước nữa. Bộc lộ thái độ châm biếm, mỉa mai nhẹ nhàng của tác giả đối với những người chạy theo vẻ bề ngoài, phù phiếm.

Nhân dịp kỉ niệm ngày thành lập trường, chúng em đã có một chuyến đi tham quan về nguồn đầy bổ ích và ý nghĩa đến Khu di tích lịch sử Đền Hùng. Chuyến đi không chỉ giúp chúng em mở rộng kiến thức lịch sử mà còn để lại những kỷ niệm sâu sắc, khó quên trong lòng mỗi thành viên trong lớp Sáng hôm đó, ai nấy đều có một cảm giác háo hức xen lẫn sự mong chờ. Chiếc xe khách chở chúng em lướt trên những con đường quen thuộc, hướng về vùng đất thiêng liêng nơi cội nguồn dân tộc. Không khí trên xe rộn rã tiếng cười nói, các bạn cùng nhau hát vang những bài hát về quê hương đất nước.Điểm đầu tiên chúng em đến là Đền Hạ, nơi tương truyền là nơi mẹ Âu Cơ hạ sinh bọc trăm trứng. Chúng em được nghe cô hướng dẫn viên kể lại những câu chuyện về sự tích trăm trứng nở ra trăm người con, năm mươi người theo cha xuống biển, bốn chín người theo mẹ lên núi, hình thành nên dân tộc Việt Nam.Tiếp theo, chúng em lên Đền Trung, nơi các vua Hùng từng họp bàn với các Lạc hầu, Lạc tướng để bàn việc nước. Ngôi đền cổ kính nhuốm màu thời gian, nơi đây lưu giữ bao câu chuyện anh hùng về công lao dựng nước và bảo vệ non sông của tổ tiên.Điểm đến cuối cùng là Đền Thượng, nơi có lăng vua Hùng thứ sáu. Tại đây, chúng em đã cùng nhau thắp nén hương thơm thành kính trước anh linh các Vua Hùng, dâng lên lòng biết ơn và sự kính trọng sâu sắc. Chúng em cũng tranh thủ chụp những bức ảnh lưu niệm đẹp mắt với lá cờ rộng lớn.Chuyến đi đã mang lại những kỷ niệm đẹp đẽ về tình bạn, tình đồng chí, tình thầy trò. Chúng em cùng nhau chia sẻ những câu chuyện, giúp đỡ nhau trong những lúc gặp khó khăn. Về đến nhà, ai nấy cũng mang theo những kỷ niệm đẹp, những bài học bổ ích và sự biết ơn sâu sắc về công lao của các Vua Hùng. Chuyến tham quan về nguồn đến Đền Hùng đã khép lại, nhưng những gì chúng em học được và trải nghiệm thì mãi mãi là hành trang quý giá trên bước đường trưởng thành. Chuyến đi này không chỉ giúp chúng em hiểu thêm về lịch sử, mà còn hun đúc trong em tình yêu quê hương, đất nước và lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đi trước đã có công dựng nước. Mong rằng trong tương lai, chúng em sẽ có thêm nhiều chuyến đi bổ ích như vậy.