Phạm Thị Ngọc Hòa

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Thị Ngọc Hòa
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1. It has been a few years since I moved to this neighbourhood.

2. While I was waiting for my food, I noticed a nice painting on the wall.

Over the past five years, the most significant change in my lifestyle has been a conscious decoupling from the constant noise of digital life. Previously, my evenings were a blur of scrolling through endless feeds, with my phone the last thing I saw at night and the first in the morning. The change began by questioning this compulsive connectivity. I instituted a "blue-light curfew," replacing my phone with a book an hour before bed. I also started leaving my device in another room during meals and dedicated work blocks. The result has been transformative: deeper sleep, more focused work, and a renewed appreciation for uninterrupted conversations and the simple pleasure of my own uninterrupted thoughts. This intentional quiet has not diminished my world but has, ironically, made me feel more present within it.

1. This is the first time I have made mooncakes for the Mid- Autumn Festival.

2.I had a desire to explore the hidden gems of the city that most tourists miss.

3.Bao wishes he had a big house

Nguyễn Khuyến – “nhà thơ của làng cảnh Việt Nam” – đã dành trọn vốn sống và tâm hồn mình để viết về chốn thôn quê bình dị. Trong sự nghiệp đồ sộ của ông, bài thơ “Chốn quê” như một bức tranh thủy mặc, phác họa vẻ đẹp thuần khiết của làng quê Bắc Bộ, đồng thời ẩn chứa nỗi niềm u hoài trước thời thế nhiễu nhương. Qua bài thơ, Nguyễn Khuyến không chỉ ngợi ca hồn quê mà còn gửi gắm tinh thần phản kháng kín đáo trước cảnh đất nước lầm than. 
“Chốn quê” mở ra bằng những hình ảnh quen thuộc, gần gũi: *“Luỹ tre xanh,” “ao bèo,” “giậu mồng tơi”* – tất cả đều thấm đẫm hơi thở của đời sống nông thôn. Thiên nhiên hiện lên trong sự hòa hợp tuyệt đối: màu xanh của tre, màu tím hoa bèo, sắc vàng của nắng hạ... tạo nên một bức tranh sống động nhưng êm đềm. Cuộc sống con người cũng nhịp nhàng theo mùa vụ: *“Bác nông phu cày sâu cuốc bẫm,”* *“lũ trẻ chăn trâu thổi sáo”* – đó là nhịp sống thuần hậu, gắn bó với đất đai, lặng lẽ mà bền vững.  
Nguyễn Khuyến dành cho chốn quê một tình cảm thiết tha, trân trọng. Mỗi cảnh vật đều được miêu tả tỉ mỉ, từ *“con đường đất đỏ”* đến *“tiếng gà trưa gáy vang”* – tất cả đều chứa đựng sự nâng niu của người con xa quê. Đặc biệt, hình ảnh *“bà lão lom khom hái rau”* không chỉ là nét vẽ hiện thực mà còn là biểu tượng cho sự cần cù, kiên nhẫn của người dân quê. Qua đó, nhà thơ khẳng định: quê hương không chỉ là nơi chôn nhau cắt rốn, mà còn là cội nguồn văn hóa, nuôi dưỡng tâm hồn con người.  
Đằng sau vẻ đẹp tưởng như yên ả ấy, Nguyễn Khuyến khéo léo giấu đi tiếng thở dài. Những câu thơ như *“Chợ chiều vắng khách, hàng thưa thớt”* hay *“Làng xóm tiêu điều, lắm nỗi lo”* phản ánh hiện thực xã hội đương thời: nông thôn Việt Nam dần suy tàn dưới ách cai trị của thực dân. Hình ảnh *“con cò lặn lội bờ ao”* không chỉ gợi nỗi vất vả của người nông dân mà còn là ẩn dụ cho thân phận nhỏ bé của dân tộc. Bằng cách này, Nguyễn Khuyến phê phán sự bất lực của giai cấp thống trị và bày tỏ nỗi đau đớn trước cảnh nước mất nhà tan.  
Nguyễn Khuyến vận dụng tài tình thể thơ Đường luật, kết hợp ngôn ngữ giản dị với các biện pháp tu từ như đảo ngữ (*“Lom khom bà lão”*), điệp từ (*“Quê nghèo, quê khó, quê tôi…”*). Cách gieo vần chặt chẽ cùng nhịp thơ chậm rãi khiến bài thơ như một khúc dân ca mộc mạc. Đặc biệt, thủ pháp “tả cảnh ngụ tình” được sử dụng nhuần nhuyễn: cảnh vật không đơn thuần là ngoại giới mà trở thành tấm gương phản chiếu tâm trạng thi nhân.  
Qua phân tích, ta thấy thơ Nguyễn Khuyến là sự kết hợp hài hòa giữa giá trị hiện thực và tư tưởng nhân văn. “Chốn quê” không chỉ là lời ca tụng quê hương mà còn nhắc nhở thế hệ sau phải biết trân trọng, gìn giữ những giá trị văn hóa truyền thống.
“Chốn quê” của Nguyễn Khuyến là bản hòa ca giữa tình yêu thiên nhiên và lòng yêu nước thầm kín. Bài thơ không chỉ tái hiện chân thực đời sống nông thôn cuối thế kỷ XIX mà còn thể hiện nhân cách cao đẹp của một nhà Nho “an bần lạc đạo,” kiên quyết giữ trọn khí tiết. Đọc “Chốn quê,” độc giả hôm nay vẫn thấy bồi hồi trước vẻ đẹp thuần phác của làng quê Việt, đồng thời thấm thía bài học về tinh thần trách nhiệm với quê hương, đất nước.

Câu1: PTBĐ chính tự sự

Câu2: Ngôi kể là ngôi thứ nhất

Câu3: Chăm chỉ học tập, Cố gắng không ngừng nghỉ 

Câu4: -Từ ngữ địa phương: rau om

- Từ ngữ toàn dân: ngon hết biết

Câu5: Cậu bé nv tôi rất thương mẹ sợ mẹ buồn nên đã an ủi mẹ bằng cách ăn hết canh bí đỏ dù đã rất ngán

Câu6: Trong cuộc đời của mỗi người có nhiều đều đáng để chúng ta trân quý. Một trong những điều ấy chính là tình cảm gia đình .Vậy tình cảm gia đình là gì? Tại sao nó lại quan trọng với chúng ta đến vậy? Bởi tình cảm gia đình là sự gắn kết giữa những người có cùng máu mủ, huyết thống và sống chung với nhau dưới một mái nhà. Nhưng dù hiểu theo cách nào, tình cảm gia đình vẫn là món quà thiêng liêng và quý giá nhất mà chúng ta có thể có được. Vì sao ư? Vì gia đình chính là điểm tựa tinh thần vô cùng vững chãi, là nơi mà bất cứ khi nào chúng ta cũng có thể tìm thấy niềm tin, hi vọng và sức mạnh để vượt qua những thử thách khó khăn. Thiếu đi thứ tình cảm ấy, trái tim ta sẽ dần bị bóp nghẹt bởi cái cảm giác cô đơn, lạc lõng và cứ mãi bơ vơ trên nẻo đường kiếm tìm hạnh phúc. Vậy nhưng, đâu phải ai cũng biết trân trọng tình cảm gia đình, một số người cứ mải chạy theo tiền tài danh vọng hay những mối quan hệ phù phiếm. Để rồi khi nhận ra xung quanh chẳng còn một cánh tay nào sẵn sàng nắm lấy mình, đã không còn cơ hội nào cho họ sửa chữa thì tất cả đã quá muộn. Để tránh đi vào những vết xe đổ ấy, ngay từ hôm nay mỗi chúng ta cần dành tâm sức để giữ gìn tình cảm gia đình từ những hành động thường ngày. Một lời chúc nhẹ nhàng mỗi sáng, một bữa cơm ấm áp trong ánh chiều tà, một bông hoa thơm nhân ngày đặc biệt…, những việc làm nhỏ thôi nhưng chắc chắn sẽ giúp ngọn lửa gia đình mãi cháy sáng, soi đường và sưởi ấm cho bạn đến hết cuộc đời này. Xin được mượn một câu nói của Euripides để thay cho lời kết: “Duy chỉ có gia đình, người ta mới tìm được chốn nương thân để chống lại tai ương của số phận”